Sunday, March 23, 2008

Yesterday some more


Giữa dòng bề bộn của cuộc đời, tự nhiên bao kí ức thời cấp ba lại hiện về. Quá khứ ơi, biết bao giờ trở lại…? 

Tự nhiên thấy thèm được đá cầu quá. Chỉ mới hôm qua thôi, tôi đi đến lớp từ sớm để còn …”dành sân” với tụi B13, còn vừa đá cầu vừa hả họng cười hô hố với DF. Vẫn rõ rệt ngay cạnh bên là DO tưng cầu rất ư quái chiêu và hài hước. Trước mặt tôi đây là DW, vẫn giở trò “quỳ lạy” làm cả bọn bò lăn ra mà “khóc”. Và cả DN nữa… ôi, sao mà nhớ quá!... 

Rồi lại thèm được …hót (!). Mới hôm qua là cả bọn đã cùng chui vào Nice mà gào, rống, và …cào thẻ (thẻ nhỏ xinh xinh cào số lấy quà ấy :D). Và rồi có mấy bài mà cả bọn cứ hát đi hát lại mãi không chán . Văng vẳng bên tai vẫn là “Ảo mộng tình yêu”, “25 minutes”, “Vầng trăng khóc”… chẳng thể quên được. Làm sao có thể quên chứ, khi mà mỗi khi DK hát là bị… chê bai sỉ nhục đến bơ mặt chó T_T, để rồi còn cảm thấy mình tội nghiệp hơn mỗi khi “thằng” BL vừa rống vừa được nguyên một bầy hò reo cổ vũ =.=’ Vậy mà vẫn nhớ quá… 

Và cả đi “cứu thế giới” nữa. Sự nghiệp “dành máy chơi game” vốn dan díu từ thời cấp hai bé bỏng, đã được một lũ cấp ba chúng tôi tiếp tục. Star Craft 1, Warcraft III… vẫn còn hiện lên rõ ràng ngay trước mắt. Tất cả buổi chiều sẽ mãi mưa tầm tã, tôi cố gắng đạp con xe cũ kĩ dưới lớp áo mưa lùm thùm, nín cười muốn bể be sườn khi thằng DO ngồi sau cứ “ối á hự hự” vì đường xấu… 

Chỉ là hôm qua thôi! Mới hôm qua đây mà sao đã xa vời quá! Cuộc đời trôi đi để mỗi người mỗi ngả, ai sẽ nhớ và ai sẽ quên đây? Sẽ có một ngày mai khi bạn bè chúng ta gặp nhau, sẽ có còn những điều đã qua trở lại? Ôi, cô gái đến từ hôm qua! Ôi, cậu trai đến từ hôm qua! Và nhiều nhiều cô gái và cậu trai khác nữa! Tất cả mỉm cười rồi chợt vụt mất ngay. Bạn ơi!... 

Nơi đây tôi đang nhảy múa, đang quay mòng giữa cơn mưa thét gào, đợi ngày hôm qua trở lại…



Sunday, March 16, 2008

Dance till yesterday


There are different periods of time in each person’s life. Some of them can be so special that we can never forget. The memories in Montana are still here in my head, as always, as ever. 

The weather in Missouri, after days freezing and windy, finally gets warmer. Here I am walking on a grass, cool wind blows by, and warm sunlight is spreading everywhere. Here I am, returning to Montana by memories… 

O the smell of grass! I am here playing volleyball after school time! Here I am walking slowly by Holden in the park, and I am pulling the swing for Shadiah! 

O the sound of gentleness! Here I am playing ultimate freebee, and watching everyone in the two houses fighting with water by the creek. 

O the violet color of sunset! Here is Anastasia in front of me, telling me she likes my jacket, and then be gone forever… 

O the wind! I am with my team performing our last break-dance show after many days practicing. And here is Kimberlee’s ice cream, nothing but sweet and cold, combining with the wind to push me collapse.
The sky is getting darker, and the air is getting colder. The party is ended, and people are saying goodbye to each other. Here comes Jungmin the Admirable, being hugged by all the girls.
 

There is anything but rain. Why, let it be raining, or the tears can’t be covered! 

Standing alone in the grass with wind and looking at the sunset, the black sheep is home.