Showing posts with label poems. Show all posts
Showing posts with label poems. Show all posts

Saturday, April 19, 2025

I Take God for Granted, Because I Can

 

I take God for granted
Because I can
I’ve done no deed
No righteous plan
To deserve Him
To earn His gaze
Not the slightest
Totally depraved
Yet still He saves
With His irresistible grace
He takes me in all the same
He loves me for who I am
He loves me despite my sinful shame.

I take nothing for granted
Not my family, nor friends I hold
Not my money, nor things,
Not even myself, truth be told
For I am not my own.

Yet I take God for granted still
Unconditional: this election
For I can’t choose what bends my will
As I am nothing but His sheep
As I am nothing but His son.

So I take God for granted
Along with His comfort,
His unbinding love,
And His boundless mercy
Forever preserved
And granted to me.

Saturday, June 24, 2023

Đường Của Tôi

 

Hẹn một ngày thời cấp Hai nông nổi
Bỏ ngây thơ, tôi góp mặt cho đời
Đây là lúc mải chơi game, không học
Tôi phó mặc, kệ thứ hạng hư không.

Bạn Đường à, sao ngồi bên tôi vậy?
Sao nói chuyện luyến thoắng mãi không thôi?
Làm kiểm tra sao bạn che tay lại?
Tại sao bạn chạm ngỡ ngàng tim tôi?

Và tôi chợt nhận ra đời quá đẹp
Thơ: nắng đọng; câu hát: sự ru êm
Nhận ra đời dành cho ta hy vọng
Nhận ra lòng tự nhiên chọn yêu em.

Lễ tốt nghiệp trong một chiều mưa rơi
Nỗi niềm kia mặc nhiên chưa nói được
Đường của tôi không cùng tôi chung bước
Mảnh chân tình không trọn vẹn, buông lơi.

Ngày hối hả, bao ngả cuộc đời trôi
Đường gặp tôi, rồi thôi, câu giã biệt
Giã biệt đường đi tôi mải miết
Bởi mưa chiều nay đã tạnh, em ơi!

Wednesday, May 15, 2019

Cơ Đốc Tình Nhân (with English Translation)


Bình minh nắng tỏ nhờ ai?
Hoàng hôn thắm đỏ vì ai nên đời?
Lòng ta nhung nhớ một người
Ngày đên khắc khoải rối bời tâm tư.
Muôn người chối bỏ thiên thu
Còn ta chối bỏ thiên thu không người.
Kinh răn: “Kính Chúa, yêu người”
Thành tâm nên lỡ suốt đời yêu em.
Khởi nguồn nên sự thiên duyên
Hồng nhan nhớ mãi khải huyền chưa nguôi.

English (unrhymed) translation:

Christian Lovers

Because of whom is the dawn so bright?
And because of whom the sunset scarlet?
My heart can’t stop thinking about this one person
The obsession is there days and nights, driving me crazy.
Many people have rejected the Eternity
I don’t want an eternity without you.
The Scriptures teach us to “love God, love others”
I obey so I end up loving you forever.
This blessed love was created since the Genesis
And it shall last beyond the Apocalypse.  

Sunday, July 19, 2015

Sky Light


Like snowfolks, I walk in the ice
In the search of something someone took
Awestrucking – is you, when I look
Panically, I epiphanically realize:

This is you, the blue sky of lust
The nectar-like goodness of the light
To be desperate, to yearn, to thirst
Gorgeous, perfected, alright.

Stay with me, this is all I need!
For we need love to live, to die
So stay with me! This is all I need!
…Though you’d be gone like graceful deeds.

The winds shall take you away it hurts
Somewhere to live and pretend
And there’s still that bump in my heart
For I love you in the end.

Saturday, May 2, 2015

Mận Hoa


Mảnh tình xưa
Ta đưa người có giữ
Tại lòng ta còn bao điều tư lự
Để bao lâu
Chẳng may tự dư thừa?

Ngộ nhận:
Là cây mận ngoài sân không hoa không quả.
Số phận:
Là tự ta hay tự Trời ban ra?

Vậy là,
Ngày Mai đến mang ước mơ ta đi qua những dãy phố xa len lỏi
Ta bước đi, rời khỏi.
Hạnh Phúc ơi, hay em tự chơi vơi?

Buông lơi
Vứt lại tấm lòng ta nơi gốc mận sau nhà
Biết đâu mận đương nhiên lại ra hoa?...

Friday, April 3, 2015

Thiên Duyên


Bình minh vươn dậy vạn nắng kiều nhi
Để lòng ta lại ngày thưa mưa hồng
Rồi mai thiên hạ còn ai hoài kỉ?
Chắc người đi khỏi đời ta đi cùng…!

Ngắn gọn vô duyên thành ra hoàn hảo
Gần nhau giây lát đành đâu dỗi hờn
Phước hạnh vì nhau vùi sâu hiền đạo
Trời thưa mưa tạnh biết người ban ơn.

Thẫn thờ chơi vơi vì duyên tiền định
Thuyền quyên vi mệnh đoái hoài thiên thu
Chén rượu sầu cay, đời say, ta tỉnh
Vô vọng, vô thường, hết mực ngao du.



Chân thành ước vọng: tìm đâu đưa đến?
Hoàng hôn lắng đọng, ngày tan thẫn thờ!
Từng trang khép lại, ta cố tình quên
Rồi khi đêm lạnh lại vô tình nhớ.

Saturday, August 23, 2014

Hồng Ân


Ai đánh mất một điều chi đẹp nhất
Nơi góc phòng, trên kệ tủ từ lâu
Tại vô duyên, đâu bao giờ giáp mặt
Tự nhân tình, sao không tự quen nhau?

Hồng nhan thiên là Hồng Ân Thiên Chúa
Hồng Ân… là cái gì Hồng Ân?
Đời đã qua, sao tim ta còn lại?
Ngây dại khi lại phải khóc vì em.

Ngày trống trải
Nên lải nhải về đêm…

Sunday, April 1, 2012

Em Là Để Yêu



Duyên hồng phận nhỏ Trời thương
Nhìn em muôn kiếp nghìn phương mơ màng
Phút giây ngoảnh mặt quên nàng
Hồi lâu thức dậy, ngỡ ngàng: anh sai!
Dẫu mai tháng cạn ngày phai
Dù thương dù giận nào ai vô hình?
Nắm tay, nắm trọn chữ Tình
Vì em là để cho mình anh yêu!

Tuesday, November 8, 2011

Tìm Em Giữa Đời


Giấu thật sâu tận nơi nào
Im lặng, ta mãi đào chẳng thấy
Rồi từ đây tình yêu người cách biệt
Lặng lẽ đời trôi; em quên tôi.

In vào tim ta là nỗi đau bé nhỏ
Mỏng manh, khốn khổ, chơi vơi.

Sống khắc khoải rồi sẽ phải đi thôi
Ông Trời ơi, làm chi cho khắc nghiệt?
Rồi có còn ai biết
Rằng sau bao năm cách biệt
Yêu thương lại mải miết đi tìm em giữa đời…

Saturday, July 10, 2010

Những Chuỗi Ngày Hoang Vắng



Những chuỗi ngày hoang vắng
Mang ta đến nơi đây
Chen lấn
Đẩy xô
“Lô nhô loài người”
Lọt thõm giữa bao làn lãng quên
Lại một lần nữa
em
Mà ta chợt nhớ đến một tình yêu diệu kì.

Ta nhớ bàn tay ấy
Mỏng manh, trong suốt
Nhớ những đón đưa
Dưới những làn mưa gột rửa hai tâm hồn
Và nhớ những nụ hôn
Hòa tan
Cùng nắng chiều lưu luyến.

Thế là lại đến gần nhau
Lại cần tay
Và ngóng chờ nhau từng ngày…

Rồi ban mai lại trôi qua
Và lòng ta
Vì sao thầm lặng quá!
---------------------------------------------
Author’s note:
“Lô nhô loài người” là cụm từ trong bài hát Vẫn nhớ cuộc đời. Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mới có thể nghĩ ra những từ ngữ lạ lùng đến thế. Dù chẳng liên quan gì, nhưng bài thơ này được viết sau khi tôi tình cờ nghe bài hát ấy trên Youtube. Có lẽ vì thế mà trong đầu lúc ấy luôn nghĩ: phải đưa cụm từ ấy vào bằng được. : )


Friday, June 25, 2010

Long Nights



What have we ignored in our love?
One day that I started realize
The image I’ve been dreaming of
Turned out that, you’re not that alike.

So there’s a concern that I can’t stop:
“Do we still love, or it’s no more?
“If there’s no dream, if there’s no hope,
“Bless her, O Lord!” – I desperately implored.

Tired, despaired: that’s all we have
That’s no true life, true love, I’d say
Like the sea with all its storms and waves
So hard to keep, so tough to stay!

Then, at last, I turned to give up
And, alas, you did not let go
Maybe for me there’s still some hope
And maybe, girl, it has to be you.


Friday, May 7, 2010

I'll pretend


Right here in front of me
The way you stand
How you smile right now
Will I be able to see them again?
That I do not know.
Because when time flees
My heart and your memories
Both will be broken.
And I will pretend
That we never were that good of friends.

Turning on my cell phone
I’ll see your numbers
Which would never call me again
Nor would response if I ever send a text.
Only pains would remain
And who know what will be next.
So I’ll delete your numbers
And I will pretend
They were never there – ever.

I will walk by your rooms
And see the same doors
At the same locations
But there’ll be no more
The posters of the environment.
And if I ever knock
Strangers would come out
And I will pretend
That I am not shocked
And not want to shout
Anything out loud.

Everything is done
Everyone has left
But I’m not alone
Carrying on
A whole new step.

-->
Like that, I will pretend
Till the day I reach my end.

Saturday, August 15, 2009

Tay thôi nắm



Lòng ta khẽ dừng lại
Mảnh chiều xao xuyến vàng
Là mơ hay thực tại,
Mà yêu đến ngỡ ngàng?

Người ta đang đứng cạnh
Ai kia sao hững hờ
Dòng sông đành hiu quạnh
Cỏ lau đành bâng quơ.

Thoảng đâu nốt nhạc buồn
Nơi đồi thông ảm đạm
Đôi môi nào đang run
Bàn tay ai đang nắm.

Em lặng ngắm hừng đông
Ước mong ngày đứng lại
Để hoa chuông vẫn hồng
Và gió luôn còn mãi.

Nhưng sông nào mãi đầy
Làn mây nào mãi đậu
Thì tình ta cũng vậy
Vì yêu nên xa nhau.

Sớm mai người đi rồi
Thì rừng khô lạnh lắm
Đành hai ngả chia đôi
Và tay thôi không nắm…


Saturday, June 27, 2009

Giấc mơ bất tận



Giữa đất trời mong mỏi một vần thơ
Nên tôi mơ, mê mộng một cuộc đời
Thấy tuyết rơi, nắng đọng, trăng òa vỡ
Thấy chính mình, ngắn ngủi, và yêu em.

Mưa nhè nhẹ, mát dịu một màn đêm
Ôi mềm mại loài hồng hoa bé nhỏ
Gió ngập ngừng lùa qua như muốn ngỏ
Bay không nào?
Cho bất tận đừng rơi…

Lá cây khô rơi rụng chút bồi hồi
Cơn gió lạ ngỡ ngàng vài xao xuyến
Mảnh đời ta nhòa vào nhau, hòa quyện
Như nắng đọng trong chút mộng trưa hè.

Vầng trăng khuyết giờ không còn ướt lệ
Phù sa nâu nhè nhẹ lượn quanh hồ
Nơi anh đứng, cuồng quay và rất nhỏ
Ngoảnh trông em trong bình lặng vô cùng.

Tự bao giờ anh tìm được hạnh phúc
Rơi bất tận lên số phận cùng mưa
Và mỗi khi bông tuyết rơi là lúc
Anh nhớ em, nhớ em đấy, biết chưa?

Nhỡ mai tình lạc mất cùng ngày trôi
Khi thời gian hằn lên đời quá vội
Anh lại về và yêu em lần nữa
Bất tận yêu, và mình bất tận mơ.

----------------------------------------------
Related topics:
Giấc mơ tan
Other poems:

Friday, March 20, 2009

Like the outside let it snow

So here you are
Another pretty girl
I’m not gonna fall for that
Pretty girls are everywhere.

You like my glasses, you say
That’s good, and I like them too.
But you are all beautiful
So I cannot choose
Which I like best
To tell you.

And we smile to each other
Though we each belong to someone else
It sucks, I know
But oh well, at least
We feel a bit happy right now
Like the outside let it snow.

The class is over
Like the bubbles of the sea which drop
Then splendidly fly forever

Let me keep myself the joys and the sorrows
Like the outside let it snow.

Saturday, March 7, 2009

Hôn Mưa


Mưa xuân chạy vụt qua  
Ngày tám tháng ba ở lại
Liu thiu cùng cỏ dại
Bên đường
Mềm mại, ngẩn ngơ.

Thế là lại nhặt một câu thơ
Nơi xa mờ
Phủ kín
Bàn tay em khẽ vịn
Đôi má em khẽ hồng.

Để lại trong lòng
Vần thơ ngông
Để không vẩn đục
Vậy rồi em làm nũng
Chẳng có gì cũng đòi xem.

Anh đứng lặng, thẫn thờ nhìn em
Như màn đêm
Êm đềm chờ nắng sớm.

Saturday, February 14, 2009

Present

Anything we love, and we hate
Rest in here, the heart of the sky.
When the world is nothing accurate,
Endlessly strive,
Not to cry.

If rain comes now, with wind blows up
Million teardrops’d happily fall
If ice melts now to snow enough
So blue and sweet, the goodness of all!

Should I forget, and carry on,
Yearning to live, forever alone?
Or I’ll come back, to have you mine,
Until we’re dead, together we’ll shine…!
 

Saturday, December 20, 2008

Giấc mơ tan 2

 

Hỡi nắng đỏ từ trên cao xa vút
Sao đưa em trở lại chốn xưa này?
Sao lòng tôi còn bồi hồi đến vậy?
Lại những dòng thơ hữu hạnh, vô vần.

Ngày vụt trôi nhẹ tênh vào bất tận
Tự trách hận sao mãi chẳng nên lời
Đoạn tình mơ khắc khoải chốn xa vời
Như số mệnh suốt một đời chôn giấu.

Giữa cuộc đời hai ngả thuộc về đâu?
Trong quá khứ, tương lai, hay hiện tại?
“Chào anh nhé, mình gặp nhau sau vậy.”
Câu nói ở lại, người đã đi rồi!

Chiếc lá nhẹ còn đọng nét tinh khôi
Nay cuốn chặt, xiết lòng ngàn lộng gió
Cây chết lặng với theo vì lầm lỡ
Nào tuột tay trôi khát vọng muộn màng.

Tình vội đi trong nắng chiều xa vắng
Áng mây trôi sao cứ mãi lững lờ
Giấc mộng lại tan. Đơn giản. Bất ngờ.
Hỏi chăng lòng còn chút gì để nhớ?...

Saturday, August 2, 2008

Giấc mơ tan

Bất chợt hiện ra trước mắt tôi
Một nàng công chúa của tinh khôi
Hàng dài hoa lệ trong nhung gấm
Ngỡ ngàng ước mộng chốn xa xôi.

Bong bóng vây quanh như muốn ngỏ
Hỡi người em nhỏ mỏng manh ơi
Từng chùm hoa đỏ lung linh ngó
Bao giờ cho tỏ nỗi chơi vơi?!

Và khi bóng bể, em gục khóc,
Khẽ khàng thổn thức giữa màn đêm.
Từng hạt mưa tuôn như trách móc
Người đi chẳng lại, còn mình em!

Ngoảnh lại đi nào, nhành hoa bé!
Để thấy còn tôi vẫn đứng chờ.
Tiến lại gần, ta cùng bay nhé?
Hạnh phúc biết đâu đến bất ngờ.

Rền vang chớp giật nơi xa xôi
Vỡ mộng thì ra đã muộn rồi
Thuyền xa rời bến khi người đến
Lẳng lặng đời trôi, em quên tôi.

Nắng vàng rọi xuyên đời lơ lửng
Mưa tạnh, trời thưa, chim hót mừng
Và băng tuyết lạnh tan thành nước,
Chảy mãi trong tôi, chẳng thể ngừng.
 

Friday, April 11, 2008

The Blessed Girl



Once upon a time
A girl was blessed
She lived with her father
A carpenter
Near a forest.

Chopping wood was hard
Using it was even harder
Having a lot of stuff to do
He was a troubled father
And so,
The girl was left in the dark
Frequently
The man was gone to work
The house was lonely.
But the girl was blessed
She knew the food he would bring home
Nice meat and bread
Just like every other time
They would all taste great.

Sometimes, the father was drunk
He shouted at her
- as a random punk
The girl got beat up
By wine
And evil laughter
But why, no tear was dropped
All she could think of
Was the new white dress
For her previous birthday
And so, she smiled
For she was blessed.

Time passed by, and people just died
Families hooked up
And they all cried.
And yet, they did – the whole village
Moaning for their carpenter who fall
The lil’ girl was left
When her dad was called
A white towel was a gift
But nothing else at all…

O, he beat me up
The one who was feared
Everything…
…was my loneliness
While he shouted, with tears…

Now he’s gone, thank to God
A whole lot.

Wearing her square-holed white dress
Skipping
Smiling
And living
For she was
Blessed.