Saturday, February 27, 2010

-~,~-...17, 18&19/11/2008



Chậc chậc,thế là cũng xong,mấy ngày hôm nay quả thật là cuộc sống đã có thêm
nhiều “sắc màu”. Để xem lịch trình hôm nay thế nào nhé!

Đêm 17/11:
18h: xuất phát ,thẳng tiến chở hoa Hồ Thị Kỷ,”khảo sát thị trường”và mua một vài thứ lặt vặt, choáng ngợp trước một không gian nhỏ nhưng tràn ngập sắc màu của hoa. Đã biết thế nào là “hàng nóng”, như thế nào là “hàng lạnh”, đã biết hoa Đà Lạt khác gì hoa Hà Nội, đã hiều hoa măng,hoa salem…hình dạng như thế nào… Tối hôm đó,quả thật là một đêm dài,sau khi thưởng thức một ly bạc xỉu+một ly lipton,đêm đó…thức trắng một đêm…và lo lắng không biết sang mai có vác xác lên lấy hoa được không nữa.

18/11:
4h sáng:dậy (chẳng cần chuông báo thức vì không hề chợp mắt một chút nào cả), chuẩn bị đi lấy hoa. Lần đầu tiên lên Sài Gòn giờ đó,mới biết là Sg không bao giờ ngù, xe cộ vẫn đi đầy đường…cảm giác lúc đó rất là lạnh nhưng nhờ được Ngọc “che chở” phía trước nên cũng không đến nỗi nào.
5h30:tập kết tại nhà Ngọc,chuẩn bị hoa đến 7h kém…
Về nhà chợp mắt vài tiếng.
17h00:đi bán hoa(vì các trường đa số làm lễ ngày 19 chứ không như trước nữa)
19h30:về nhà Ngọc chuận bị hoa cho sáng mai.
Khoảng 22h00:về nhà chợp mắt một xi’

19/11:
Chuông điện thoại kêu nhưng tỉnh dậy cũng chẳng nhớ mình đặt chuông để làm gì,mất vài phút mới định hình được
5h30:lại đến nhà Ngọc,mang hoa ra trường bán,chả mọi người hôm qua không thấy ai mà sao hôm nay đông như đi hội thế,đối thủ cạnh tranh hơi bị nhiều đây!
Khả năng lôi kéo,dụ dỗ các em ý cũng không đến nỗi nào,cũng giành khách được với người ta…
Cả ngày vui nhất là gặp được hai nhóc, rất là “dễ thương”:
Một em gái rất là xinh,ra mua hoa,thế rồi hai chị em”đàm phán”giá cả một bó hoa với nhau,hai chị em kỳ kèo từng đồng một,cuối cùng em phán cho một câu”em mua”… nhưng mua hoa đơn thôi,choáng(hông biết nài giờ hai chị em mình cãi nhau về bó hoa đó làm gi em nhỉ?!)
Đặc biệt hơn em gái nhỏ này là một cậu nhóc nhìn rất”cưng”,hỏi em ý:
- Em mua hoa không cưng?
Em hỏi: "Bao nhiêu vậy “cô” (nhìn chị già đến thế sao hả nhóc?)
Nói giá xong rổi nhóc nhìn có vẻ hơi đăm chiêu,nhìn tôi rồi nói với bộ mặt rất buồn:
- Cô ơi, con không mang tiền.
Tôi vẫn cố gắng kiên nhẫn với nhóc:
- Thế nhà em có gần đây không?
- Dạ không, cô ơi. (ôi em ơi là em)
Kiên nhẫn,kiên nhẫn(tự nhủ với lòng):
- Thế em vào mượn bạn bè đi nhé.
Em ấy im lặng rồi trả lời: "Để con về nhà ngoại gần đây nha cô?”
“Uh nhóc về đi.”
Bạn một hồi nữa nhóc ý quay lại và nói:
- Cô ơi, bà ngoại không cho con tiền.
Thôi kho tàng kiên nhẫn của cô đến đây cũng cạn kiệt rồi nhóc ah.. công nhận nhóc thật thà và đáng yêu quá.
16h15: lại tiếp tục với số hoa còn lại,sau khi vòng quanh khu triễn lãm + Nguyễn Thượng Hiền mà chia có vài bông chia tay với chủ,nảy ra phương án qua công viên Hoàng Văn Thụ, bởi nơi ấy các anh chi hay ngồi tâm sự ở đó chắc có nhu cầu mua hoa. Nghi sao làm vậy…thế là đi. Đến nơi được phân công giữ xe,rồi Ngọc và đứa em đi vòng vòng xem có ai mua không. Thời gian trôi qua, thấy hai đứa vế vẫn tươi cười hỏi ra mới biết lý do.
Sau khi thực hiện phương an”anh ơi,mua hoa tặng chị nhen?”. "Chị không cho anh mua, nhà chị khó, mang hoa về sẽ bị la” ->không hy vọng gì rồi.
Thế rồi chuyển qua xài chiến thuật "chị ơi, mua hoa tặng anh nhen?”
“Em ơi, anh bị dị ứng hoa” Anh ý thản nhiên đáp lại.
Nhỏ em biết là bị chọc nên cũng tỉnh bơ hỏi:
“Thế anh có dị ứng với người đẹp không?"
“...” - Mặt anh ý ngỡ ngàng.
Cuối cùng, trên đường về, những lúc tuyệt vọng nhất thì cũng có người hỏi mua.
Khoảng 20h30:về nhà Ngọc đếm và chia "tài sản” kiếm được, lúc đó mới thấy ảnh hưởng của phim truyền hình cũng rất nhiều, bởi có một xu 1 ngàn mà ba đứa chụm đầu tìm->phong cách của “Bỗng Dưng Muốn Khóc.”

Tổng kết
: hòa vốn.
Cảm xúc lúc này lẫn lộn, cũng hơi buồn vì công sức bỏ ra quá nhiều nhưng rồi…
Nhưng cũng biết là năm nay mặt bằng chung người ta bán hoa cũng khó khăn, ế ẩm, mình bán lần đầu mà như vậy cũng được rồi,dù gì cũng học hỏi được nhiều thứ từ cuộc đời, và có những giây phút cười bể cả bụng… như thế là đủ…
Ba ngày là thế
Ê ẩm cả người,nhưng rất vui.

Saturday, February 20, 2010

May I give up please?



Sometimes I felt down. For example, right now, I need to prepare so many things to get an internship for the summer, and the Career Expo is getting closer and closer. Getting a job is hard for even a prepared person, and I am not even sure what a “Career Expo” is, or what would happen in there. Will my resume be good enough? Will my elevator speech sound fine enough? If I have an interview, will I be answering the questions well enough? I don’t know yet.

Ok, if I get an internship, I’ll have to buy a car, a used care that is cheap enough and good enough that it wouldn’t just break down in two months. Oh, I don’t have my driver license; I can’t even drive well yet!


How can I manage to practice driving with all of my homework? Five in my six classes require me to work in teams, and the assignments are just abundant. Guess what? A lot of homework is still nice, if that’s all what I have to do. But there is a XB (eXperience-based) class, in which we have to manage absolutely everything, well, a.k.a no one tells us to do anything, which means, I currently have no idea what to do in that class. Sucks? Totally.

I just take three more hours of work for my part-time job, from mid-night till 3 AM. Why would I do that since I already have so much to take care of? Because I need to buy a car (see above) and my precious laptop is dying, and the money I earn always makes me feel good.

It’s been more than three years since I left to the
US, but I still feel pretty bad sometimes. Day by day, so many tasks, long-term, mid-term, and short-term, keep coming to my head, and my brain has to process all that desperately. It is bad enough that I can say nothing but complaining to my girlfriend whenever we talk. What will happen in the future if she gets married with a guy who is constantly stressed? I feel sorry for her.
Hey, I want to drop everything down and rest. Giving up is just as tempting as having an icy lemonade in the summer. I want to just go home and meet my people. I want to enjoy my bed at night with no concern or worry. Can I, please?

Lol. I can’t. I have to carry on. It’s just as simple as that.

I’ll pray and I’ll try my best. Struggles, bring it on.

Friday, February 12, 2010

Bà ngoại tôi


Mỗi khi Tết đến là tôi lại nhớ đến bà ngoại. Bà nói sinh nhật bà vào mùng Một Tết, nên tôi cũng biết đến thế. Mỗi năm trôi qua, tôi lại càng cảm thấy thương bà. Năm nay ông ngoại không còn, tôi càng thương bà gấp bội.

Bà ngoại tôi cả đời lận đận chẳng khi nào sung sướng. Ngày bé, bà là con út nhà địa chủ, bố mẹ bà giàu có đến nỗi người làm có lẻn lấy heo ra mổ ăn với nhau cũng chẳng hay. Là cô con út trong nhà, bà lại hay lo toan, thu vén nhiều thứ về mình, vẫn thêu thùa, làm lụng vì bà lanh lợi và biết nghĩ quá. Sau này bà chỉ khoe là hồi đó bà biết may cả cái gấu áo. Thằng bé tôi năm tuổi ngẩng mặt lắng nghe dù chả biết “gấu áo” là cái gì.

Cách mạng về khi bà mười mấy tuổi. Tài sản gia đình bị tịch thu hết không còn gì, và mất mát thường chỉ làm cuộc sống người ta khổ thêm. “Văn hóa trình độ lớp hai”, như bà vẫn nói, nên cũng chẳng thể làm gì. Bà lấy ông, là anh học sinh nhà nghèo, có lẽ vì ông đẹp trai, có khi vì ông là một trong hai người đỗ tú tài duy nhất của huyện. Thôi thì cuộc sống dù lận đận thế nào, thì hôn nhân vẫn làm người ta được phần nào an ủi.

Chiến tranh khốc liệt, nhiều người phải bỏ mạng nơi sa trường. Nhưng khổ nhất vẫn là người dân, thiếu thốn đủ bề mà lâu lâu lại phải sơ tán. Ông làm giáo viên đại học, cứ phải đi làm xa. Bà là y sĩ một mình chăm lo cho sáu đứa con nheo nhóc. Hàng đêm, khi mẹ tôi và các bác đã ngủ cả, bà lại ngồi tựa cửa đan len để kiếm thêm tiền – có khi là để chờ ông về. “Tựa cửa đan len”, mỗi lần nhắc đến bà lại khóc thật nhiều.

Nhiều khi môi trường sống làm người ta có những lối nghĩ thật cứng nhắc và hạn hẹp. Những việc lặt vặt hằng ngày không được bỏ qua, và những khó khăn không được chia sẻ. Ông ngoại không ưa gì bà, con cái cũng chả mấy ai thương yêu, bà tự bao giờ trở thành người phụ nữ thật bất hạnh. Bất hạnh vì bản thân, cuộc sống, và vì gia đình.

Có lẽ tôi là một đứa cháu đặc biệt. Tuổi thơ tôi trôi qua bên cạnh bà vì hai nhà ở sát gần nhau. Ba mẹ tôi cả ngày đi làm, những lúc ở nhà, tôi được bà chăm rất nhiều. Thỉnh thoảng tôi vẫn lẽo đẽo theo bà đi chợ, đi thăm bạn bè bà. Bà thường mua cho tôi một gói snack mỗi lần đi chợ về. “Xà nách cà ri gà” là thứ tôi thích nhất, đến giờ vẫn còn nhớ rõ. Tôi cũng nhớ bà luôn bận rộn thế nào. Nhiều khi chỉ là nấu cơm, rửa bát, và dọn dẹp mà bà cặm cụi cả ngày dài. Có lẽ vì bà không biết vận trù công việc, có khi vì bà kĩ tính đến nỗi có làm thế nào cũng chưa vừa lòng nên làm mãi.

Những lúc không làm gì bà hay kể lại chuyện ngày xưa cho tôi nghe. Có lẽ tôi là đứa cháu duy nhất được bà chia sẻ nhiều đến thế. Bà kể anh chị của bà ngày xưa thế nào, tốt xấu ra sao. Chị của bà lấy chồng Mỹ giờ đang ở xa, và bà nhớ thế nào. Con cháu bà ai thương ai ghét bà ra sao, và mẹ tôi và tôi ngoan như thế nào. Có lần bà kể là ông đối xử với bà tệ bạc, tôi – chừng sáu tuổi – đã… viết thư gửi ông ngoại để trách ông. Bức thư đó chỉ có một dòng chưa từng hoàn tất, ba tôi đã nhìn thấy và mắng cho “viết vớ viết vẩn!” Nhưng giờ nghĩ lại, đó chẳng phải là do tôi thương bà sao? Bà lại thường hay hỏi đùa: “Sau này lớn lên cháu có nuôi bà không?” Và tôi sẽ nói thật dõng dạc: “Dạ có! Cháu cho bà ở tầng bảy!” (Vì hồi đó tôi thường nói lớn lên tôi sẽ xây nhà cao bảy tầng).

Bà thích xem cải lương, và thằng cháu bà biết rõ điều đó. Khi nào thấy ti vi có cải lương là tôi chạy thật nhanh qua nhà bà và mừng rỡ nói thật to: “Sân hấu bà ơi! Sân hấu bà ơi!” Rồi ngày nọ, chị của bà gửi thư từ Mỹ về, chả biết thư nói gì, chỉ nhớ tôi nhảy tưng tưng và la hét om sòm vì mừng rỡ. Chẳng phải tôi đã là một người bạn thân của bà sao?

Tôi lớn dần lên, và ba mẹ tôi chuyển đi nơi khác. Thỉnh thoảng tôi về thăm, bà mừng lắm, lôi hết đủ thứ bánh kẹo ra cho. Bà còn làm thơ, làm nhiều lắm. Thơ của bà không vần không cấu trúc, thỉnh thoảng lại chêm một câu tục ngữ hay thơ Bác Hồ vào. Thơ bà kễ về cuộc đời bà khó khăn vất vả, về sự ngược đãi của chồng con. Vì thế nên chẳng ai thích thơ của bà cả. Nhưng mọi người có biết đâu, thơ thường là nỗi niềm của tác giả, những điều mà chả thể nói được với ai.

Ông ngoại tôi những năm cuối đời luôn ốm nặng, bà lại khổ thêm hơn nhiều. Mọi người đổ xô vào lo lắng cho ông, và thường trách móc bà nhiều hơn. Có thể nhiều khi cách bà cho ông ăn không đúng, hoặc có khi bà cắt móng chân cho ông hơi sâu quá làm ông chảy máu, nhưng chẳng phải chính bà - chứ không ai khác - là vợ của ông sao? Rồi ông mất, chẳng đột ngột cũng chẳng nặng nề. Mọi người lại tiếp tục trách bà sao cứ ngẩn ngơ trong tang lễ của ông, sao cứ lo chia chác tài sản của ông. Mọi người khóc than cho người đã khuất, vẫn chưa chịu thương cho người đang còn sống.

Ở đời nhiều khi hơn nhau không phải là đã làm được gì, mà là đã làm gì với những điều mình có.

Giờ thỉnh thoảng bà có thằng cháu “Minh Anh phiên bản 2” đến thăm. Bà muốn ôm hôn thì nó không cho, hỏi nó có yêu bà không thì nó miễn cưỡng “Dạ có” rồi nói thầm, “Hỏi gì hỏi hoài…”


Friday, February 5, 2010

Arwen cooking

Mấy ngày gần đây em có nhiều thời gian rảnh rỗi nên em trổ tài nè.

Đầu tiên là món “sườn chiên xả ớt”:
Nguyên liệu ban đâu nè:
Em xếp cái này giống chuột Mickey đó :’D.

Thêm một cái đĩa xinh được trang trí đơn giản:


Tèn ten ten…
Anh thấy ngon không ^ ^!

Đây là món “các basa sốt me”:




Thành quả nè:
Em thấy món này ngộ ngộ, ăn lạ lắm :’D

Hết rồi đó.
( Anh học ngoan đi nhé.
Mai mốt anh về em sẽ nấu cho anh :)