Saturday, August 30, 2008

Nhìn Nhau Thôi...!


Ngày xưa lúc học Tập làm văn cấp một, bài tả về mẹ mình, đứa nào trong lớp chúng tôi cũng mở bài kiểu: “Giữa đám đông đằng xa, em nhìn thấy ngay mẹ em” - hay đại loại thế. Đôi lần tôi thử tìm mẹ mình giữa dòng người qua lại trước cổng trường, lúc nào cũng phải rất lâu – hay sau khi tôi đã nhìn rất nhiều người khác – thì mẹ tôi mới xuất hiện. Gần đây tôi nghĩ lại chuyện này, thấy lạ thật. Trừ trường hợp mẹ của cô giáo ấy rất to lớn và hay mặc đồ cam, thì chẳng hiểu cô giáo đã “nhìn” thế nào…
Ngày xưa ba tôi thường nói, khi đón tôi mỗi buổi chiều, luôn thấy tôi “sáng rực” giữa bao học sinh khác. Năm tháng qua đi, tôi càng ngày càng chắc chắn là mặt mình là mặt bò, không thể có kiểu “rạng ngời mà không chói lóa” như Đan Trường được. Ba tôi những lúc ấy đã “nhìn” kiểu gì nhỉ?...

Một câu danh ngôn càng ngày càng trở nên quan trọng đối với tôi là, “Sau thành công của người đàn ông là hình bóng của một người phụ nữ.” Thỉnh thoảng nghĩ lại câu nói ấy, tôi lại nghĩ xem làm sao người nói biết được như vậy, làm sao họ “nhìn” thấy người phụ nữ của họ trong những lúc như thế?...

“Nhìn” – thì ra không chỉ là hành động dùng mắt quan sát trong thế giới duy vật vô tình, mà người ta còn nhìn nhau bằng lòng yêu thương.

Thì ra cũng nhờ vậy, bao điều tưởng như vô lý lại đầy ý nghĩa. Mọi người con đều có thể nhìn thấy mẹ mình – cảm – trước khi người mẹ hiện ra một cách hữu hình. Hoặc như ba tôi, nhìn thấy tôi quá rõ rệt cũng là do tình cảm của ông quá lớn. Và, sau mỗi lần gặt hái thành công, người đàn ông thường nghĩ ngay đến người phụ nữ của họ, họ lúc ấy đang nhìn bằng sự thương yêu.

Nếu nhiều người nhìn nhau như thế thì tuyệt vời quá. Mắt chưa chạm vào nhau thì lòng họ sẽ hướng về nhau trước, hai người đang yêu sẽ tìm thấy nhau thật dễ dàng dù cho hai nơi có xa cách đến thế nào. “Nhất cự ly, nhì tốc độ” thì sao? “Cự ly” đó sẽ là khoảng cách của lòng thương yêu, và khi càng gần, nó giúp người ta “nhìn” ngừơi mà họ thương yêu nhanh hơn. “Điều quan trọng không phải là hai người nhìn nhau, mà cùng nhìn về một phía” sao? “Phía” là “phía” nào và nhìn kiểu gì? ^^ Hãy cứ mở lòng ra và nhìn nhau thôi đã, lòng người nối chặt, còn khoảng cách nào trên Trái đất là to lớn nữa?

Thế ra với người đàn ông, điều quý giá hơn đạt được nhiều thành công trong cuộc sống là sau mỗi thành công họ nhìn ra phía sau, và thấy người phụ nữ họ thương yêu đang nhìn lại âu yếm.

Chúng ta hãy nhìn nhau xem, biết đâu…!

Saturday, August 23, 2008

Ngày Vui Lớn


Tôi đang ngồi lướt web thì đùng một phát, một người bạn báo cho tin mừng là con trai anh ta vừa ra đời. Thật là tuyệt vời!

Anh bạn kia và tôi quen nhau mới chỉ vài năm, và cũng ở xa vời vợi (ổng ở Việt
Nam mà.) Vậy mà vẫn mừng cho ổng quá. Thế mà hồi ấy cưới vợ ổng cứ la ầm ĩ lên như vào tù ấy ^^ :D


Chúc mừng đại ca! Một sinh linh bé bỏng nữa lại ra đời trong sự mong mỏi đợi chờ. Tương lai ngập tràn ánh sáng đang chờ đón em nơi xa kia, với bao sự thương yêu và mồ hôi nước mắt của cha mẹ em. Bác Hồ đã nói rằng tương lai đất nước mình hiện nay phụ thuộc vào thế hệ của chúng tôi. Như chúng tôi vẫn đang cố gắng phấn đấu từng ngày đây, em và thế hệ của em sẽ tiếp tục nối bước để đất nước chúng ta thêm mạnh mẽ và giàu có, tôi tin là vậy. Em đã ra đời rồi, chào mừng em!


Đời sao trôi nhanh đến vậy. Ông bạn kia mới lấy vợ ngày nào, nay đã có cháu bé lù lù một đống đấy (:D). Đời anh từ nay sẽ sang một trang khác, bao khái niệm, ý nghĩa, mơ ước của cuộc đời trong mắt anh cũng sẽ đổi thay nhanh chóng.

Uhm, tôi vẫn đang ngồi đây một mình. Mỗi khi thành công, tôi quay lại đằng sau và chẳng thấy bóng dáng người con gái nào. Sẽ lấy vợ và có con sao? Có ai đang đợi một mình tôi trong cuộc đời này không? Thật ra, nếu tôi cứ tiếp tục phấn đấu, cố gắng theo đúng hướng, mọi thứ rồi sẽ tốt đẹp thôi, phải không? Làn tuyết xanh nơi xa kia, sẽ rơi mãi trong tôi, có phải không?

Nghĩ ngợi thế thôi, ngày vui mà cứ nghĩ chuyện buồn mãi sao được? Tôi nhoẻn miệng cười nhìn ông bạn đang nhe răng hô hố vì sung sướng.


Friday, August 15, 2008

Summer bye


My summer is over.
It just started two weeks ago, and now it’s it. The sky is not being warm and sunny anymore. I will no longer go to the welcome room, or the orientation in early morning, (and no one will be waiting for me there, anymore.) The sky above me was snowing as the summer started, that I may know how nice snow really was, that I did have something to fight for; and now, not anymore.


Nice things tend not to stay by me long enough, and I am not in the position to cling onto any of those. It’s time to fight the new battle, by which I may forget the things I shouldn’t keep in my mind. I surely don’t know what’d happen next, but I believe that if I do what I am supposed to, everything will be fine. And hopefully, when the harshly cold winter has passed, I’d get to see the snow again, along with the warm and shinny sky.

To say, it was such a great summer, and no matter how short it was, I was greatly thankful.

- Good bye, summer! Thank you for everything. I miss you already. Please come back sometime, and remember to bring the snow with you, ok?


Sunday, August 10, 2008

Đi Thôi Và Mưa


Bảy ngày hè của tôi trôi qua… nhanh chóng quá…! Tôi bỗng phát hiện ra niềm hạnh phúc toàn vẹn không dễ thực hiện cho lắm, khi nhu cầu tinh thần đã được đầy đủ thì lại cảm thấy một chút thiếu thốn của nhu cầu vật chất – thức ăn đã hết. Dùng mọi ý nghĩ và phát chế ngông cuồng có được, cầm cự tới phút này chắc cũng đáng để tự hào. Phải đi chợ thôi, dù sao vẫn là thằng con trai chưa vợ mà!
Chị Ngọc đã nhắc đến nhiều khu chợ khác nhau, nhưng trong đầu tôi chỉ còn vỏn vẹn có một chữ: Walmart(*). Thế thì cứ Walmart thẳng tiến vậy.

Sau khi rời khỏi nhà được vài phút, tôi phát hiện ra một sự thật khá phũ phàng: tôi chẳng biết Walmart nó nằm ở đâu cả! Lần cuối tôi đi bộ tới đó cũng cách đây gần một năm, và đó là đi theo. Thôi có sao chứ, tôi cứ đi bừa, chắc là thể nào cũng tới được Walmart của …một bang nào đó.

Lòng vòng quanh trường mãi cuối cùng tôi cũng hơi đoán ra lối đi tới khu thương mại. Cuộc phiêu lưu mới của tôi lại lạch bạch bắt đầu, với bao người lái xe qua trố mắt nhìn lạ lẫm.

Con đường tôi đi bắt đầu thấy quen quen… Khu thương mại chính hiện ra, ở giữa là Hasting(**) thương yêu quen thuộc. Dù đã đến đây khá nhiều lần, nhưng lần đầu tiên tự đi tới thế nào cũng làm tôi mừng rỡ. Nhưng cuộc đời màu hồng chưa phải là thứ tôi được thấy. Đứng trước Hasting, tôi phát hiện một điều thật đau lòng: lượn quanh cả khu thương mại to lớn này, chẳng thấy bóng dáng Walmart nơi nào.

Thế là tôi đứng bơ mặt ngó. Chẳng thể làm gì hết ngoài đi tiếp, tôi chọn con đường lớn nhất mà thẳng tiến. Nhà cưả thưa thớt dần, và cây cỏ thì lại hiện lên càng lúc càng nhiều. Ánh nắng chói chang của buổi trưa hè đi đâu mất, và mây đen kéo tới bất ngờ. Thế là mưa.

Mưa kìa, mưa rồi kìa. Những hạt mưa rơi nhẹ và cơn gió lạnh ngắt lại thổi vào người, làm lòng tôi ngơ ngẩn. Chẳng lẽ lại quỵ xuống nơi đây, ngay giữa cơn mưa đầy nức nở này sao? Mọi kí ức nỗi niềm lại cứ tràn về thế này mãi – sao?... Bất chợt tôi nhớ lại, một người con gái đã nói với tôi rằng mưa đẹp biết bao, và hạnh phúc do mưa mang đến đẹp biết chừng nào. Thật sao? Nói ra thì, nếu ta tưởng tượng những đám mây lơ lửng trôi phía trời xa kia phủ xuống đầu ta nhẹ nhàng, thì có lẽ lòng ta sẽ rất vui. Vậy thì chẳng phải là, cơn mưa lúc này
chính là những đám mây đang rơi đó sao? Và hạnh phúc đến, chẳng phải rất ngập tràn đây sao? Tiếp tục đi thôi, vì mưa đã khác, và tôi cũng đã khác xưa.
Sự thành công trong đời, là do năng lực bảo thân hay dựa vào may mắn?
Hay là do mưa? Bởi vì dù tôi dụi mắt bao nhiêu lần đi nữa, thì vẫn là Walmart ở ngay kia, như một sự dĩ nhiên đầy mất ngờ. Tôi biết nó ở đây mà! Tôi biết là tôi sẽ làm được mà!
Bước vào bên trong, hàng hóa ngập ngụa đủ màu sắc liền hiện ra. Ngoài kia, mưa đã tạnh, và bầu trời đã trong veo, lấp lánh nắng…

I survive, as always, as ever.

______________________________________________
(*) Walmart là hệ thống siêu thị phổ biến nhất ở US và nhiều nước khác trên thế giới. Hàng hóa ở đây phong phú và rẻ hơn những chỗ khác một chút. Dự đoán Walmart sẽ đến Việt Nam trong tương lai gần.
(**)Hasting: Cửa hàng lớn trong khu thương mại gần trường, bán nhiều loại sách báo, băng đĩa, đồ chơi…


Saturday, August 2, 2008

Giấc mơ tan

Bất chợt hiện ra trước mắt tôi
Một nàng công chúa của tinh khôi
Hàng dài hoa lệ trong nhung gấm
Ngỡ ngàng ước mộng chốn xa xôi.

Bong bóng vây quanh như muốn ngỏ
Hỡi người em nhỏ mỏng manh ơi
Từng chùm hoa đỏ lung linh ngó
Bao giờ cho tỏ nỗi chơi vơi?!

Và khi bóng bể, em gục khóc,
Khẽ khàng thổn thức giữa màn đêm.
Từng hạt mưa tuôn như trách móc
Người đi chẳng lại, còn mình em!

Ngoảnh lại đi nào, nhành hoa bé!
Để thấy còn tôi vẫn đứng chờ.
Tiến lại gần, ta cùng bay nhé?
Hạnh phúc biết đâu đến bất ngờ.

Rền vang chớp giật nơi xa xôi
Vỡ mộng thì ra đã muộn rồi
Thuyền xa rời bến khi người đến
Lẳng lặng đời trôi, em quên tôi.

Nắng vàng rọi xuyên đời lơ lửng
Mưa tạnh, trời thưa, chim hót mừng
Và băng tuyết lạnh tan thành nước,
Chảy mãi trong tôi, chẳng thể ngừng.