Saturday, February 28, 2009

Đối

Việt Nam ta ngày xưa có trò “đối”, nghĩa là dùng từ ngữ chữ viết mà sắp xếp ì xèo đủ kiểu để ra câu này câu nọ rồi bắt người khác “đối” lại sao cho xứng. Nhiều người như Lương Thế Vinh, Nguyễn Quỳnh, nhờ đối giỏi mà thành ra nổi tiếng.
Bây giờ thì chúng ta không dùng kí tự hầm bà lằng ấy nữa, nên phần lắp ráp này nọ coi như phải bỏ. Tuy nhiên, có người vẫn thích đối với nhau, chủ yếu thiên về âm thanh, hình ảnh, và đôi khi vài sự lắp ghép từ ngữ cho thêm phần hóc búa.

Học Sinh Học Sinh Học

Câu đối hiện đại kinh hoàng nhất có thể là câu thế này. Phải nói là kinh: Cả câu năm chữ chỉ do hai tiếng “học” và “sinh” tạo nên. Nghĩa thì rõ ràng và dễ hiểu, một học sinh đang học môn Sinh học. Mẹ tôi tung ra câu đối này khi tôi đang là thằng bé… học cấp Một :| Thế là tôi ngồi nghĩ mãi một lúc rồi đáp lại bằng một vế mà thật chẳng dám nêu ra ở đây vì sự cùi bắp hơn người của nó. :D

Tập Thể Tập Thể Dục

Đó là đáp án mẹ tôi đưa ra sau đó. Thoạt nghe thấy rất hay, “tập” và “thể” được lặp đi lặp lại hợp tình hợp lý y như “sinh” và “học”. Tuy nhiêu về sau tôi lại vẫn thấy có vấn đề về nhiều chỗ: trong khi vế trên chỉ dùng hai tiếng, nay vế đáp lại lại dùng ba tiếng nên không được. Chưa kể là tập thể đang tập thể dục chả mắc mớ gì thế cậu học sinh đang học sinh học.

Con La Con La Con

Câu này do một người bạn học cùng cấp hai, Viễn Thiên, đưa ra đáp lại, Nghe là nể ngay, có đúng hai tiếng và nghe có vẻ rất xuôi tai. Tuy nhiên khi “Học Sinh Học Sinh Học” là 2 + 1 + 2 thì câu này lại là 3 + 1 + 1 nên khập khiễng. Chưa kể là con la con làm sao có con để mà la chứ! :))

Bạn Vợ Bạn Vợ Bạn

L-O-L!!! Câu này do tôi mới nghĩ ra gần đây. Cả câu dùng hai tiếng “bạn” và “vợ”, và nghĩa của câu là: bạn của vợ anh là bạn với vợ của bạn anh đấy!!! <:-P Cấu trúc của câu cũng là 2 + 1 + 2 nên ok. Và trong khi câu kia nói về sự học, thì câu này nói về “vợ” và “bạn”, coi như là ba thứ rất quan trọng trong cuộc đời người con trai. Cái thú vị là câu này thật sự rối rắm và khó hiểu, lại dùng để đối với câu thật đơn giản như câu đầu. Thế nên mới thấy là mấy chuyện “vợ của bạn” với “bạn của vợ” còn phức tạp hơn chuyện học hành rất rất nhiều! :D

Haha



Saturday, February 14, 2009

Present

Anything we love, and we hate
Rest in here, the heart of the sky.
When the world is nothing accurate,
Endlessly strive,
Not to cry.

If rain comes now, with wind blows up
Million teardrops’d happily fall
If ice melts now to snow enough
So blue and sweet, the goodness of all!

Should I forget, and carry on,
Yearning to live, forever alone?
Or I’ll come back, to have you mine,
Until we’re dead, together we’ll shine…!
 

Saturday, February 7, 2009

Câu chuyện DK luộc khoai :D


Một hôm tôi đi làm ở nhà ăn về khuya, chôm được một củ khoai lang (sweet potato) về luộc ăn thử :)). Kinh nghiệm luộc trứng đầy mình, tôi tự tin bỏ củ khoai đã rửa sạch vào nồi, cho nước vừa ngập, rồi nhấn nút để đó.

Một lúc sau tôi thử đâm vào thì thấy em nó cứng ngắc bên trong dù bên ngoài đã mềm. Thế là tôi đành… cắt củ khoai làm đôi, rồi bỏ vô nồi luộc tiếp(!). Đợi mãi, đợi mãi… mà cái lõi bên trong chẳng thèm mềm cho :|. Đêm thì khuya, bụng thì đói rã rời mà chẳng lẽ bỏ cuộc để đi ngủ?...

Cuối cùng thì khoai đã mềm, đâm vào dễ dàng qua tới bên kia. Tôi mừng vô hạn, móc khoai ra bỏ vào đĩa. Nhìn củ khoai to chà bá mềm mại mà tôi thấy thật là tuyệt vời. Thế là tôi sắp được ăn khoai lang luộc như của bà ngoại hồi ngày xưa thật xưa. Coi bộ tui cũng… đảm đang ra phết! :))

Tôi từ từ tách lớp vỏ ra, thấy có vẻ dễ dàng quá như có “điềm”! Khói bốc lên nghi ngút nhưng bụng đã đói lắm rồi, tôi thổi vội và cắn một miếng. Vậy mà chưa kịp nhai xong tôi đã muốn nhả ra: khoai gì mà nhạt thếch lại còn nhão nhoét thật là gớm ghiếch quá chừng!!! o.0 Thôi thì lỡ tốn thời gian và công sức rồi, tôi đành cặm cụi ngồi nhai cho hết cái đống “lang” kia cho đỡ đói. Chưa lấy vợ là khổ thế đấy! =.=’

Câu chuyện luộc khoai đến đây là hết. Tôi tới giờ cũng không biết làm sao để luộc khoai cho ngon đâu, nhưng nếu các bạn không làm theo cách của tôi thì chắc sẽ đỡ gớm hơn đấy! :D