Sunday, August 30, 2009

Nhớ...


Ngày trước đọc blog anh làm tôi thích thú vô cùng. Kiểu như người ta vô tình tìm thấy một ngôi nhà rồi khẽ bước vào để khám phá sắc màu riêng phía sau từng cánh cửa. Tôi cười tít mắt khi thấy những con thú origami mà anh xếp rồi thì câu chuyện anh đùa vui về một con cá vàng…Thấy hay ghê! Cái cách mà anh tận hưởng cuộc sống thật khác. Thế giới của riêng anh là đây.
Thế rồi, cứ mỗi ngày tôi lại tung tăng vào blog anh. Đó trở thành một thú vui nho nhỏ của tôi. Rồi tôi đọc được những entry mà anh viết về một cô gái. Người mà anh thầm yêu. Những dòng anh viết như ở nơi xa nhất của ngôi nhà đầy sắc màu ấy, nó mang một vẻ đượm buồn. Và là phần kín đáo trong lòng anh mà tôi đã khẽ chạm đến. Anh viết” tim nằm ở bên trái nhưng cơn đau ở giữa ngực co thắt lại.” Bỗng tôi cảm nhận rõ mồn một nỗi đau ấy, đau đớn đến lạ kỳ. Nó gợi cho tôi nhiều điều, về những lúc tôi ngồi co mình cuộn tròn lại, ôm lấy bản thân trong lúc sự đau đớn đấy quấn quanh người. Tôi hiểu được điều anh nói, quá rõ nét. Rồi tôi khẽ mỉm cười tự nhủ rằng mình cũng đã từng được may mắn như thế, được anh dõi theo từng ngày. Tự hỏi rồi một ngày nào cô gái ấy cũng sẽ nghĩ như tôi lúc này.

Rồi thì anh trở thành một người bạn thân của tôi tự lúc nào. Tôi kể anh nghe nhiều điều kể cả những chuyện tôi chẳng bao giờ kể cùng ai. Cứ thế cứ thế tình cảm trong tôi lớn dần theo ngày tháng. Nhiều lúc thấy nhớ anh vô cùng nhưng tôi chẳng nói. Tôi từng nói với anh rằng” nếu được chọn người tôi yêu thì người tôi chọn sẽ là anh.” Giờ nghĩ lại lúc đấy chắc thần cupid đang nhìn tôi cười tinh nghịch. Giờ đây tuy phải xa anh rồi nhưng nhiều lúc nghĩ về quãng thời gian trước đấy rồi cả ba tháng hè tuyệt vời, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng. Nhiều đứa bạn bảo với tôi rằng nếu là họ thì họ không chịu được chuyện phải xa người mình yêu trong khoảng thời gian dài như thế, chắc chắn là không. Lúc đó tôi chỉ cười trừ rồi ngước lên nhìn bầu trời xanh tự hỏi lúc này đây anh yêu của tôi đang làm gì, có nhớ về tôi như tôi đang nhớ về anh lúc này hay không. Ai biết được tương lai rồi thế nào anh nhỉ. Món quà hôm nay chẳng phải quá đỗi ngọt ngào sao anh. Em tin vào tình cảm của chúng ta dành cho nhau và như anh đã nói “tin vào ngày mai mình gặp lại.”
Yêu và nhớ anh rất nhiều.

Saturday, August 29, 2009

Robinson của thời đại



Lâu lâu tôi mới lại chui lên Tuổi Trẻ Online (TTO) để đọc, nào ngờ lại gặp ngay câu chuyện sinh viên thi trượt trả thù thầy giáo bằng… 5 lít axit. Phải nói là choáng. Chi tiết câu chuyện thật tôi không muốn bàn đến.
Điều tôi cảm thấy là buồn. Rõ ràng là xã hội Việt Nam, đặc biệt là giới trẻ ngày nay đang thiếu một cái gì đó mà sao không ai biết hết. Sinh viên thi trượt thì tạt axit thầy giáo, học sinh các cấp ghét thì đâm chém nhau, thích thì… đi nhún với nhau(!) kinh vãi hàng. Đến ngay cả đứa bé học mẫu giáo gặp bà ăn mày thì không giơ tiền mà lại giơ… ngón giữa ra chẳng biết học ai. Mà tuổi trẻ đã thế thì lớn lên đâu thể khá hơn được. Thế nên, rõ ràng là chúng ta đã quên điều gì đó.
Thà cứ như những thằng bạn lớn tôi, ngồi văng tục chửi đời với nhau nhưng rồi biết phải làm gì cho phải. Nhiều khi gặp người này người nọ ta chưa biết được ai khá hơn ai đâu.
Những cái đấy tôi gọi theo sách là giá trị tinh thần. Và vì cùng một loại với nhau, nên cái này cái kia cũng vì thế mà ảnh hưởng qua lại. Văn hóa xã hội không có, thì rồi tình bạn, tình yêu, hay tình gì khác cũng bị bóp méo theo. Thế nên giờ đây nhiều khi bạn bè đâm lén nhau, người yêu phản bội phũ phàng nhau. Để rồi giữa bao giòng người phóng vùn vụt theo những thứ vẩn vơ, kẻ “lỗi thời” như tôi đứng trơ trọi, nhìn quanh tìm những cá thể đồng loại hiếm hoi. Nhưng chỉ nhìn nhau để biết thế thôi, vì sợ nếu cử động một chút cũng sẽ bị cuốn theo dòng chảy khủng khiếp đó. Chúng ta là Robinson của thời hiện đại.
Sau này tôi sẽ dạy con là, “Con ngoan, nhớ bỏ rác vào thùng, và nhớ chào người lớn khi gặp.”

Saturday, August 22, 2009

Chúng ta đến từ hôm qua



Đọc những dòng văn em viết về người xưa mà tôi lặng đi. Câu chuyện hai người yêu nhau mà gợi lại trong tôi những ngày đầu cấp Ba thật rõ ràng – rõ ràng đến bàng hoàng và choáng ngất. Hiện ra trước mắt tôi là chính mình đang ngó danh sách lớp, thờ ơ và hờ hững. Đâu thể biết có khi em đang ở ngay bên cạnh, vui mừng khôn tả vì một hàng tên.
Rồi tôi thấy mình vào ngày khai giảng lớp 10, ngửa cổ hả họng ngó các chị xinh tươi hát hò nhảy múa một cách say mê. Còn em thì ngồi yên lặng ở đấy, ngước nhìn ai đó lớp kế bên.
Tôi đang ngồi trong lớp A2 lần đầu tiên, bày đặt lạnh lùng nhìn quanh, để rồi khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng hơn của em thì khựng lại. Nào có biết đâu lòng người ta đã có ai kia tự lúc nào.
Tôi cảm thấy khoảng thời gian ấy là một bức tranh, mà em và người kia là những phần thật tuyệt vời. Còn tôi cứ như một chi tiết nhỏ vô tâm tính, đi ôm một mối tình vu vơ lượn quanh đường viền.
Thế nên rõ ràng là có nhiều chuyện tôi chẳng thể nào đoán được. “Cho nên thì thôi”, tôi cố quên em và không làm một thằng bá vơ phiền phức cho em nữa. Câu chuyện của hai người đẹp đẽ thế kia mà.
Nào có ai biệt được người ta nỡ bỏ em đi theo một ai kia khác. Ôi, tôi thật muốn chạy lại bên em, nói với em rằng em đừng buồn còn có tôi đây. Nhưng có phải ai cũng làm được điều cần làm đâu!
Cảm nhận được niềm vui của em khi gặp người ta lớn lao thế nào, tôi càng hiểu rõ nỗi ngập tràn trong em khi người ta ngoảnh mặt. Tôi chẳng thể làm gì, thậm chí còn không thể trách người kia, vì đó là một câu chuyện mà tôi không là một phần trong đó. Thế là tôi chỉ buồn, buồn nhiều, buồn như khi đứng nhìn một bức tranh màu xám chiều treo trên mảnh tường đá.
Bức tranh của tôi giờ cũng thật đẹp, câu chuyện về tôi hiện đang ngập tràn đầy hoa lá, đơn giản vì có em. Nhưng sau những nụ cười là cái khoanh tay cúi người, tôi tự hỏi điều gì làm nên một tình yêu. Liệu tôi rồi có sẽ rời xa em, rời xa những gì cùng nhau chia sẻ hay không? Ôi, đàn ông tồi tệ thật mà, phải không em?
Xa mặt thì cách lòng, ai cũng thế thôi chẳng tránh được. Thế nên tôi không cố giữ một sự hồ hởi, một lòng nhớ nhung da diết theo năm tháng. Nếu tình yêu ngoài những thứ lùm xùm ra còn một điều chi cốt lõi, thì tôi xin giữ hết lòng phần cốt lõi ấy. Sự cốt lõi thì không bao giờ phai mờ.
Oh God, I pray that I will love her tomorrow more than I do today. Từng ngày dài của tôi kết thúc như thế.

Saturday, August 15, 2009

Tay thôi nắm



Lòng ta khẽ dừng lại
Mảnh chiều xao xuyến vàng
Là mơ hay thực tại,
Mà yêu đến ngỡ ngàng?

Người ta đang đứng cạnh
Ai kia sao hững hờ
Dòng sông đành hiu quạnh
Cỏ lau đành bâng quơ.

Thoảng đâu nốt nhạc buồn
Nơi đồi thông ảm đạm
Đôi môi nào đang run
Bàn tay ai đang nắm.

Em lặng ngắm hừng đông
Ước mong ngày đứng lại
Để hoa chuông vẫn hồng
Và gió luôn còn mãi.

Nhưng sông nào mãi đầy
Làn mây nào mãi đậu
Thì tình ta cũng vậy
Vì yêu nên xa nhau.

Sớm mai người đi rồi
Thì rừng khô lạnh lắm
Đành hai ngả chia đôi
Và tay thôi không nắm…