Showing posts with label friends. Show all posts
Showing posts with label friends. Show all posts

Saturday, April 18, 2026

A Matter of Silence

 

A friend of mine, Luke, was getting married. I wanted to tell him to stop.

Luke and I were both in grad school when we became good friends. We both were in our early thirties. I was already married and had a little son. Luke was alone.

Then Luke met Allurez, a new grad student from Bangladesh. It was crazy, really. Allurez told her professor that she was lonely. The professor said, “Hey, Luke is also lonely and single. Why don’t you two meet?” And so they met. Soon they started dating, and soon they were engaged. I wanted to tell Luke not to do it.

At Super Big and Famous University (SBFU), we graduate students had our own working area called the “bullpen,” where our cubicles were located. Most days it was just me. When you are the only person using a big space most of the time, your perception of the space heightens, and you can tell who else is there. A small change becomes profound and impossible to ignore. I was like that after 3 years of being the lone occupant of the bullpen. So sometimes when Allurez showed up, I would know, while she might or might not be aware that I too was there. And she was terrible.

She was frustrated by every little thing that came her way. She screamed the “F-word” nonstop. She showed disdain for other people and what they had to offer. She burped frequently and very loudly. And the perfume she wore was overwhelming. I wanted to tell Luke to stop.

I took friendship seriously and would like to let my friend know if he was pursuing a flawed woman. This would be, like Mr. Darcy to Mr. Bingley in Pride and Prejudice, my service as a friend. Being a married man myself, I was well aware of how devastating it would be to marry the wrong person. Quite possibly the worst misfortune in a man’s life. If I were any good as a friend at all, I would tell Luke. I would let him know. Don’t do it, Luke! She’s awful!

But was that the right thing to do? Luke had always been single, and at this point he felt quite lonely. Luke was the kind of man who was kind and nice and a good friend, while at the same time someone women would find unmanly and uninteresting. He was now quite happy with Allurez. His eyes were beaming with joy and hope. The two might be very compatible and meant for each other. Who was I to sabotage Luke’s happiness, and possibly his only chance of building his own family?

I did not know which was worse: not preventing my friend from making a disastrous life decision, or actively denying him a chance at a lifetime of happiness. Which action would be a greater disservice? A greater betrayal of our friendship?

I chose inaction, and wished their marriage well. Very soon after the wedding, they had a son. Luke was never happier.

A year later, Allurez had her green card. She left them. Luke and his son carried on with their life together, trying to find joy in each other’s company. Looking at the little boy’s bright face, I still did not know what I should have done.

Saturday, July 15, 2023

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 7) - Chuyện Làm Bài Kiểm Tra

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Hồi cấp Hai, có lần làm bài kiểm tra tập trung. Tuy làm cùng với các lớp khác nhưng tôi ngồi ngay cạnh Vàng Anh* cùng lớp vì tên giống nhau. Cái rồi Vàng Anh hỏi bài tôi. Cả hai đang ngồi ngay bàn đầu mà hỏi cái gì? Làm sao mà trả lời đây? Thế là tôi nghĩ ra một cách là viết câu trả lời vào tờ đề thi rồi đưa cho Vàng Anh. Đợi cô gác thi vừa quay đi thì tôi đưa luôn. Ai ngờ Vàng Anh chưa kịp cầm lấy thì cô (cô nào thì tớ không nhớ, chắc là cô dạy Sinh) quay lại ngay lập tức!

Tôi "đứng hình". Trời đất như cuồng quay. Ca này khó mà có thể qua khỏi. Mẹ ơi con xin lỗi!

Cố gắng bình tĩnh, tôi phẩy phẩy cái tờ đề có ghi câu trả lời đó trước mặt Vàng Anh và nói, "nè, cậu làm rớt nè!" Vàng Anh do dự rồi cầm lấy tờ giấy. Cô giáo không nói gì và lại tiếp tục bước đi chỗ khác. Hú vía.

Câu chuyện tới đây là hết. Đó có lẽ là khoảnh khắc thông minh nhất trong đời tôi. Giá mà tôi có thể cứ thông minh như vậy hoài thì bây giờ có phải đã khá hơn rồi không?

 

(*Tên nhân vật đã được thay đổi).

Saturday, May 20, 2017

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 6) - Chuyện Viết Lưu Bút

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Có thằng bạn kia học chung cấp Hai hồi đó tên là Phi Công*. Hôm nọ tự nhiên cậu ta post lên Facebook cái gì đó rồi tag tôi vào. Thì ra là trang lưu bút tôi viết cho Công vài trăm năm trước. Nhìn lại những điều nhảm nhí tôi viết cho bạn khi ấy, lòng tôi cảm thấy quá thật bùi ngùi.



Ngày xưa đi học có trò viết lưu bút, cứ đến gần cuối cấp lại viết. Tôi viết cho nhiều người, nhưng chẳng bao giờ có một cuốn lưu bút cho riêng mình.Mấy thằng con trai bọn tôi cho rằng có lưu bút là trò của tụi con gái, mình có bị …khùng đâu mà làm. (Làm con trai nhiều khi cần có thêm lòng can đảm để có thể làm những việc cần làm.)

Viết lưu bút cho người khác thì tôi viết khỏe lắm, ai đưa cũng viết tuốt luốt. Viết từ lớp 4 đến lớp 11, nhưng cấp Hai là viết nhiều nhất. Hồi cấp Một thì ai cũng viết rập khuôn như nhau có một kiểu ghi hoài, y như điền sơ yếu lý lịch để nộp cho nhà nước vậy. Chứ lúc lên cấp Hai thì tôi nhận ra viết kiểu vậy chán òm, phải riêng biệt, phải phá cách, phải tạo được dấu ấn riêng để còn thể hiện được là mình yêu ghét người ta thế nào. Thế là tôi tha hồ viết lách, vẽ vời, đôi khi còn… dạy đời, đủ kiểu. (Hổng biết có ai đọc lại rồi chửi mình hắt xì hoài cũng nên!). Đến lớp 9 gần lúc tốt nghiệp, tự dưng vài thằng con trai mà trước giờ phê phán chuyện có lưu bút với mình, giờ tụi nó cũng móc lưu bút ra đưa mình viết. Ủa, vậy là sao? Đồ... phản bội(!).

Bởi vì tôi nghĩ rằng điện thoại, email sẵn ra đó, cần gì sẽ gọi nhau, nhớ nhau thì sẽ nhắn. Đến một ngày nọ khi thằng bạn thân Hắc Long* và tôi giận dỗi gì nhau sau khi tốt nghiệp, rồi khi tôi tới nhà nó làm lành thì nhà nó đã chuyển đi nơi khác mà không ai biết. Facebook có vài ngàn “Hắc Long”: tôi đã mất đi một người bạn. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng ở ngay giữa thời đại social media này, con người ta vẫn có thể bước qua nhau và đánh mất nhau mãi mãi, rằng nếu có một chút gì đó của nhau, thiêng liêng và nhảm nhí, để lâu lâu có thể nhớ về nhau thì thật đáng quý.

Tiếc là lúc ấy tôi chỉ là một thằng con trai không biết khôn sớm, để sau này phải tự chửi ngu chính mình.

(Tên nhân vật đã được thay đổi).

Saturday, May 13, 2017

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 5) - Chuyện Gọi Mày-Tao


Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Ngày bé tôi được dạy là gọi “mày-tao” với bạn bè là không ngoan.

Thế là tôi không nói “mày-tao” bao giờ. Các bạn học của tôi lên tới chừng cấp Ba là chuyển qua gọi nhau “mày-tao” hết. Ngay cả mấy đứa cấp Một, cấp Hai hồi đó toàn xưng “cậu-tớ”, khi đi họp lớp gặp lại nhau tự nhiên cũng “mày-tao” cả. Hay là các bạn rủ nhau đổi cách gọi từ hồi nào mà không thèm rủ mình?

Nhưng lúc cấp Hai tôi lại gọi “mày-tao” với Đại Đường*, cô bạn ngồi bên cạnh mà tôi yêu đơn phương hết lớn. Đường nói với tôi là người ta gọi “mày-tao” với nhau khi họ trở nên thân thiết. Ô kê, bạn nói vậy thì mình biết vậy. Thế thì Đại Đường à, …mày làm bài về nhà chưa đấy?

Từ đấy tôi nói “mày-tao”  với Đường một cách đầy cố gắng. Mỗi lần viết thiệp hay tin nhắn (bằng giấy), đầu tiên tôi sẽ viết hết ra nháp trước, rồi sau đó gạch bỏ “cậu-tớ” và thay bằng “mày-tao” dù điều đó làm cho câu cú trở nên kệch cỡm hết biết. Tôi khờ mà, đâu biết được khi bạn bè thân nhau thì sẽ gọi “mày-tao”, và khi họ thích nhau thì lại chuyển từ “mày-tao” sang “cậu-tớ”. Tôi cứ gọi “mày-tao” với người ta một cách đầy khí thế, và trong lòng thì trách sao người ta mãi không thèm thích lại.

Cũng vì Đại Đường mà tôi chẳng nói “mày-tao” với ai khác. Giờ tôi đã già khú đế và khi gặp lại bạn vè cũ thì được đối xử đặc biệt. Các bạn sẽ gọi “cậu” xưng “tớ” với tôi một cách dễ thương, rồi quay qua nhau nói chuyện “mày-tao” tỉnh bơ và đầy duyên dáng. Nhưng mà thôi kệ đi, đâu có ai đến nói với tôi là lớn tới chừng nào thì gọi nhau “mày-tao” là ô kê đâu?!


* tên nhân vật đã được thay đổi.

Saturday, July 2, 2016

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 2) - Chuyện Trong Khu Phố

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Hè năm tôi học lớp 7 hay lớp 8 gì đó, tôi quyết định đi tham gia sinh hoạt hè cùng những đứa trẻ khác trong khu phố. Nói là khu phố chứ cũng rộng lắm, bởi vì có đứa nhà ở cách nhà tôi cả dãy phố mà cũng gọi là “trong khu phố”.

Có hai đứa con gái trong nhóm, nhỏ hơn tôi một, hai tuổi gì đó. Mặt mũi thế nào tôi cũng chẳng nhớ. Tên họ ra sao tôi cũng quên rồi.  Chỉ nhớ là có một trong hai nhỏ đó nó thích tôi. Hình như vậy. Đứa còn lại nó không thích tôi đó, nó thích một anh khác. Anh “người thứ tư” này tên là gì tôi cũng không nhớ. Chỉ nhớ là khoảng thời gian đó cũng vui lắm.

Cấp Hai tôi học Trần Đại Nghĩa, trường chuyên cấp hai hiếm hoi của Sài Gòn. Vậy nên tôi sinh hoạt khu phố được một thời gian thì phải nghỉ để đi học hè. Cũng chẳng còn gặp ai nữa. Tâm trạng tôi lúc đó buồn như truyện Nguyễn Nhật Ánh.

Vài năm sau tôi vào học cấp Ba trường Phú Nhuận. Một ngày nọ đứng chen chúc trong căn tin tôi nhận ra anh “người thứ tư”, ảnh đang kêu cô bán hàng bán cho một “ổ thịt trứng”. Nhưng nghĩ sao tôi lại không tới chào mà đi mất. Câu chuyện đến đó là hết.

À tôi nhớ ra rồi, cô bé thích tôi ấy, cổ tên là Trang.

Friday, June 24, 2016

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 1) - Chuyện Anh Phụng

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Lúc tôi học lớp 7 hay 8 gi đó, anh Phụng* (tên nhân vật đã được thay đổi) là thầy dạy kèm môn Toán cho tôi. Ảnh cũng còn trẻ, là sinh viên khoảng 20, 21 tuổi, nên chúng tôi cũng dễ thân nhau. Ngoài giờ học, ảnh và tôi hay ra tiệm game. (Thời đó “tiệm game” và “tiệm net” còn khác nhau. Mấy tiệm chơi game dùng mạng LAN chứ không có internet, còn mấy tiệm net thì không có game.) Anh Phụng là người bày cho tôi trò Civilization III mà lúc đó đối với tôi là rất đặc sắc. Tôi đã nghĩ rằng nếu ai chơi giỏi trò này chắc chắn sau này sẽ làm… nguyên thủ quốc gia vĩ đại(!). Giờ nhớ lại, đó là khoảng thời gian của những buổi chiều dài và nắng, anh Phụng và tôi vừa chơi game vừa ăn mì trứng chiên do cô giúp việc nấu cảm thấy cuộc đời vui lắm.

Là con trai thì nên có một người anh để noi theo. Tôi không có anh nên tôi coi anh Phụng như anh mình. Ảnh giỏi Toán và giỏi chơi game đã đành, nhưng ảnh còn chia sẻ với tôi về nhiều thứ khác nữa, như chuyện ca hát hay dở hoặc về những cô bạn gái của ảnh. Giờ nghĩ lại tôi thấy tôi bị ảnh hưởng từ anh Phụng cũng nhiều thứ, từ cách nhìn nhận cuộc sống đến thói quen hay nói “hổng dzui!” của ảnh.

Anh Phụng dạy tôi được vài tháng thì tự nhiên ba tôi cho ảnh nghỉ. Đột ngột quá nên ảnh thấy buồn còn tôi thì thấy choáng. Một thời gian sau, anh Phụng có đến nhà tôi chơi, tôi vừa vui mừng vừa ngạc nhiên không biết nói gì; ảnh thấy tôi có vẻ lạnh nhạt không vui nên đi về. Tôi mới lớp 7, lớp 8 mà, đâu biết gì, dạ anh về thì về. Địa chỉ nhà trọ ảnh đã rời đi; số điện thoại anh cho cũng là của bạn ở trọ cùng nên tôi không có cách nào liên lạc được. Nhà tôi dặn cô giúp việc thật kĩ là nếu anh Phụng tới thì phải hỏi số điện thoại của ảnh liền. Ảnh tới thiệt, mà tới lúc cả nhà tôi đi vắng, nên ảnh để quà lại rồi về. Còn cô giúp việc chắc là thấy ảnh nên xúc động quá đâm ra quên không hỏi số điện thoại. Thế là thôi thua. Mất đi một người bạn tốt thì buồn lắm. Mất bạn mà lỗi do mình lạnh nhạt thì càng buồn hơn.

15 năm sau (là bây giờ nè), một ngày tôi nằm trên giường gác tay lên trán nghĩ ngợi lung tung, tự nhiên nhớ về anh Phụng. Ngẫm nghĩ thêm một lúc nữa thì nhớ ra cả họ tên của ảnh. Long Hổ Phụng. Cái tên lạ thế này chắc ít người có, nên có khi search trên Facebook lại ra được không chừng. Mà tìm người trên Facebook thật ra không có dễ, vì người Việt Nam mình nhiều khi không để tên thật mà để Son Goku hay Triển Chiêu gì đó, hoặc không thì để hình con heo con mèo chứ không để hình mình.

May sao Thượng Đế cho phép, anh Phụng để tên thật và để hình cái mặt của ảnh. Cũng hên là tôi còn nhớ mang máng mặt ảnh ra sao và ảnh sau bao nhiêu năm cũng không thay đổi mấy (chỉ hơi mập ra tí). Không biết ảnh sẽ nghĩ gì khi tôi tự nhiên ở đâu ra xuất hiện. Thế là tôi viết:

- Chào anh Phụng. Anh biết em là ai không? : D

Sunday, November 9, 2014

Going to College Sucks!

(a picture of myself in my dorm room. Taken in my Freshman year, 2007)


College sucks! I wish that no one ever went to college ever.

There was VSO – the Vietnamese Student Organization that I helped created. The people who shared the same first language, my brethren. They always tried to gather and spend good time to fill the holes caused by the away-from-home emptiness. And I hardly joined. Now I wish I had.

There was that girl I met in my Micro Economics class – the one class that I felt I was a super genius who waltzed through the materials while the rest of the class struggled. When we were about done with the class, I finally had gathered enough courage and told her that she looked extremely pretty and good luck on the final. She told me it was very nice of me, and that she was about to transfer to another school far away.

There was a group of International students from South Korea one of which was my roommate. They were so nice they inspired me to learn Korean so that one day I could visit Korea and impress them with my fluency. But it was 4 years ago, and I don’t know how many more years will I be able to do that, and if I can, will anyone in South Korea still care or be excited?

And there was the South Todd people, and the CCH group too. I was always busy trying to take maximum amount of classes and some part-time jobs and finishing up college quickly that I never hung out with them. I graduated in 3.5 years, and already I spent 4 years afterwards in regrets.

The day I graduated, I walked away with a bunch of people that I would miss for the rest of my life that otherwise I would never have known. The feeling kills me for days and months and years that I become a dark-skin emo. What’s up with all of this – meeting many people who would walk away from my life for good: what’s the purpose? Is it so that I could learn to become a better person and be hurt?

I look though the pictures taken with some friends and they make me want to cry. I want to go on Facebook and talk to them, asking them how they are doing and that I miss them so very much. But I cannot. Who still remembers me and wants to talk? What are we gonna say beyond “How have you been?” and “I am well”? And more importantly, what’s the point of doing all this to then simply stop and lose it once again?

How cruel of humanity to come up with such thing as college. How foolish of me to go to graduate school to start that all over again (and get hurt all over).

You know what’s so nice about my Christian faith? It allows me to hope for a possibility of eternal gathering, that I can be with everyone forever.

Wednesday, May 21, 2014

Are There Friends Who Care?


Where can we find the friends who care?

As someone who has been studying abroad for the last 8 years, I have no family to depend on. Both of my families, they are so far away there is nothing they can do. So in order to survive, I seek friends.

I know what a good friend is, and I try to be the best one possible. I go “above and beyond” in friendships like an enthusiastic entrepreneur going about his business. I am there when people need me, offer helps before they ask, and give nice gifts on occasions (and doing other stuff a friend does to – you get the point).

My best friend in school told me that he’s so sad I had to leave in a week, and then spent that last week traveling away with his boyfriend. My lovely American sister to whom I keep sending nice gifts one day finally asked me for my address, only to mail me a sales catalog from her job.

Sometimes I would go down my phone’s contact list and send people text messages. But there will surely never anyone does that back to me. And letters, too. The only people who would feel like sending me things are State Farm, Papa John, and my sister.

My face cries out for attentions. Hello! Can you care about me too? Love me, please! 

But my eyes see people walk right by. Everyone has their family to whine on, and their American friends to befriend with. Who needs a peculiar and uncivilized foreigner? All of my feelings, concerns, and efforts turn out to be simply unwanted. “It’s so nice of you to do all that, now move along!”

Should I keep it to myself and put on a nice mask? Should I think that the people I have known so far are apathetic and I should keep looking for “better” ones? Or should I stop caring and trying for others because the only problem here is me loving my friends and caring for them so much? Am I too terrible of a person to be loved? The way I see it, Christians are solemnly marching to Heaven in silence. I try to make conversations with some but no one was interested.

Where do you find the friends who care?  

Tuesday, November 27, 2012

Good News: I am Back!

Yup, I'm back! How have you all been?

Long story short, I have started doing my Master's Degree and also working so I have been quite busy. I have failed to keep up with blogging, I know. I have also failed to work out, to draw, to make manga, among many things. But I love this blog, and I love my readers, so here again, I am back.

Thanksgiving this year was wonderful to me. Arwen and I were invited to my professor's house to have dinner with his awesome family. The meal was fantastic, and Arwen enjoyed hanging out with the baby and the two huge dogs they had.

That's all I have for now. I will try to do this once a week as before and share with you the most exciting things I can get to. I think Arwen is gonna have her own blog so it's just me here. It's good to be back. Thanks.

-------------------------------
The Thanksgiving posts of the years past:
And So I am Thankful
Dark and Cold
"You Want to See Miracles?" 
A.R.K.

Saturday, December 11, 2010

What Do You Think a "Friend" Is?


I counted to see how many people wrote on my Facebook Wall for my birthday, and there were 105. 105 messages. It was truly amazing, thank you very much.

It’s interesting nonetheless, because if someone gives out a piece of paper and tells me to write 105 names of the people I know, I may not be able to do that. Facebook may as well be one of the most phenomenal products of modern technology. Thanks to Facebook, millions of people around the world realize that they have associated with about 400 people on average. Regarding such matter, even the loneliest dancer in the world dares not to claim his loneliness easily.

Facebook tells me that I currently know at least 481 people – whom are called “friends” – the term “friend” has been overly abused to the point that we can pretty much give out an equation like this:

A Stranger + A Name = A Friend

But it doesn’t matter! I certainly am not too close-minded to deny a friendship, and even a friendship with some whom I have only met for 5 minutes should still be a friendship, because in this vast world of 6.8 billion souls, that specific person and I were meant to walk across each other at that specific moment in our lives, and I really should respect that. But there should be another equation about friendship, which is:

A Friend + Something = A Real Friend

By “real friend” I don’t mean those friends that are empathy or even sacrificial, which I would call “good friends.” My brother Holden has a pretty good definition: real friends are being friend for no other means but for the sake of the friendship itself. I think a real friend is someone to whom you can tell simply what you think without worrying to be poorly thought of. And you, my dearest readers, each of you may very well have a unique definition about what a real friend is; however, none should deny the great amount of time needed to be invested in. My question is, my friends, where in the world do we get this amount of time?

A lonely dancer like I am has 480-ish “friends”, and if it only takes one day to maintain a good friendship with one person for a whole year, I can try my best all years long “getting in touch” and still have to forget more than 115 people (480-365=115). Crazy, isn’t it? But what is it that causes this craziness, the Time itself, the incompetence of humans, or the very nature of a good friendship?

We should never be bored in Heaven, because we’ll have an unlimited amount of time to get to know countless of people, to make good friends with them and to learn about their stories, each of which possesses an immeasurable depth. 

This has been something I have wanted to tell to each of you, my friends: please forgive me for not always being around, laughing and crying with you when needed. I may have to wander with Life forever in this World and therefore can never be as good of a friend as I should. Though I’d never forget any one of you, this may need to wait for later.

Friday, May 7, 2010

I'll pretend


Right here in front of me
The way you stand
How you smile right now
Will I be able to see them again?
That I do not know.
Because when time flees
My heart and your memories
Both will be broken.
And I will pretend
That we never were that good of friends.

Turning on my cell phone
I’ll see your numbers
Which would never call me again
Nor would response if I ever send a text.
Only pains would remain
And who know what will be next.
So I’ll delete your numbers
And I will pretend
They were never there – ever.

I will walk by your rooms
And see the same doors
At the same locations
But there’ll be no more
The posters of the environment.
And if I ever knock
Strangers would come out
And I will pretend
That I am not shocked
And not want to shout
Anything out loud.

Everything is done
Everyone has left
But I’m not alone
Carrying on
A whole new step.

-->
Like that, I will pretend
Till the day I reach my end.

Sunday, December 28, 2008

Thú ảo một thời

Ngày xưa có trò nuôi gà ảo. Từ đó tới nay cũng cỡ 10 năm rồi, càng ngày càng thấy mình sống hơi lâu :D. Lúc ấy mọi người rủ nhau chơi với mấy con vật ảo đủ kiểu đủ hình. Mà thú ảo cũng mắc lắm chứ đâu rẻ gì, khoảng 18 – 30 K Vnd/con lận. Cho nên một thằng lớp ba lớp bốn như tôi chỉ biết đứng mà ngó người ta thèm thuồng. Trong lớp có cậu bạn có nguyên một con… Pikachu to chà bá 30K Vnd, được chọn nuôi tới bốn con khác nhau cơ, mà con nào con nấy kì lạ lắm (kiểu nuôi khủng long bạo chúa mấy ngày nó thành khủng long cổ dài :)) ). Trong lớp ngồi học thi thoảng lại nghe những tiếng tít tít vang lên vì có con thú ảo nào đó bị… đói (!).
Thế rồi mẹ cũng mua cho tôi một con (:D), nhân dịp …sinh nhật thằng B.E.P =.=’. Thật ra là mua một con làm quà cho B.E.P, rồi mẹ đành mua thêm một con cho tôi đỡ tủi ^^. Lúc đó khoái lắm, vừa mua xong mở ra nhấn nút ngay! Nào ngờ chờ mãi chả thấy gì ngoài cái cục hình tam giác nhún nhảy. Cô bán hàng giải thích, “Nó đang nở đấy em.”

Đến lúc đưa con thú ảo cho B.E.P, hắn phán một câu thật vô tình đến đau lòng:

- Trời, tặng tớ con này làm gì? Tớ có một con rồi! (T_T)

Rồi hắn đưa ngay cho… thằng cháu chơi. Nhưng mà không sao, cái chính là tôi đã có một con cho riêng mình. Một hồi lâu sau em nó nở ra, ra một sinh vật kì dị mà tới tận bây giờ tôi cũng chịu chẳng biết con gì: đó là một cục màu trắng, trên đầu có 2 chúm lông và mặt cười chúm chím. Dù đóan không ra con gì nhưng kệ, tôi vẫn nuôi thật tận tình như bà cụ ngày xưa nuôi Sọ Dừa vậy. Sọ Dừa của tôi thật đặc biệt, qua ngày thứ hai đã biến thành một… quái vật khác, và cứ thế, mỗi ngày lại mỗi tiến hóa cấp độ cao hơn.

Đến ngày thứ tư hay thứ năm gì đó, tôi đang vừa đi vừa cho con dị nhân ăn bánh kem thì va vào một người đi hướng ngược lại. Dị nhân của tôi rơi xuống một cách phũ phàng lặng ngắt. Tôi vội vàng cầm em nó lên và thấy em nó đã biến thành… Siêu nhân! Áo choàng đằng sau, hai tay ngắn củn ngủn của em nó giơ lên trời. Ôi, em đã bay về Krypton rồi sao?...

Từ đó Sọ Dừa rời xa tôi mãi mãi. Tôi thử reset em nó cả trăm lần như sau năm phút đều tắt ngúm. Chỉ còn lại thằng bé tôi tầm tăm chọc chọc cái máy nhỏ giữa những tháng ngày vô tận.

Saturday, August 23, 2008

Ngày Vui Lớn


Tôi đang ngồi lướt web thì đùng một phát, một người bạn báo cho tin mừng là con trai anh ta vừa ra đời. Thật là tuyệt vời!

Anh bạn kia và tôi quen nhau mới chỉ vài năm, và cũng ở xa vời vợi (ổng ở Việt
Nam mà.) Vậy mà vẫn mừng cho ổng quá. Thế mà hồi ấy cưới vợ ổng cứ la ầm ĩ lên như vào tù ấy ^^ :D


Chúc mừng đại ca! Một sinh linh bé bỏng nữa lại ra đời trong sự mong mỏi đợi chờ. Tương lai ngập tràn ánh sáng đang chờ đón em nơi xa kia, với bao sự thương yêu và mồ hôi nước mắt của cha mẹ em. Bác Hồ đã nói rằng tương lai đất nước mình hiện nay phụ thuộc vào thế hệ của chúng tôi. Như chúng tôi vẫn đang cố gắng phấn đấu từng ngày đây, em và thế hệ của em sẽ tiếp tục nối bước để đất nước chúng ta thêm mạnh mẽ và giàu có, tôi tin là vậy. Em đã ra đời rồi, chào mừng em!


Đời sao trôi nhanh đến vậy. Ông bạn kia mới lấy vợ ngày nào, nay đã có cháu bé lù lù một đống đấy (:D). Đời anh từ nay sẽ sang một trang khác, bao khái niệm, ý nghĩa, mơ ước của cuộc đời trong mắt anh cũng sẽ đổi thay nhanh chóng.

Uhm, tôi vẫn đang ngồi đây một mình. Mỗi khi thành công, tôi quay lại đằng sau và chẳng thấy bóng dáng người con gái nào. Sẽ lấy vợ và có con sao? Có ai đang đợi một mình tôi trong cuộc đời này không? Thật ra, nếu tôi cứ tiếp tục phấn đấu, cố gắng theo đúng hướng, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp thôi, phải không? Làn tuyết xanh nơi xa kia, sẽ rơi mãi trong tôi, có phải không?

Nghĩ ngợi thế thôi, ngày vui mà cứ nghĩ chuyện buồn mãi sao được? Tôi nhoẻn miệng cười nhìn ông bạn đang nhe răng hô hố vì sung sướng.


Saturday, July 12, 2008

Thằng Rose


Vô tình vào GameVN, nhìn thấy Diablo III sắp được phát hành, tôi lại nghĩ đến thằng Rose. Ôi cái thằng… chó (!).
Một thằng bạn tôi, lù lù, ít tóc, Rose…
Viết về mi, và lần này ta sẽ chửi…
Cách đây cả chục năm, thằng Rose ngồi lù lù trong lớp học cùng tôi ngơ ngác. Hắn lùn lùn, nhỏ nhỏ, nhắm cỡ nó lúc đó mà chạy ra đường lu-xu-bu là bị sút dính vách. Nhớ lúc ấy, thằng Phúc An ghi trong bài văn của nó là nó tặng lại phần thưởng của nó cho thằng Rose, vì… nhà thằng Rose nghèo nhất lớp. Đến lớp bốn, tôi bò lại nhà Rose ăn sinh nhật, thấy nhà nó to bè lộng lẫy và hoành tráng gấp 5,6 lần nhà mình, tự hỏi, “Có vụ này sao?”

Cái thằng đã lù lù thì đi đâu cũng thấy, và tôi lại thấy nó ở cấp Hai. Lên đến đây thì thằng Rose cũng khá khùng rồi, nên cả năm lớp Sáu, nhìn thấy tôi là hắn lại chửi, “Đồ con chó!” (những lúc ấy tôi sẽ sủa lại, “đồ con mèo! Và con mèo úynh thua con chó!”) Lớn dần, hắn bắt đầu đàn đúm cùng tụi quái thú trong lớp, chả thèm đếm xỉa gì tới tôi nữa. Có lẽ nếu chỉ có thế, tôi đã rút vào góc xó cùng củ Khoai và Đình Lãm, chấm dứt “tình bạn” châm biếm này. Họa vô đơn chí, thằng Rose lại lù lù ngồi cạnh tôi suốt cả lớp Bảy, nơi mà những trò lố đã bắt đầu.

Đầu tiên là hát – mà nếu nói loại bỏ sự “nói giảm nói tránh” thì gọi là sủa và rống. Hai thằng chúng tôi bạ đâu cũng “hát”, và không chỉ những bài tình cảm cho hợp thời đâu:

“Như con chim [gì đấy chả nhớ] tung tăng bay lượn,
Trên đường phố quê hương của em…”
Lời lẽ thì trông nhẹ nhàng hay ho thế, nhưng nhạc điệu thực ra nhảm nhí lắm (trong SGK ấy). Một bài khác còn gớm hơn nữa:

“Một hôm Yaiba cùng Momaru… vô phòng… xông vào quyết đấu… Hai thằng nhào vào hai tên la lên, “Thằng kia, ta giết mi nè!...” (dựa theo nhạc bài “Lên Đàng” :D) Và còn nhiều nữa mà tôi chẳng nhớ hết được.

Thứ mà dữ dội nhất, tốn nhiều thời gian nhất, kì công nhất của hai thằng là “Fury Within” – một fan-made version của Diablo II. GIờ nghĩ lại, tôi chẳng hiểu những năm tháng ấy tôi học kiểu gì mà có thể lên lớp, vì lúc nào về nhà tôi cũng “tìm rune”, “đập ngọc”, “ép đồ” cùng thằng Rose. Game ấy tôi đã xóa, cái save cũng mất từ lâu, nhưng sao kỉ niệm về nó vẫn chẳng thể phai mờ.

Rồi “tứ đại ma thần” cũng được thành lập, khi cả Đình Lãm và củ Khoai cùng chui vào hội. Cấp hai trôi đi âm thầm, thằng “lù lù” dần trở thành thằng đầu trọc “dại gái”. Đâu có hề gì, con người ta lớn dần lên qua từng nỗi đau mà.

Hết cấp Hai, tôi bò về Phú Nhuận, trong khi thằng “không có tóc” chui vào Lê Hồng Phong, Đình Lãm và thằng Khoai tiếp tục Trần Đại Nghĩa. Chắc cũng vì thế, từ đấy tôi một lần nữa đón nhận tình cảm khinh bỉ từ hắn. Cũng đâu có sao, những lần gặp nhau đi Superbowl hay “đi bắn” đều rất vui và đáng nhớ. Trò lố cuối cùng của hai đứa tôi là khi hai thằng ăn một đống KFC, rồi cầm bill về đưa cho mẹ hắn, nói là “tại thằng Khoai béo ăn đấy ạh.” Giờ nghĩ lại vẫn thấy bỉ ổi không chịu được.

Thời gian trôi đi không gặp nhau mấy, tôi đâu còn biết gì về hắn nữa. Hắn cũng trở thành thằng “Rose” từ lúc nào (Rose là gì, tôi cũng chịu.) Lâu ngày gặp lại nhau, thấy hắn cũng vui mà tôi đâu biết nói gì, phận làm thằng bị sỉ nhục thì đâu còn gì để nói.

Vậy mà hắn lại sắp đi xa rồi. Sinh nhật hắn không cho tôi viết blog thì lần này tôi viết bù :D Đi học nơi xứ người bằng bao nỗi niềm mẹ cha như vậy, chả biết rồi thằng Rose sẽ trở thành thằng gì tiếp mai đây?....

Rose ngu, cỡ như mi lùn lùn nhỏ nhỏ đó, đi đứng cẩn thận đừng để người ta sút dính vách biết không? Nhớ mẹ cũng đừng nên khóc quá, biết không?Có chửi thằng Sing nào là chó thì phải nhớ tới ta, biết không?...

Thằng chó!...

Sunday, June 15, 2008

D. O.

Cách đây cả năm, sáu năm, khi tôi học Anh văn với một chị gái sinh viên ở nhà, chị nói bâng quơ một câu mà tôi lại nhớ mãi, “Bạn thân cấp Ba sẽ là bạn thân của cả đời đó em!” Câu nói của chị đơn giản và ngắn thế, mà sao đúng quá…
Năm lớp 10 bỡ ngỡ ngồi chống cằm, tôi cũng đã kịp lia mắt ngó quanh mà ngó ra hai tài năng ẩn mặt của lớp, một trong số hai người là Dark Orc, ngồi tuốt ở góc xó phía bên kia với một lũ lu-xu-bu lạ hoắc. Chuyện cũng chẳng có gì nhiều cho đến khi qua học kì II, vì một lí do khách quan nào chẳng thể nhớ, tôi bị cô giáo “wăng” xuống góc lớp, chỉ để rồi tôi quen với Dark Orc và một thằng nữa – giang hồ gọi là Dark Wizard. Dark Orc “giáo sư” – như người đời vẫn gọi, vì giỏi Toán và Hóa một cách... vô lý, ai ngờ lại cùng chụm đầu cùng hai thằng Dark còn lại mà thành Dark Force. Kể từ đó, tôi đã có người cùng ngồi cùng cười hô hố, và vỗ vai an ủi đầy thô bạo những lúc không vui. Có những lần tôi …muốn làm quen với một cô gái nào đó, lại ngại ngùng quá mà để Dark Orc đi cùng, để rồi sau khi nói chuyện với người ta xong, quay về một lúc lại ngơ mặt hỏi DO, “con bé tên là gì thế nhỉ?”

Dù chẳng phải Phan Bội Châu hay... Pa-ven, đời học sinh cấp ba ngắn ngủi của tôi cũng tích tụ biết bao nhiêu là trò lố. Cả lớp ngán ngẩm, người đời lắc đầu thở dài, kệ họ. Quay qua ngó là tôi luôn lại thấy DO bên cạnh, chẳng còn gì bằng. Định nghĩa bạn thân nhất (best friend) là gì, sao lại vừa sâu xa vừa đơn giản đến vậy.

Đến lớp 11, DO hắn có bạn gái đầu tiên, Dâu – lại là nhân vật xuất chúng thứ hai mà tôi phát hiện ra hồi lớp 10. Hai người quen nhau êm đẹp trong sự vui mừng của DF và ngỡ ngàng của thiên hạ. Thỉnh thoảng họ gây chuyện, một thằng đeo nhãn “bạn thân” như tôi chẳng biết làm gì, lại làm thằng khùng đi làm nhiều chuyện nhảm nhí… Vậy rồi lâu ngày trở lại, Dâu đã bỏ đi mất. Hai đứa đau, chỉ biết nhìn nhau…

Đi học mà không chơi game là …vứt (!). Suốt bao tháng ngày, hai đứa luôn rủ nhau đến tiệm Hp vào Chủ nhật, lúc …6 giờ sáng. Giờ “thiêng” như vậy mà chẳng ai đến trễ lần nào, nghĩ lại thấy cũng nể mình thật. Bao nhiêu trò chơi, mà nhiều nhất vẫn là Warcraft III. Guild chúng tôi chẳng có ai chơi bằng skill, sự “tà đạo” vô đối vẫn luôn là chìa khóa giúp phân thắng bại. Và đương nhiên ngoài game ra còn bao nhiêu trò khác: đá cầu, bóng chuyền, bóng rổ, làm thiệp, đi hót… chẳng lẽ lại kể hết thì ai thèm đọc chứ? ^^

Tiếc là cuộc đời đâu nào toàn nắng vàng trải đầy, áo trắng cặp vở và tiếng cười rôn rã. Hai năm trôi qua ngắn ngủi để bạn bè phải rời xa nhau. Chẳng bao giờ tôi lại nghĩ mình có thể hiểu Nguyễn Khuyến đến vậy.

“Câu thơ nghĩ đắn đo không viết,
Viết đưa ai, ai biết mà đưa?...”
(Khóc Dương Khuê)

Ở đời biết bao người đi lại cười nói, có mấy ai chịu ngồi lại để cùng chia sẻ, để cùng cười hô hố không biết trời trăng với tôi?

Ngày tháng lại trôi qua, tình thân vì xa nên tưởng chừng phai nhạt. Bất ngờ tôi gặp bạn, nghe thấy giọng nói quen thuộc mà chẳng biết làm gì, chỉ nhoẻn miệng cười toe toét…

“Gì? Sao lại cười?”
“… Ờ…”
- Happy birthday, DO!...


Saturday, May 31, 2008

For the class of 2008 in Petra Academy


I sometimes take several days to finish a post, but this is the first time I had to rewrite the whole thing. Writing something for Petra graduates is extremely hard, but to do that after I have already been to the graduation and listened to great speeches with all the sufficient points included is so much harder. Therefore, I’ll make it short.
First of all,
congratulation!!! You have been through all the hard time in Petra for such amounts of time and yet survive. Even though there is a whole gigantic burden thing for any Petra graduate to bear, you should be proud of yourselves – maybe just for a few seconds. I believe that appreciate your efforts significantly contribute to greater achievements in the future.
Since now you are all
petrified, there will not be any difficulty can ever stop you. (Of course I am not talking about the super power to blow a building in one punch – you know what I mean.) However, there are plenty of things out there that are entitled “glorifying God” that no individual should do all of them at once. Therefore, correct choices are important and also efficient, especially when we first “enter” the vast world.
Despite what Mr. Koenen said in his speech, I think sentimentalism can be important. Please don’t forget the time you spent here in Petra. The morning prayer times were good; the lunch times were fun; and the times when the bell rang were splendid. Please don’t forget all the intense house competitions, the Marathons, field days, and many others. You
did have some great time, didn’t you?
As always, when one tale is over, another one gets started. Can’t you see, your futures are waving, with colleges, new knowledge, private places, and parties? So, fly! The whole world is waiting! Do sacrifice yourselves and do “something” – as Mr. Koenen said, but don’t forget to have fun sometime. Enjoying life is also a way to glorify God, I suppose.

So yeah, congratulation again, my brothers and sisters. May God bless you all!

Sunday, March 23, 2008

Yesterday some more


Giữa dòng bề bộn của cuộc đời, tự nhiên bao kí ức thời cấp ba lại hiện về. Quá khứ ơi, biết bao giờ trở lại…? 

Tự nhiên thấy thèm được đá cầu quá. Chỉ mới hôm qua thôi, tôi đi đến lớp từ sớm để còn …”dành sân” với tụi B13, còn vừa đá cầu vừa hả họng cười hô hố với DF. Vẫn rõ rệt ngay cạnh bên là DO tưng cầu rất ư quái chiêu và hài hước. Trước mặt tôi đây là DW, vẫn giở trò “quỳ lạy” làm cả bọn bò lăn ra mà “khóc”. Và cả DN nữa… ôi, sao mà nhớ quá!... 

Rồi lại thèm được …hót (!). Mới hôm qua là cả bọn đã cùng chui vào Nice mà gào, rống, và …cào thẻ (thẻ nhỏ xinh xinh cào số lấy quà ấy :D). Và rồi có mấy bài mà cả bọn cứ hát đi hát lại mãi không chán . Văng vẳng bên tai vẫn là “Ảo mộng tình yêu”, “25 minutes”, “Vầng trăng khóc”… chẳng thể quên được. Làm sao có thể quên chứ, khi mà mỗi khi DK hát là bị… chê bai sỉ nhục đến bơ mặt chó T_T, để rồi còn cảm thấy mình tội nghiệp hơn mỗi khi “thằng” BL vừa rống vừa được nguyên một bầy hò reo cổ vũ =.=’ Vậy mà vẫn nhớ quá… 

Và cả đi “cứu thế giới” nữa. Sự nghiệp “dành máy chơi game” vốn dan díu từ thời cấp hai bé bỏng, đã được một lũ cấp ba chúng tôi tiếp tục. Star Craft 1, Warcraft III… vẫn còn hiện lên rõ ràng ngay trước mắt. Tất cả buổi chiều sẽ mãi mưa tầm tã, tôi cố gắng đạp con xe cũ kĩ dưới lớp áo mưa lùm thùm, nín cười muốn bể be sườn khi thằng DO ngồi sau cứ “ối á hự hự” vì đường xấu… 

Chỉ là hôm qua thôi! Mới hôm qua đây mà sao đã xa vời quá! Cuộc đời trôi đi để mỗi người mỗi ngả, ai sẽ nhớ và ai sẽ quên đây? Sẽ có một ngày mai khi bạn bè chúng ta gặp nhau, sẽ có còn những điều đã qua trở lại? Ôi, cô gái đến từ hôm qua! Ôi, cậu trai đến từ hôm qua! Và nhiều nhiều cô gái và cậu trai khác nữa! Tất cả mỉm cười rồi chợt vụt mất ngay. Bạn ơi!... 

Nơi đây tôi đang nhảy múa, đang quay mòng giữa cơn mưa thét gào, đợi ngày hôm qua trở lại…



Sunday, March 16, 2008

Dance till yesterday


There are different periods of time in each person’s life. Some of them can be so special that we can never forget. The memories in Montana are still here in my head, as always, as ever. 

The weather in Missouri, after days freezing and windy, finally gets warmer. Here I am walking on a grass, cool wind blows by, and warm sunlight is spreading everywhere. Here I am, returning to Montana by memories… 

O the smell of grass! I am here playing volleyball after school time! Here I am walking slowly by Holden in the park, and I am pulling the swing for Shadiah! 

O the sound of gentleness! Here I am playing ultimate freebee, and watching everyone in the two houses fighting with water by the creek. 

O the violet color of sunset! Here is Anastasia in front of me, telling me she likes my jacket, and then be gone forever… 

O the wind! I am with my team performing our last break-dance show after many days practicing. And here is Kimberlee’s ice cream, nothing but sweet and cold, combining with the wind to push me collapse.
The sky is getting darker, and the air is getting colder. The party is ended, and people are saying goodbye to each other. Here comes Jungmin the Admirable, being hugged by all the girls.
 

There is anything but rain. Why, let it be raining, or the tears can’t be covered! 

Standing alone in the grass with wind and looking at the sunset, the black sheep is home.

Thursday, January 17, 2008

Being Melted



Last week was a really hard time for me. It was the only time I had left, before the next semester gets started, which means, it was the only chance for me to prepare for my popping performance. It was pretty much clueless, since I gave up my previous music, and had to make up a brand new one. And I had to make a whole choreography also, despite the fact that I just started my popping career last summer.

Anyway, it invaded continuously my reading and writing time, which is inconsiderable. So I decided to fix it, by writing something about my trip to Montana last Christmas.

Well, as Mama Sukut said, I could only bring “a bag” to Bozeman, so the trip seemed not really fun for me in the beginning. But it was really good to see Mama Sukut and Paige again. The van was full of stuff for sure, but I still could – somehow – get in it, and the trip began.

The trip was long for sure, since we came from Missouri to Montana. (It means we had to go through about five other states – five big one – to get to Bozeman!). However, the trip wasn’t too boring. Instead, I got a really surprising night: I saw shooting stars! It was the first time I saw shooting star ever, and there wasn’t only few of them! Shooting stars appeared rapidly all over the sky. Paige tried making wishes, soon gave up after the third one. (That was good actually, because she was driving, and I don’t really appreciate if the driver just keeps wishing with their eyes closed.) I stayed awake for the whole night counting those stars. There were twenty something at least – really fun to watch.

After about twenty hours, we got home at 3 a.m. Everyone was sleeping in a new house. The house was really huge and nice. My little cute Holdie boy woke up, saw me, said “early” and continued to sleep. No offence but let’s think about this: The only two graduates came back to Petra from college were Juniper and me. When she came back to Petra, the whole school was standing outside waiting for her. When they saw her, they shouted and ran to her, gave her a big group-hug. Compare that with mine; mine was pretty lame, wasn’t it? Nah, never mind. I am simply just a black sheep. :)

My love to Montana was in Bozeman, in Lewistown, and a bit in Helena. This time I came back, there were sad news about Lewistown: Great grandma Vic and uncle Kevil had passed away. Yeah, I know I am just a stranger with out any bond, I did feel deeply sad. I missed the voice of great grandma, and even the smiles of uncle Kevin. Too much for a Christmas, and the loss was big enough for anyone to cry. “Men don’t cry”, but only in the surface.

Anyway, we got a good time there together. Mama Sukut looked younger than last year. Everyone suffers a lot in Petra, doesn’t he? Mr. Brian was nice and fun still

My little cute Holdie boy had grown up a bit, still young enough to accept me, and to hang out with me well.

Chelsea was still as sweet and caring as ever. But she disappeared a lot, and I hardly saw her around.

Paige stayed home since Christmas, and I had a chance to know her better. She wasn’t too scary as I had thought. It was fun to talk with her.

Shadiah got taller (and bigger) a lot. She turned out to be a real girl in no time, still so cute and energetic.

And Titus was fine. It was good to see him again, and even better to be in “Titus night” every Tuesday.

It’s not ok if I don’t mention Ramington. Oh Ram, we are the only “unsukut” Sukuts, aren’t we? That’s why there are sympathy and caring in our bond. And you didn’t bark when you see me, right? Still remember me? Still don’t forget your companion?

Not only the family, Petra and the church were nice also. I was really glad when I saw “Malakie”, Mr. Baker’s new version. He was really energetic and friendly. He got his father’s smile also. Smile always, Malakie. You have no idea how important and valuable it is.

Mr. Koenen’s family was fine still. Tjabe was much bigger and taller and became more and more like his father. You don’t just be a fine Mr. Koenen, Tjabe. You even inherit your mother’s gentleness.

I really appreciate when I saw children grow up, but children only, not girls! Oh dear, all of the girls got taller too quickly, and made me feel bad for myself a lot. T_T You know what, Galadriel (I mean, uh, Rochelle)? You should stop being taller right now!

I was glad to meet my friends again. Richard, Kimberlee, Mark, Conner… it was really good to see you again. We had good times killing the Ring together. Memorable, weren’t they?

There was a new teacher who replaced Mr. Baker spot this year – Mr. Myers (hopefully I spell correctly.) He was a really interesting person who can get along easily with anyone. I enjoyed his classes a lot.

Ms. Amunrud was fun as usual (!), and her class was still kool. It recalled a lot of memories back...

Mr. V refused me to observe his class! Argh!!! Just kidding. He was more depressed and stressed than before. I wish you would be happier somehow, mister!

Oh yeah! There was a new girl in Pendragon named Madison. She was a pretty girl who kept making me surprised by her talents. I was so proud when I knew there was another person who could replace my spot. Great to know you, Madison.


Only when I have a chance to be in different places, I can recognize the differences, and the real values which I couldn’t see before. Oh Montana, the cold and dry place which covered by snow and ice! Since I put my love in the ice, I realized that whenever I stop I would be left behind. And the place, though so freezing, still melted me down by the warmth of gentleness.

Thank you all!