Sunday, December 28, 2008

Thú ảo một thời

Ngày xưa có trò nuôi gà ảo. Từ đó tới nay cũng cỡ 10 năm rồi, càng ngày càng thấy mình sống hơi lâu :D. Lúc ấy mọi người rủ nhau chơi với mấy con vật ảo đủ kiểu đủ hình. Mà thú ảo cũng mắc lắm chứ đâu rẻ gì, khoảng 18 – 30 K Vnd/con lận. Cho nên một thằng lớp ba lớp bốn như tôi chỉ biết đứng mà ngó người ta thèm thuồng. Trong lớp có cậu bạn có nguyên một con… Pikachu to chà bá 30K Vnd, được chọn nuôi tới bốn con khác nhau cơ, mà con nào con nấy kì lạ lắm (kiểu nuôi khủng long bạo chúa mấy ngày nó thành khủng long cổ dài :)) ). Trong lớp ngồi học thi thoảng lại nghe những tiếng tít tít vang lên vì có con thú ảo nào đó bị… đói (!).
Thế rồi mẹ cũng mua cho tôi một con (:D), nhân dịp …sinh nhật thằng B.E.P =.=’. Thật ra là mua một con làm quà cho B.E.P, rồi mẹ đành mua thêm một con cho tôi đỡ tủi ^^. Lúc đó khoái lắm, vừa mua xong mở ra nhấn nút ngay! Nào ngờ chờ mãi chả thấy gì ngoài cái cục hình tam giác nhún nhảy. Cô bán hàng giải thích, “Nó đang nở đấy em.”

Đến lúc đưa con thú ảo cho B.E.P, hắn phán một câu thật vô tình đến đau lòng:

- Trời, tặng tớ con này làm gì? Tớ có một con rồi! (T_T)

Rồi hắn đưa ngay cho… thằng cháu chơi. Nhưng mà không sao, cái chính là tôi đã có một con cho riêng mình. Một hồi lâu sau em nó nở ra, ra một sinh vật kì dị mà tới tận bây giờ tôi cũng chịu chẳng biết con gì: đó là một cục màu trắng, trên đầu có 2 chúm lông và mặt cười chúm chím. Dù đóan không ra con gì nhưng kệ, tôi vẫn nuôi thật tận tình như bà cụ ngày xưa nuôi Sọ Dừa vậy. Sọ Dừa của tôi thật đặc biệt, qua ngày thứ hai đã biến thành một… quái vật khác, và cứ thế, mỗi ngày lại mỗi tiến hóa cấp độ cao hơn.

Đến ngày thứ tư hay thứ năm gì đó, tôi đang vừa đi vừa cho con dị nhân ăn bánh kem thì va vào một người đi hướng ngược lại. Dị nhân của tôi rơi xuống một cách phũ phàng lặng ngắt. Tôi vội vàng cầm em nó lên và thấy em nó đã biến thành… Siêu nhân! Áo choàng đằng sau, hai tay ngắn củn ngủn của em nó giơ lên trời. Ôi, em đã bay về Krypton rồi sao?...

Từ đó Sọ Dừa rời xa tôi mãi mãi. Tôi thử reset em nó cả trăm lần như sau năm phút đều tắt ngúm. Chỉ còn lại thằng bé tôi tầm tăm chọc chọc cái máy nhỏ giữa những tháng ngày vô tận.

Another adventure of DK


I want to see my family in Vietnam again. That’s what partly makes me to screw myself with two-and-a-half jobs since last semester. I also had to give up visiting my other family – the one in the Boze. Yeah, most of you already know; I am simply telling the reason why I had been bugged strongly with the fact that I would not go back to Montana. Consequently, sending cards to my Sukut family should be the very least thing I should have done to… “redeem” my responsibility (I am using words unseriously so please don’t take it serious).
On the 21
st, I finally got the mailing address of the Sukuts (no, I am gonna use a lot of the word “finally” so I should just say, “I got the address”). At that night, I found out an astonishing fact: there was not any single Christmas card in my room, and I had to buy some really soon. The only place to get cards that I knew was Walmart, and it was miles away. I didn’t have a car, nor any of my friends around. At that night, I – mysteriously – failed to catch the bus, which was really painful. Next day, things didn’t get any brighter and no car or bus or plane or ship came to my life. So after trying all the possible plans I could possibly make (and failed all), I decided to just walked to Walmart. (Well no, I did think of standing at the crossroads with a piece of cardboard but I preferred not to do it).
So I walked to Walmart. Some times like this makes me want to be smarter (so that I would at least come up with walking early) and to be in wonderful places like Narnia (so the weather would be sunny and warm and nice). Unfortunately none of these happened, and I started walking to Walmart at 10 pm and the temperature was about 5 F. (And no, I am definitely not praising myself or doing anything of that sort. This IS a story of mine, and you should simply read it just like a lame article on a random newspaper). It was not so warm to me and walking right next to cars in the dark was pretty adventurous. Well, finally I got to Walmart and was so thankful. Another “I survive” was said.

So basically I got the cards. The next step was to write them and send them. So on the 23
rd, I had to send the cards at any cost in order to get them reach Mt hopefully on time. However, things just got more and more hilariously unfortunate. I somehow finished writing the cards at 4: 40 pm, and the post office would close at 5. When I saw my watch, I realized a terrible thing: it was actually 4:50pm – 10 minutes later. Any second in such situation is critically important, so I didn’t even have time to be stunned but rushed my best to the post office.
One wonderful thing about Warrensburg was that it could get awesomely cold, but still rained like out of nowhere. And when the raindrops got to the earth, it froze to ice. I hadn’t seen anything that slivery in Montana, so even though I tried Holden’s Judo row, I fell on the street. My basketball shoes were totally useless and there was a “curly” bridge for me to go through. So I literarily used both arms and legs to move, and yeah, I got stuck there for at least five minutes. After that, the road didn’t get any less slivery but somehow I could run and jump and row with out falling again. And here we go, the post office!

It was 5:07. I stood in front of the closed door and couldn’t think or do anything. And since crying was still inappropriate for a man, so I ended up shaking my head and laughed.

The next day, the 24
th, I went to the post office right after I woke up, and yeah, it was before 5:00pm so the cards were finally sent. “They will reach there on Saturday”, the woman said. Ok, whatever.
So yeah, that’s my story. It is too late now for a Merry Christmas wish, but the whole world is waiting for the new year to come. So this time I’ll say,

HAPPY NEW YEAR!!!!

Saturday, December 20, 2008

Giấc mơ tan 2

 

Hỡi nắng đỏ từ trên cao xa vút
Sao đưa em trở lại chốn xưa này?
Sao lòng tôi còn bồi hồi đến vậy?
Lại những dòng thơ hữu hạnh, vô vần.

Ngày vụt trôi nhẹ tênh vào bất tận
Tự trách hận sao mãi chẳng nên lời
Đoạn tình mơ khắc khoải chốn xa vời
Như số mệnh suốt một đời chôn giấu.

Giữa cuộc đời hai ngả thuộc về đâu?
Trong quá khứ, tương lai, hay hiện tại?
“Chào anh nhé, mình gặp nhau sau vậy.”
Câu nói ở lại, người đã đi rồi!

Chiếc lá nhẹ còn đọng nét tinh khôi
Nay cuốn chặt, xiết lòng ngàn lộng gió
Cây chết lặng với theo vì lầm lỡ
Nào tuột tay trôi khát vọng muộn màng.

Tình vội đi trong nắng chiều xa vắng
Áng mây trôi sao cứ mãi lững lờ
Giấc mộng lại tan. Đơn giản. Bất ngờ.
Hỏi chăng lòng còn chút gì để nhớ?...

Saturday, December 13, 2008

Việt Nam Toàn Tự


Giai đọan trước lịch sử (prehistoric):
Chó gà bò heo cá
Thuồng luồng cá mập tôm cua
Chó gà bò tôm cua
Thuồng luồng cá mập heo cá

Giai đoạn Bắc Thuộc tới Pháp Thuộc:
Trái phải lên xuống
Ngang dọc qua lại
Xỉa lên xỉa xuống
Lằng ngà lằng ngoằng
Giai đọan Quốc Ngữ:
Và thế là hắn chửi. Mỗi khi có rượu vào hay nhìn thấy con bé đứng trong góc mân mê cái lược ngà là hắn lại chửi. Vãi! Chẳng có gì mà hắn cũng chửi, hết chửi thằng Týp Phờ Nờ lại tới cái thằng ngu hay làm trò lố. Vậy mà, một hồi hắn ngó thấy ông già nhà bên cạnh nằm lăn ra co quắp cùng con chó vàng thì lại nín bặt rồi cười ha hả. Đời đúng là chả biết sao mà lần. Chẳng biết tốt hơn hay xấu hơn…
Giai đọan Xì tin 9X:
tO+' rA^t' rA^t' nA` jE^u tA^t' kA? nhU+g~ nG` V xYnh xA(n' dE^~ xu+O+ng kUa. tO+' >:D<:”>:x:-*nhU+g tYnh' vE^` sAu nAy` thY` tO+' mUn' ku+O+j' V kA? kUa. tO+' nhA^t' :x, nE^u' kO dC thY` tO+' dAk` fAj? ku+O+j' V 2 :-?vY` tO+' vS kA. V 2 kUa. tO+' dA~ thE^` vS nhAu rAng` 5 nA(m sAu nE^u' kA? 2 chU+a tYm` thA^y' TY thU+k. sU+. tHy` tO+' vA` V 2 sHe~ dE^n' vS nhAu....

Sau đó thì…
100011001110011
101110001101001
111010010101100
001001111001011
Chắc vậy…

Saturday, December 6, 2008

Gửi em trai



Những dòng này anh hai viết cho em, khi em còn quá bé để có thể hiểu. Sau này khi em đủ lớn và đọc lại, có khi anh đã già khú đế và vơi đi phần nào nhiệt thuyết của hôm nay. Nhưng anh sẽ dành thời gian để lắng nghe suy nghĩ của em về bài viết này, và có khi anh lại lắc đầu chán nản trước những lời lẽ ngờ nghệch của tuổi trẻ - em lúc đó và anh bây giờ. Quá khứ và tương lai đang cuộn tròn, hòa nhau vào hiện tại.

Là người anh trai, đâu thể nào ôm ấp, vuốt ve hay nói với em những lời âm yếm. Chẳng thể mang đến cho em những điều ngọt ngào như người chị gái, nhưng đâu vì vậy mà tình anh em lại trở nên nhỏ bé? Nghĩ lại thì, những ngày tháng anh đi học ở Montana, hỏi có nhớ nhà không thì không hẳn nhớ, nhưng nỗi nhớ em trai thì vô vàn. Khái niệm “quê hương” của anh giờ đã có em như một phần không thể thiếu, một phần quê hương vừa rất nhỏ bé lại thật lớn lao biết chừng nào!

Vì hoàn cảnh mà anh phải đi học xa, chẳng mấy khi ở gần em. Giá mà anh có thể thấy em khôn lớn từng ngày. Giá mà anh có thể kể được cho em thêm nhiều chuyện cổ tích… “tự chế”, hay vẽ cho em thêm nhiều siêu nhân và robot. Lúc em cố gắng gấp con khủng long mà mãi chẳng được, giá mà anh có ở đó để giúp em dù trong giây lát. Giá mà anh lại được đón em về như thời em học mẫu giáo. Giá mà ngay lúc này đây anh có thể ôm em thật chặt như ôm cái gối bông mập tròn… Nhưng “Live goes on” - cuộc sống sẽ cứ mãi trôi về phía trước, có bao nhiêu “giá mà” đọng lại lại trong anh rồi cũng sẽ bay đi, nhẹ nhàng trong gió thoảng. Con đường anh đi tới ngày mai, đó là con đường của kí ức ngày hôm qua cùng em.

Hôm nay là sinh nhật em, em được tám tuổi rồi sao? Sắp cao lớn và đẹp trai hơn anh hai rồi sao? Thời gian đôi lúc trôi nhanh thật, phải không em?

Chăm sóc mẹ dùm anh hai, và ngày mai trở thành người đàn ông chân chính, em nhé.

12-8-2008. Chúc mừng sinh nhật em!

Saturday, November 22, 2008

Origami Extreme - Part 3 !!!


Hello everyone! It was just last week that I posted something, but it was 10 MONTHS since the last time I posted in English. Uhm, long, yeah, whatever.
So it’s origami again, and this time is about dragons! I personally like them a lot. They are such great and beautiful creatures. However, in origami, dragons are usually extremely hard to make, and the most difficult model in the world right now is a dragon called Ryujin version 3.5 by Kamiya Satoshi (You can
click here to see the image). Since I’ve put a bit more effort this time than the two previous ones, hopefully you all would like it. :)
Again, most of them are made with one uncut square, and they are creations of other people. I just simply made them based on diagrams.


PART 03: DRAGONS
DRAGON FLIGHT by Charles Esseltine, pretty easy to make.
I don’t know the name of this model. It’s “Đầu rồng Thiên Long” in a manga called “Hiệp sĩ giấy”, published a long time ago :D
DIVINE DRAGON HEAD STATUE in “Hiệp sĩ giấy” manga also. I made this with 2 pieces of paper.
BEHAMUT (a.k.a. Divine dragon) by Kamiya Satoshi. If you look at part 02 again, you’ll see that he’s also the author of Unicorn, Chocobo, and Lion, and also Ryujin I’ve mentioned before.
CHUKA RYU by Hoang Trung Thanh. Yes, he IS Vietnamese!!! I made the dragon with seven pieces of paper. It took me forever to finish these scales =.=’
LAME DRAGON by Francisco Sanchez.
DRAGON SERPENT by Mario Netto.
HEART DRAGON by Fernando Gildago. I like this one, because it’s stocky somewhat, and the small wings are simply awesome.
SNAKE DRAGON by Marc Anglada.
DRAGON OF FIRE by Fernando Gildago again. This is my latest product (more precisely, I made it last night). This guy is really challenging, but the features are unique and worth-trying.
Yup, that’s it. I will be working on the next part, and will post it up as soon as possible.
Have a great Thanksgiving. Good bye!

Credits:
VNSharing Forum (diagrams)
Chelsea (material)
Miss Ngoc (in making Chuka Ryu model).

----------------------------------------------
Related topics:
Origami Extreme - Part 04 !!! - The Winged World
Origami Extreme - Part 05 !!! - People of Humanity
Origami Extreme - Part 08 !!! - The Little Birds

Saturday, November 15, 2008

Sâu Con Online Part 10


Part 10: Trăng sáng – Chiếc hộp xanh – Nắng thủy tinh


Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, mọi chuyện cũng dần đến hồi kết thúc…

Người ta đi cõng trăng
Tìm tình yêu thuở ấy
Giờ tôi đang ngắm trăng
Lòng nhớ em biết mấy...!

Tuấn đang nằm dài ra băng đá, bỗng giật mình tỉnh giấc bởi một người con gái tóc dài, đeo kẹp xanh đang đứng gần.

- Anh nằm đây không lạnh à?
- Ừ, em. – Tuấn lồm cồm ngồi dậy, gãi gãi mái tóc bù xù.- Chuyện của Hoàng thế nào rồi anh? – Cô gái khẽ hỏi.
Tuấn phì cười, mắt vẫn nhìn lên bầu trời đêm đen lạnh:
- Uhm, ngày mai hắn đi gặp Thạch sâu. Chỉ sợ hắn không vượt qua được sự khó khăn cuối cùng. Em biết đấy, Thạch sâu nó trông hơi…
Cô gái cười và nói:
- Biết đâu đấy. Hoàng có khi lại làm được điều mà anh không thể. Người khó tính như anh đâu chịu làm quen với mấy cô xấu xí bao giờ!
- Uhm, cũng may là em lại đẹp. – Tuấn khẽ quay sang bên cạnh, nhìn cô cười dịu dàng.

Hai người lại cười, rồi cùng ngắm mặt trăng phía trên cao, tròn xoe và tỏa sáng thật hoàn hảo. Cô gái tóc kẹp xanh ngả đầu vào vai Tuấn, khẽ nói:
- Em đẹp hơn!- Uhm, đương nhiên rồi.


Tia nắng vàng hắt qua từng kẽ lá, vừa dịu dàng như mùa xuân, vừa cháy bùng sức sống như mùa hạ. Hoàng đứng đó, hai tay đang cầm một cái hộp nhỏ màu xanh non, mắt vẫn nhìn chăm chú về phía cổng trường trước mặt.

Hoàng bỗng nhớ lại lần hắn và Tuấn ngồi ngay quán cà phê gần đó cách đây mấy tháng, chờ mãi bất tận chỉ để rồi ngớ mặt ra vì đi nhầm vào Chủ nhật. Hắn vẫn nhớ như in lần gặp định mệnh, cái lần mà hai thằng nhìn thấy dung mạo “Thạch Sanh” mạnh mẽ đến choáng, khơi mào cả một chuỗi ngày quay cuồng trong sự kinh dị của “chàng”. Quay mãi để rồi khi dừng, Hoàng đã nhận ra sự đáng yêu chận thật, sự quan tâm dịu dàng từ saucon. Hoàng “Half-life” nổi tiếng vang dội một thời khắp máy chủ, một người con trai bị kêu là “tồi tệ”, đâu ai ngờ cuối cùng có thể tìm thấy sự bình thản trong lòng…

Tiếng chuông trường vang lên đầy kịch tính giữa buổi chiều đang lơ lửng. Đàn học sinh lại ùa ra hỗn độn, lại náo nhiệt, lại tràn đầy hình ảnh và màu sắc. Không có Tuấn ở bên cạnh, giờ đây Hoàng phải mở to mắt lia qua liếc lại, miệng vẫn lẩm nhẩm: “Giày cam to cao! Giày cam to cao!...”

Cổng trường sau một lúc náo nhiệt thì thưa dần. Bỗng Hoàng giật nảy người, tay suýt đánh rơi cái hộp xanh non bé bỏng, còn tim thì lộn lên lộn xuống đập lung tùng phèo như một thằng cấp hai nhảm nhí: Bóng dáng to cao lù lù xuất hiện, tóc vẫn đen kịt và nặng nề, đôi giày to bè vẫn màu cam tươi chói lọi. Lòng của Hoàng như chùn lại, khi dung mạo của Thạch Sanh lại hiện ra, “đặc biệt” và “rắn rỏi” còn hơn cả trong ký ức của hắn. Hoàng tần ngần định quay đi thì trong đầu lại hiện lên ánh mắt quả quyết và câu nói của Tuấn lúc sáng sớm: “Bây giờ hoặc không bao giờ, nhớ đấy!”. Hoàng hít một hơi sâu và nhìn thẳng vào Thạch Sanh. Cô bé mắt to. Gia đình sâu nhỏ bé. Những ngày tháng qua nhẹ nhàng. Sự bình yên… Hắn thở dài và ánh mắt trở nên dịu dàng. Hoàng từ từ tiến lại gần…

Thạch Sanh vung lên một ánh nhìn đầy uy lực, hung khí ở đâu cuồn cuộn tới, vây kín xung quanh Hoàng đến khó thở.

- Chuyện gì? – Thạch Sanh lên tiếng, gãy gọn.

Bao sự chuẩn bị trong đầu của Hoàng chả hiểu làm sao bay mất hết. Hắn đưa cái hộp nhỏ màu xanh non bé bỏng ra, buột miệng:

- Thiên Vương đại ca…

Thạch Sanh hơi cau mày rồi đưa tay ra chộp lấy, và mở nắp ra vội vàng.

- AAAAAAAAAAAAAAAhhhhhhhhhhh!!!... – Thạch Sanh rụt tay hỏi cái hộp, nhảy giật lùi lại và la hét ầm ĩ. Bên trong hộp là một con sâu mập tròn màu xanh lá, hơi co lại khi chiếc hộp bị vứt xuống phũ phàng. Thạch Sanh chạy mất.

Hoàng đứng đấy, chẳng thấy buồn hay tức giận chút nào. Hắn đau. Niềm hạnh phúc của một thằng con trai, bị vứt bỏ trong sự vô tình cùng chiếc hộp. “Sự yêu thương chân thật là vậy sao? Sự hy vọng ngọt ngào là vậy sao? Bao nhiêu cố gắng để rồi…, sự thật chỉ có như vậy thôi sao?...” Bàn tay hắn nắm xiết lại.

Một bàn tay nhỏ nhắn chìa ra, nâng con sâu xanh mập ú lên nhẹ nhàng. Trước mặt Hoàng là một cô bé cặp chéo hồng vừa chạy lại, đang vuốt ve con sâu và xuýt xoa:

- Ôi, tội nghiệp bé sâu tròn quá…

Hoàng ngẩng mặt lên nhìn. Cô bé trông thật xinh xắn với làn tóc mềm cài chiếc nơ trắng nhỏ. Cô cũng nhìn Hoàng bằng đôi mắt tròn xoe dịu dàng, xa lạ mà thân quen khôn tả. Hoàng sững người:

- …Nga… Mi?!

Cô bé hơi chun mũi, rồi cười tươi duyên dáng:

- Em là Nga, còn có “mi” không thì tùy anh.


Có hai người đang ngồi trong quán cà phê gần đấy nãy giờ. Cô gái tóc kẹp xanh nói khẽ:

- Em đẹp hơn!

- … Uhm, thì đương nhiên rồi. – Tuấn cười và nói.

Cô gái bật cười thành tiếng, lấy ống hút chọc vào tay Tuấn:

- Anh trước khi trả lời còn … ba chấm nữa! ^^!


Và thế là bầu trời cuối xuân lại tràn ngập nắng. Tuấn ngáp một hơi dài rồi thò tay ra mở cửa. Hoàng đứng đấy, cạnh chiếc xe nếu-transform-được-thì-hay của hắn.

- Hôm nay à? – Tuấn gãi gãi phía sau gáy.

- Ừ. Mày thấy tao mặc như vầy coi được hông? – Hoàng giơ tay ra như mấy cái ma-nơ-canh trong Nanomax.

- Không. Áo này hỏng, mày nên mặc cái áo sơmi tím có đính con bướm kim tuyến ấy. Quần phải màu cam, mà một ống phải ngắn tới… đầu gối. Rồi còn tóc tai mày kìa, hỏng!... - Tuấn nhìn trong một giây rồi tuôn một tràng, vừa tuôn vừa lắc đầu quầy quậy.

Hai thằng phá lên cười ha hả. Hoàng gật đầu:

- Ờ, vậy tao đi nhá! :D
- Ờ, mày đi chơi vui vẻ. À mà sáng mai nhớ đi học đấy!
Hoàng phóng vụt đi. Tuấn cười rồi nhìn lên trên cao. Nhánh cây khô nẻ nào đâu đã mọc ra những nụ hoa nhỏ xíu, chúm chím và đáng yêu đến không ngờ. Phía chân trời xa kia phủ đầy nắng, lấp lánh như thủy tinh trong vắt.

HẾT.
--------------------------------------------------------------
Lời người viết:
Nói gì bây giờ? Thì hết rồi đấy. Mười phần, thôi thì cũng tàm tạm. Bản thân tôi vừa vui vui vừa buồn buồn. Hơn mấy tháng qua là chuỗi ngày mà thỉnh thoảng tôi lại phải nghĩ xem, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp, Hoàng sẽ nghĩ gì, sẽ nói với Tuấn thế nào, và Tuấn thì sẽ giúp được gì. Bây giờ thì không như thế nữa rồi. Ba người bọn họ giờ đã tự biết phải làm gì tiếp.
Ý tưởng cho Sâu con online thật ra phát sinh cách đây chừng hơn một năm, rồi vứt đấy, thỉnh thoảng thêm thắt, lại vứt. Sau khi part 01 hoàn tất thì tôi nghĩ ra ngay kết thúc. Cái khó thành ra là làm sao có thể đi từ A đến Z? Cần và nên nhét cái gì ở giữa cho vừa hợp lý vừa hiệu quả? Thời gian trôi qua, và ý tưởng cũng dần hoàn thiện. Tôi vạch ra toàn bộ sườn ý rồi đăng luôn phần 01. Và thế thôi, mỗi tuần một part cho đến hết.
Thật sự cảm ơn mọi người trong thời gian qua. Ý tưởng nội dung này nọ đều không thể quan trọng bằng sự động viên, phê bình, và cả những nhận xét quá độc đáo từ các bạn. Một người thầy của tôi ở Montana, ông Koenen, đã nói, “Please give comments in blogs, for comments encourage the writer.”
Thank you all again, and see you next week!


Saturday, November 8, 2008

Sâu Con Online Part 09


Part 09: Không thể - 100% - Quyết định cuối cùng
Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, liệu cuối cùng Hoàng có nhận được một ending tốt đẹp gì không, hay cứ mãi xoay vần cùng những trò lố oái oăm của cuộc đời?
Part 08 click HERE

Thời gian trôi qua, chẳng thể đếm số bài tụi nó nhảy chung với nhau được nữa. Hoàng dần dần bị cuốn vào cô bạn nhảy đáng yêu, trong cách saucon kể về cuộc sống thật vô tư lạc quan, cách saucon quan tâm đến những người xung quanh, cách nó an ủi, động viên Hoàng trc’ những khó khăn đôi khi hắn gặp phải… saucon trong cuộc sống của hắn trở nên thật đặc biệt.

“Không!” Hoàn khẳng định trong đầu hắn. “Một người dễ thương thế này không thể có dáng vóc Thạch Sanh được! Chắc chắn là lầm người thôi.” Nghĩ lại thì, giày cam đâu phải là hiếm, chắc phải có cả chục đứa mang giày cam là ít. Chẳng qua hôm ấy hai đứa hắn bỏ xót, hay… mù màu nhất thời, hoặc vì một lí do gì đấy tương tự… Nghĩ thế Hoàng nhoẻn mịêng cười, mắt hắn nhắm nghiền lại, tưởng tượng xem saucon ngoài đời thật thế nào...

“Rầm!!! Éoo… ẹcc… Kịch!” Cánh cửa đàn hồi đóng lại, và Tuấn ngồi phịch xuống ghế, mặt mày hơi căng thẳng. Hắn nhìn thẳng vào mặt Hoàng và nói:

- Mười hai. Tao chỉ có mười hai thằng đàn em trong trường ấy thôi. Hai tuần qua tụi nó đã khảo sát kĩ càng toàn trường, nhưng thật sự… - Tuấn hơi nhíu mày, bặm môi lại trong một giây rồi khẽ lắc đầu - … chỉ có “Thạch Sanh” chịu chơi giày màu cam thôi mày ạh.

- …Ờ. – Hoàng hơi cúi mặt xuống, thở hắt ra nhẹ nhàng.


Lại nhảy, và giờ là nhảy đôi. Giai điệu nhạc sôi động, cử chỉ nhảy nhót thanh thóat nhẹ nhàng của saucon, và nụ cười tươi duyên dáng sau mỗi ván đấu (thế này này ^^) thật sự làm Hoàng muốn mở lòng ra tiếp nhận mỗi ngày. Hai bàn tay của hắn lượn thoăn thoắt trên bàn phím đầy ngẫu hứng.

Đến Tuấn ngồi đằng sau cũng phải mở to đôi mắt bơ đời vì ngạc nhiên, vì từng bước nhảy của Hoàng và Saucon đều Perfect. Tuấn có cảm giác như thằng bạn hắn không còn ngồi ngay trước mặt, mà đã thật sự hòa nhập vào một khoảng không gian khác, lẳng lặng mà tan ra, như chính bản thân cũng là một điệu nhạc trong chuỗi hỗn lọan không ngừng. “Chẳng lẽ hai người họ đã đạt tới trình độ … ‘Bước nhảy thần thánh (!)’? o.0”

Bài nhảy kết thúc. Những cặp nhảy xung quanh không thốt lên được lời nào trước kết quả 100% Perfect của hai người. Thienvuongdaica và sauconxauxi tiến lại gần và …”Kiss!” nhau một phát dài, làm Hoàng không đừng được mà nhoẻn miệng cười. Hình ảnh “Thạch Sanh” bỗng hiện lên bất chợt trong đầu hắn, rồi nhanh chóng bị thổi đi nhẹ nhàng, thay thế bằng sự đáng yêu diệu kì của cô bé mắt to mà nó đang ôm chặt và hôn nồng thắm…

Thienvuongdaica: Uhm. Thank you, saucon…
Sauconxauxi:…Sauconxauxi: :)
Hoàng lưỡng lự chốc lát, rồi hỏi:
- Có khi nào một đứa con gái thật xấu và ghê gớm vẫn rất đáng yêu không mày?
Tuấn khẽ nhún vai:
- Trên đời không có phụ nữ xấu, có điều là chúng ta chưa có khả năng nhìn thấy hết vẻ đẹp của họ thôi, mày ạh.

Hoàng quyết định rồi. Hắn sẽ gặp saucon. Hắn sẽ nói với saucon là saucon quan trọng đối với cuộc sống của hắn như thế nào, rằng những thứ saucon mang đến cho hắn, tuy nhỏ bé nhưng đẹp đẽ biết bao. Hắn sẽ chứng tỏ cho saucon biết là không phải người con trai nào cũng chỉ thích vẻ đẹp bên ngoài, rằng hắn không hẳn là một người “tồi tệ” lắm…

Tuấn nghe quyết định của Hoàng thì mỉm cười, nhưng rồi như lại nghĩ ra điều gì đó, gương mặt hắn thoáng chút lo âu. Hắn nói:

- Còn một vấn đề cuối. Mày nên nhớ là tình bạn của mày và “Thạch sâu” thật ra là tình bạn online. Tình cảm phát sinh cũng chỉ là tình cảm online. Mày cũng chơi game nhiều cũng biết rồi, trên mạng và ngoài đời có thể rất rất khác biệt. Sự thật hoàn toàn có thể là, tính cách thật của con bé cũng… “đặc biệt” như vẻ bề ngoài của của nó, và những gì nó nói với mày đều là sắp đặt. Internet có thể tạo nên những khác biệt như thế, lớn đến đau lòng.

Hoàng vừa nghe vừa bị choáng như có luồng khí lạnh thình lình táp vào mặt.

- Thế giờ sao? – Hắn thở dài.
- Uhm, nhưng đương nhiên không phải ai cũng vậy. Rất có thể tính cách con bé đáng yêu thật, hoặc nếu đó là sự giả mạo, thì một phần nhỏ nhoi nào đó cũng là từ con người thật của con bé. Tao nghĩ là, mày thử dùng trí tưởng tượng của mày nghĩ xem, nếu con bé thật ra chỉ có 40% sự thu hút thì mày thấy có còn nên làm quen không.
Hoàng nhắm mắt lại và thử tưởng tượng. Hình ảnh cô bé mắt tròn to xinh xắn, bóng dáng Thạch Sanh, những lời động viên trìu mến, cái blog chứa đầy sâu, con số 40%... lần lượt hiện lên, xoay tròn hòa quyện vào nhau trong đầu hắn…

- Mà có khi con bé nó là một “thằng” mà bị down nữa… - Tuấn lại tiếp tục.

Hoàng gật đầu:

- Ờ, mày có thể về rồi. Ngủ ngon!

Buổi đêm, Hoàng lết lên giường và ngủ vùi trong đống chăn gối lẫn lộn. Và hắn mơ. Hắn là vị anh hùng Thiên Vương max level, cưỡi ngựa cầm thương mặc giáp sáng loáng đang đứng trước cổng thành lớn, và đằng sau là rất nhiều chiến binh bị hắn đánh bại đang nằm la liệt. Cổng thành mở ra từ từ, và dần dần xuất hiện trong làn sương mờ ảo là một nàng Nga Mi kiều diễm. Hai người tiến gần lại, và xung quanh bỗng trở thành sàn nhảy Audition hào nhoáng. Hoàng giang tay ôm lấy cô gái mắt to, rồi mọi thứ nhạt nhòa dần biến mất…

(hết part 09, còn tiếp…)
--------------------------------------------------------------
Lời người viết:
Trước hết tôi lại giải thích một số FAQ:
Perfect – Kiss? – Trong Audition mục nhảy đôi, hai người trong một cặp sẽ phải nhảy hòa quyện với nhau, nghĩa là cả hai phải cùng được Perfect thì mới được một trái tim ^^. Số lượng trái tim tác động đến cử chỉ sau ván nhảy, ( đại khái như vài trái tim thì ôm nhau…) và cao nhất là Kiss. Cá nhân người viết cùng lắm làm được ba trái tim là hết xí quách :D.
Bối cảnh trước cổng thành trong giấc mơ của Hoàng: Đấy là bối cảnh của event Công Thành Chiến rất thông dụng trong nhiều gameonline, trong đó người chơi thi đấu với nhau giành quyền giữ thành. Đại khái là thế.

Choáng, bao nhiêu tình tiết yêu quý mà một part 09 thôi đã vô tình ngôn hết o.0! Thế mà tôi cứ tưởng phải dông dài ra thêm chừng hai part lận :D. Thôi thì hết nhanh chúng ta còn làm trò khác.

Anastasia is actually alright!!!


It was a rainy evening, and I just came back to my room from work. As usual, I checked my e-mails, and here I saw the most surprising thing I could ever think of: a message saying that a person in Myspace wanted to add me, and it was… Anastasia. ANASTASIA!!! Oh my goodness! Oh my goodness! I looked at her last name, and it was really hers. And the profile picture, it was her right there. It really was Anastasia, at last…!
How long was it? One year or two years? No, it was forever, since the day she left. Oh my, what a great joy! What a great pain!

Surprisingly, thinking of her still makes me hurt deeply even now. And just like any other time I did, memories just come back to me all at once…

-Anastasia, when you disappeared I was so confused. No one told me anything - any single thing! And I was just nobody but a powerless exchange student. So I just randomly heard Nam asking Chelsea: “Huh, her (some one) died?”, and assumed that it was your brother. And the next morning I asked Petra people to pray for him. (And it was actually Maria’s grandmother who died). Knowing the story, Mr. Baker said, “Well, then keep praying.” How amusing! Painfully amusing indeed.

-Anastasia, the Battle-B team and me had a break-dance show in the end and it was fun, though we screwed up a bit.

-Ana, we did our presentations about the Civil War, and we did really well. I presented mine while drawing a portrait of “Stone wall” Jackson, and it was ok.

-Ana, our house Pendragon have fought splendidly with Avilion that year, thought we lost in the end.

-Ana, we had the Renaissance Fair, and it was awesome. I got second place in drawing and singing with Nam. And my costume too, I made it with some sticky tape…

-Ana, we went to Helena to visit The Houses one day, and the trip was really nice. Everyone was observing and learning things, while I kept looking at the crowds for nothing.

-Ana, we played volleyball in the end of the spring, and it was fantastic.

-Ana, we had a play about Tom Thumb, and we did well in the play and people loved it. Oh, and I was the bailiff…

-Ana, I got only one B (in Mr. V’s class) and the rest were A’s. I graduated in the end, Ana, with a speech that even made some people cry.

-And Anastasia, I became a Christian! I am a Christian, you know, just like you. Oh God!

NO! I don’t want to tell you like these. I can’t. I only wished you had been there, if only you had! Now I don’t even know what to start to tell you with. Days and months have passed by, and things have changed so much. Now you have someone you love, and I am going to have mine. I don’t even know what to start with. We are just strangers now, Anastasia. But you know, the little naive crush of a high school boy two years ago was just too clear as the sky of the day you left, and too deep as the last look I had from your eyes.

I ran out to the rainy night. The sky was crying.


Thank You, my Lord, for that what I have been praying is fulfilled. She is alright after all…

Saturday, November 1, 2008

Sâu Con Online Part 08


Part 08: Hụt hẫng – Thơ xàm – Mắt khẽ nhắm
The story so far:
Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, liệu cuối cùng Hoàng có nhận được một ending tốt đẹp gì không, hay cứ mãi xoay vần cùng những trò lố oái oăm của cuộc đời?
do ngu…
do ngu…
do ngu…

Hai từ ấy, nhỏ bé mà lạnh ngắt, đổ ập vào người Hoàng sững sờ. Hắn vừa đang ngồi đây, trên ghế trước màn hình vi tính… bỗng dưng mọi thứ biến đâu mất. Xung quanh tối sầm lại, bất chợt đẩy hắn rơi xuống, rơi mãi. Hoàng tức giận, tức thì ít mà giận thì nhiều. Hắn giận saucon vô tình, giận bản thân hắn dễ tin người ta để rồi thất vọng. Chẳng lẽ đời cứ mãi thế sao, những điều tốt đẹp đến chỉ để rồi vô tình biến đi… Là vậy thật sao, never a dream comes true…

Trời tạnh mưa, hơi đất ẩm trào lên vừa kinh dị vừa sảng khoái lòng người. Tuấn vừa bước đi vừa ngắm bầu trời xanh trong trên cao. Hắn dừng lại trước cửa nhà Hoàng, do dự trong giây lát rồi bước vào. Hoàng đang ngồi đó, cặm cụi bên cuốn sách giáo khoa dày cộm. Tuấn thoáng ngạc nhiên hỏi:

- Ủa, mày không chơi Audition nữa àh?
- Không! – Hoàng trả lời gọn – Trò ấy xấu.- …, là sao? :-??- Trò ấy nó xấu. Tao ghét nhất những cái gì xấu.-…- Nhất là mấy đứa xấu xí. Giống tụi nó đã xấu là xấu tất, cả trong lẫn ngoài, ngoại hình lẫn tâm tính. – Hoàng nói tiếp.
Tuấn nhẹ thở dài, ngước lên nhìn vào góc trần nhà và nói:
- Không phải đâu, tôi không liên quan gì đến vụ này cả, đừng hiểu lầm.
Hoàng hơi ngoảnh lại hỏi:
- Hả, mày vừa nói gì với ai vậy?- Đâu có gì. – Tuấn nói. Uhm, vậy lại có chuyện gì rồi? “Thạch Sanh” nó bị làm sao?
Dùng dằng trong một giây, rồi Hoàng bắt đầu kể lại chuyện tối qua. Tuấn nghe xong thì im lặng, tay phải chống cằm và ngó vào khoảng không xa xôi trong giây lát. Cuối cùng hắn nói:

- Uhm, chuyện này quả nhiên là kì quái, giờ chỉ có một cách. Con bé nó thường viết blog một ngày một lần. Nếu như đọc bài nó vừa viết hôm nay thì, biết đâu…

Hoàng chán nản gập cuốn sách lại, rơ chuột chui vào
Sâu Con Xấu Xí’s blog. Quả nhiên hai đứa nhìn thấy cái Sâu Con vừa post hôm qua, một bài thơ thật ngắn.
Sâu già ngã bệnh
Nằm mãi trên giường
Sâu con từ trường
Bò vào chăm sóc
Sâu con bật khóc
Ông đỡ bệnh rồi
Sâu già vẫn ngồi
Cười tươi nhìn cháu.
Hoàng đọc xong, chớp mắt hai cái rồi nhíu mày nói:

- Thơ vớ thơ vẩn!!! =.=’ Rồi đọc rồi đấy, sao nữa? Tao là chẳng thấy gì trong ấy hết!

Tuấn vẫn nhìn vào màn hình, trả lời:

- Ông con bé bị bệnh. Có khi tối qua nó đến chăm ông nó thì phải.
- Bậy bạ! – Hoàng nhăn mặt. Rõ ràng tối qua nó online tao thấy mà! Chứ nó hông online thì ai chửi tao đó?
Tuấn lại hỏi:
- Lúc nó chửi mày “đồ ngu”đó, mày có thấy điều gì khác thường không?- Làm gì có! Nó chửi mỗi một câu rồi thôi. Rõ là…
Hoàng vừa nói đến đây thì ngừng lại. Trong đầu hắn lóe lên những ý nghĩ mới. “Đúng là con bé chửi nó ‘do ngu’ không có dấu, khác hẳn mọi lần khác”… Nhưng dòng blog hắn đã đọc tối hôm qua dần hiện lên… những cá thể sâu nhỏ bé trong thế giới xinh xắn… Hắn buột miệng:

- Thằng em trai?!


Nga về nhà, thở dốc và ngồi vào bàn. Dạo này stress thật, học bài chẳng vào nữa rồi. Mà đằng nào cũng vừa thi xong, ngày mai đâu còn bài gì nhiều nữa. Nó nghĩ thế rồi quết định đẩy tập qua một bên và mở máy tính lên. Thienvuongdaica đang sáng đèn như chờ nó.
Thienvuongdaica: hôm qua bạn không online àh?
Sauconxauxi: uhm, mình bận.
Thienvuongdaica: …
Thienvuongdaica: ông của bạn thế nào rồi?

Nga mở to mắt ngạc nhiên. “Làm sao cậu ấy biết được hay thế?! Mình có kể hồi nào đâu nhỉ?” Nga mỉm cười trả lời:
Sauconxauxi: ^^
Sauconxauxi: ông mình đỡ bệnh rồi
Sauconxauxi: đã khỏe lên nhiều
Sauconxauxi: :D
Thienvuongdaica: uh, thế thì hay quá
Thienvuongdaica: :D

Nga vui lắm. Vậy là, ở đâu đó ngoài kia cũng có người quan tâm đến nó, đến những điều mà nó lo lắng. Nghĩ thế, Nga khẽ nhắm mắt và mỉm cười.
Sauconxauxi: Thế bài thuyết trình của bạn thế nào rồi?
Thienvuongdaica: uhm…

(hết part 08, còn tiếp…)
--------------------------------------------
Lời người viết:
Vậy là Sâu Con online đã được tám phần rồi, thật không ngờ. Có vẻ như càng ngày càng ít người đọc thì phãi, chẳng lẽ truyện dở lắm sao? ^^ Mong là truyện sẽ kết thúc trước khi không còn ai thèm đọc nữa.
Tuần trước tôi nhận được một số comment mang đầy những giả thiết về nhân vật Tuấn. Tôi rất ngạc nhiên và nghĩ nếu áp dụng những giả thiết ấy, thì Sâu Con Online có thể trở nên rất khác so với dự tính ban đầu. Thế mới biết comment đối với người viết cũng lý thú quá…



A Spinning Halloween

Here is was I did on 10-31-2008:
12:00 am: I was home after work, and started reviewing for the tough Finance test.
2:00 am: I felt quite hungry and made some noodle with egg. Tasted good.
3:00am: I finished eating and studying, I went to bed.
I slept.
8:15 am: I woke up, thinking how early I could possibly wake up like that.
I looked at the clock, realized that I forgot to press the button before going to bed.
I put on my shirt.
I changed my pants.
I ran straight from my room to the class. About half of the way, I felt exhausted and started walking.
I arrived. The test had started 15 minutes before.
9:00am: I gave my paper to the professor, and ran to work at the office.
10:30am: I am done working.
I came home, wrote a short essay for my scholarship application.
12:00pm: I sent my scholarship application, and headed to the cafeteria for lunch.
Then I ran to the library to finish my research for my Composition 2 class.
I realized that my backpack was opened, and my binder was gone.
It was at the office, so I ran there and take it.
3:00pm: I am done researching. I printed it and ran to my instructor’s office to put it in her mailbox.
3:15pm: I arrived at my workplace, knowing that I was 15 minutes late.
My friend called, telling about the Halloween party. Shoot, I didn’t have a costume. What could I possibly think of…?
Many of my co-workers were gone for parties, so there were only two people there. I did the work of several people at once, while my boss was messing with Facebook.
7:30pm: I was done, finally.
I came home.
People were gone for the bonfire. I was late for that.
So I didn’t have to get a costume, I thought.
7:33 pm: I sat down. Done.
--------------------
BONUS:
The haunted house in Kansas City
Truly is scary
But since there is hope
Surely there is peace
As I can see…
Warrensburg, Oct 31, 2008

Saturday, October 25, 2008

Sâu Con Online Part 07


Part 07: Xì trum – prayer - invisible
Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, liệu cuối cùng Hoàng có nhận được một ending tốt đẹp gì không, hay cứ mãi xoay vần cùng những trò lố oái oăm của cuộc đời?

- Ờ, vậy mày biết gì về “con sâu” đó rồi? – Tuấn ngoảnh lại hỏi sau khi liếc nhìn một cô bé tóc kẹp xanh bên kia đường.

Hoàng hơi nhìn xuống trong vài giây rồi lúng búng:

- Ờ thì… giày nó màu cam… người nó “đô” hơn… tao(!), tính nó hơi down down…
- Hết rồi hả? – Tuấn hỏi tiếp.-… À, tao nhớ ra rồi! – Hoàng bỗng reo lên đầy hưng phấn – Bánh gai! Con bé nó khoái ăn bánh gai! :D- Chậc! – Tuấn hơi cau mày – Cỡ người ta đọc Sâu Con Online từ đầu tới part 06 cũng thừa biết nhiêu đó. Ý tao hỏi là về thông tin gì đó khác kìa! =.=’
Đến đây thì mặt Hoàng hơi xụ xuống:
- Tao cũng chả biết gì nhiều. Con bé nó không chat khi chơi game, mà nó cũng không phải đứa hay chém gió gì nhiều... Mà mày còn hỏi han này nọ làm trò gì?! Mày có gì mới thì mang ra khè tao dùm một cái. 
Miệng Tuấn bắt đầu hơi nhoẻn ra như nãy giờ chỉ chờ có vậy. Hắn nói:
- Uhm, blog của con bé ấy, mày còn nhớ không?- Ờ, cái mà toàn sâu với… nồng nàn ấy hả? Rồi sao? – Hoàng hỏi, mặt vẫn cúi xuống cặm cụi.- Có khi con bé nó làm trò “xì trum” đấy. Tụi xì trum mà suốt ngày cứ “Bạn xì trum xì trum cái xì trum nhé?” ấy.- Ha ha! Là sao? – Hoàng ngẩng mặt lên lần nữa, lông mày hơn rướn lên vì ngạc nhiên. – Con nhỏ nó cởi trần mặc quần trắng hả? o.0- Không phải. Ý tao là có khi “sâu” lại không phải là sâu mà là cái khác.
Hoàng ngó lên trần nhà trong vòng một giây rồi nói, “Hổng hiểu!”, rồi lại loay hoay viết.
- …Bởi vậy thỉnh thoảng mày nên lên blog nó để coi xem…- Ờ ờ, vậy hả? Để tao viết nốt bài luận này rồi tính tiếp.
Tuấn ngó đồng hồ và hỏi:
- Phải xong trước 11h tối hả?- Ờ.- Uhm, vậy tao về.
Hoàng bỗng dừng viết, ngoảnh mặt lên đột ngột, và nhìn về phía cánh cửa phòng vừa mới khép lại.
- Ủa sao Tuấn nó biết là trước 11 giờ hay vậy?

Thienvuongdaica: ngày mai tôi làm thuyết trình quan trọng
Sauconxauxi: Thế àh?
Sauconxauxi: vậy thì cố lên nhé
Sauconxauxi: mình sẽ cầu nguyện cho bạn đêm nay. :)

“ Cầu nguyện?”, Hoàng nghĩ. Đúng là một chuyện lạ hắn chưa từng thấy bao giờ. Chưa từng có ai lại đi cầu nguyện cho hắn. Ừ thế cũng hay, có khi lần này hắn lại được thêm sự giúp đỡ, dù chỉ là một chút, từ một nơi xa xôi nào đó…

Hoàng cúi chào khan giả, mắt nhắm nghiền lại để cảm nhận sự chìm sắm trong những tiếng vỗ tay, trong sự hò reo tán thưởng đang hòa quyện. Như từ chốn tận cùng sâu thẳng trong lòng, Hoàng cảm nhận một làm gió mát thổi vụt đến, làm phơi phới toàn bộ sự tồn tại trong đời, như muốn đưa hắn tới ngay chỗ nào đấy đằng xa kia nơi Sâu Con đang đứng.

“Cảm ơn, Sâu Con!” – Hoàng nhủ thầm.

“Thằng kia thuyết trình xong còn cứ đứng mãi đấy ‘tự sướng’!” – Một khán giả nhủ thầm.

11 giờ đêm. Hoàng ngồi chăm chú ngó cái nick saucon trên Y!M đang tối đèn. Hắn muốn gặp con bé biết bao. Hắn muốn khoe về bài thuyết trình hoành tráng của hắn thành công thế nào, mà ảnh hưởng lớn là từ con bé ra sao. Ôi, hắn chỉ cần gặp được Sâu Con! Chỉ cần Sâu Con hiện lên trong tiếng “phụt” nhỏ bé…

Con thằn lằn phìa trên chỗ Hoàng ngồi đã bò qua bò lại được mấy chục lần rồi, nhưng Hoàng vẫn ngồi đó đứng hình. Nick sauconxauxi vẫn invisible một cách u ám. Hoàng bỗng nhớ lại lời Tuấn nói, và hắn chui thử vào blog muôn trùng sâu. Sau vài phút ngản ngẩm, Hoàng chợt nhận ra những con sâu trong đó dường như là những cá thể được nhắc đi nhắc lại nhiều lần – như trong một xã hội có thật. “ ‘Sâu con’ chắc chắn phải là con bé”, Hoàng nghĩ, “có nghĩa là… những người này là gia đình, còn đây là bè bạn…” Dần dần, cái blog vốn toàn sâu ngày càng trở nên rõ ràng trước mắt Hoàng. Hắn như bị cuốn theo những tình cảm về gia đình, trường lớp, bè bạn,… Ba mẹ hằng ngày làm việc hy sinh ra sao, thằng em trai tuy hay nghịch phá nhưng dễ thương thế nào… được cô bé thể hiện đầy ngây ngô, nhưng thật ngọt ngào cảm xúc. Thế giới sâu thì ra đẹp đẽ hấp dẫn lạ kỳ.

“Phụt!” sauconxauxi is now online. Hoàng nhảy vào ngay không hề lưỡng lự.
Thienvuongdaica: chào Sâu Con. :D
Thienvuongdaica: chào bạn?
Sauconxauxi: do ngu

Con kiến bò qua bàn của Hoàng nói với bạn:

- Đời khó đoán mà cậu ấy.
(hết part 07. Còn tiếp…)
--------------------------------------------
Lời người viết:
- Xì trum? Phiên âm tiếng Việt từ “Schtroumpfs” (“Smurfs in English), những người tí hon nhỏ bé được sinh ra bởi họa sĩ nổi tiếng Peyo (Pierre Culliford). Họ dùng từ “Xì trum” thay cho mọi danh từ, động từ, tính từ.Lý do cho câu hỏi "cởi trần quần trắng" của Hoàng là vì trang phục của người Xì Trum.
Tình hình chung, mỗi phần thường bị chê là “ngắn quá” hay “dài hơn nữa đi”. Tuy nhiên, trung bình một phần thực ra dài khoảng 1,5 trang MS Word (Font size = 12, single space, paragraph spacing = 0), cho nên cũng không dễ dàng để thực hiện, mong mọi người thông cảm. :) Tôi cũng không cố ý viết dông dài lê thê làm gì đâu, thật ra còn mong hoành thành nhanh để còn làm trò khác :D
Lần này có sự giúp đỡ chút đỉnh từ Đăng, cho nên thỏa lòng mong ước của em nhỏ bằng cách lăng lê hắn một tí^^. Blog của em nó ĐÂY, nơi có những tác phẩm thơ văn mang đậm bản sắc cá nhân lạ nét của tác giả. Àh, hắn là thằng cho nấm khô chưa rửa vào mì ăn luôn không chết :D.
Gặp lại mọi người tuần sau, stay warm!!! ^^


Saturday, October 18, 2008

Sâu Con Online Part 06


Part 06: Nghĩ ngợi – bánh gai – có điềm
The story so far:
Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã thấy được cô bé cấp ba ấy, với hình dáng của một “Thạch Sanh” thời hiện đại. Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi Hoàng còn bị Thạch Sanh chửi “thật là tồi tệ!”…
Part 05 click HERE

Lần này là Hoàng tức giận thật rồi. Hắn vẫn biết trên đời có nhiều chuyện trớ trêu, nhưng ai có thể tin được mội con quái nhân khủng khiếp như thế có thể tồn tại chứ. Quá ghê gớm, bên trong còn hơn cả bên ngoài. Trình độ xấu xa của “Thạch Sanh” đến thế này thì ai …kill được nó chắc hưởng nhiều EXP lắm…

Cơn tức của Hoàng một lúc sau thì hạ bớt. “Cậu thật là tồi tệ!”- câu nói “độc ác” lại vụt thoáng qua trong đầu hắn. Hàng lông mày đang cau lại bắt đầu dãn ra từ từ. Hình như…, con bé nó sủa cũng không phải là sai lắm… Đúng là có rất nhiều thằng con trai suốt ngày chỉ để ý xem con này có đẹp không, con kia có sành điệu nhí nhảnh không… Nói nào ngay, chính hắn, mấy ngày nay đã ôm mối hận thù cùi bắp kia cũng chỉ vì saucon… to cao ghê gớm quá. Nếu như đó là một em Nga Mi xinh tươi… có khi hắn cũng đã…

Trầm ngâm một lúc thì đầu hắn rối mù, Hoàng bật ra thành tiếng:
- Nhưng con bé nó trông gớm ghiếch thật mà!!!
Rồi hắn lại chợt nhớ ra, kinh nghiệm game bấy lâu cũng cho hắn thấy rằng khắp nơi đầy rẫy “gái kua trai” (!), từ game tới Y!M đủ cả. Hoàng biết rõ, rất nhiều đứa con gái ngoài kia chỉ biết luôn miệng xuýt xoa “Trai đẹp”, “trai đẹp”… So ra, sự đời hai bên nó chẳng khác nhau mấy. Thế cũng hay, Hòang sẽ thừa khả năng đốp lại lời con “to cao” bất cứ lúc nào nó chửi. Thạch Sanh àh, mi sẽ biết tay Lý Thông… “minh” này thôi!...

11 giờ 3 phút tối, nick Y!M sauconxauxi lại sáng đèn. Hoàng nãy giờ ngồi ngóng đến muốn chảy mặt ra, giờ mừng quýnh cười hô hố. Vì đã chuẩn bị sẵn mọi chiêu thức để đối đáp với Sâu, hắn hoàn toàn năng động, tự tin như dùng K…, liền nhảy vào ngay.
Thienvuongdaica: Chào :D

“Khua khua khua!”, Hoàng cười thầm. Trong đầu hắn bật lên bao dự tính cho mọi tình huống. “Nếu con bé nó chửi thế này… mình sẽ nói thế kia…; nếu nó sủa thế nọ… thì mình sẽ đỡ thế khác… Chửi đi nào, chửi đi nào!”
Sauconxauxi: Hello :D
Sauconxauxi: Hôm nay bà ngoại mình từ quê lên chơi :D
Sauconxauxi: Vui ơi là vui!
Sauconxauxi: Cả ba năm rồi mình mới găp được bà đấy. Lâu thật! :-??
Sauconxauxi: bà thì vẫn khỏe mạnh, mang cho mình bao nhiêu bánh gai
Sauconxauxi: àh, quê mình ở Quảng Ninh
Sauconxauxi: Thiên Vương đại ca muốn ăn không?
Sauconxauxi: Cho cắn một miếng này!

Một loạt dòng chữ hiện lên từ saucon làm cho Hoàng choáng ngất lần thứ
n. Mọi thứ xảy ra không những khác với sự dự đoán của hắn, mà lại còn hoàn toàn trái ngược, chạm nhau côm cốp. Hoàng đã bị đẩy vào tình huống mà hắn rất rất muốn chửi to lên thành tiếng, nhưng vì người viết không cho phép nên hắn đành không nói gì. “Ủa, rõ ràng là con bé nó phải đang tức giận mình chứ hả?” Hắn nghĩ.
Sauconxauxi: sao, không ăn àh? Chê àh? :(

Mặt Hoàng đơ ra trong vài giây. Hình ảnh một đứa to lớn đáng sợ lại tíu tít vui mừng chỉ vì bà ngoại đến thăm thật là không bình thường. Mà không chừng con bé nó còn vui đến nỗi nó quên luôn chuyện chửi bới tối hôm qua, quên luôn là nó đang mời kẻ “tồi tệ” ăn bánh gai “ảo”… Sự nhảm nhí và lố bịch của saucon thì ra đã đạt tới một trình độ tối cao đáng sợ. Bao nhiêu dự tính trong đầu Hoàng thế là bay đâu mất, để rồi hắn phải vô tình nhoẻn miệng ra một bên, phó mặc cho sự đời đến đâu thì đến…
Thienvuongdaica: uh, thì ăn!
Sauconxauxi: thế thì há miệng ra nào, ngoan nào, aaa…! ^^

Tuấn thò chân đá cửa cái “cộp!”, rồi nhẹ nhàng lách vào trước khi cánh cửa đàn hồi đóng sầm trở lại. Hắn đến để xem tình hình của thằng bạn thân, xem xem sau mấy ngày không đến lớp thì Hoàng sống chết thế nào, để có gì hắn còn đi ăn tiệc (!). Cuốn tập trên tay Tuấn suýt nữa thì rơi, khi hắn nhìn thấy thằng bạn đang cặm cụi cùng Audition.

-
Tay chân đôi khi tự ý họat động mà. – Hoàng nói, mắt vẫng không rời màn hình trước mặt.
Tuấn nhìn. Cả sàn nhảy đều đứng trơ ra đấy, ngó hai người đứng giữa xoay lộn một cách hoành tráng.

-… “Thạch Sanh” đấy à?
-… Ờ.
“Rồi, kiểu này có điềm!”, Tuấn nghĩ. Nhiều khi mọi chuyện có thể xảy ra theo chiều hướng mà ngay cả một người như hắn cũng không tài nào đoán trước được. Hắn hỏi:

- Bóng rổ hông mày?
- Ờ. – Hoàng trả lời, mấy ngón tay vẫn lia đều và nhanh thoăn thoắt.
Hai ván nhảy trôi qua. Tuấn lại hỏi:
- Đi chưa mày?- Ờ.
...
- Tao về nha?- Ờ.
Tuấn để cuốn vở xuống ghế rồi bước về, lòng chẳng biết nên vui hay nên buồn. Quả thật chưa bao giờ hắn thấy Hoàng say mê cái gì đến thế… Phì cười một thoáng rất nhẹ, Tuấn biết hắn cần làm gì tiếp.
(hết part 06, còn tiếp…)
------------------------------------------------------
Lời người viết:
Lúc đang vun đắp tràng hội thoại của Nga (sauconxauxi), tôi phải nghĩ xem quê của cô bé ở đâu – cũng có nghĩa là phải tìm xem bánh gai ở vùng nào. Thế là tôi để status là “Vung` nao` VN co’ banh’ gai the’?”. Một lúc sau quay lại laptop thì màn hình đầy một đống reply o.0 – choáng như thằng Hoàng trong chuyện luôn. Đau là mỗi người một phách, chẳng ai reply giống ai. Thế là tôi có cả một list, Nam Định, Quảng Ninh, Hưng Yên, Hà Nội,… có người còn nói “trong siêu thị Lý Thường Kiệt của Sài Gòn 1 đống” mới máu! :)) Hài hước quá. Dù sao cũng cảm ơn mọi người đã giúp đỡ.

Saturday, October 11, 2008

Sâu Con Online Part 05


Part 05: Chán – Miss – Chửi bới
The story so far:
Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng biết được trường của của saucon và cả manh mối “giày cam”. Đâu nhờ, nhân vật mang giày cam lại là một “Thạch Sanh” thời hiện đại…
Để đọc câu chuyện từ đầu click HERE
Đã năm ngày trôi qua kể từ khi Hoàng nhìn thấy đôi giày màu cam chói lọi, và cũng đã năm ngày trôi qua từ khi hắn bắt đầu nằm chán. “Phải làm cái gì đó thôi” - nó nghĩ. Bóng rổ sao? Thôi. Làm thằng con trai mà không có một người con gái bên cạnh thì thiết gì chuyện phấn đấu. Mọi cố gắng tập luyện đều trở nên sao mà vô nghĩa quá chừng. Chiến đấu mãi để làm gì, liệu có ai trong đời đang ở đâu đó chờ nó không?

Game vậy. Nhưng chơi trò nào cũng là cả một vấn đề lớn. Khi đã đạt tới trình độ như Hoàng, thì chỉ cần nghĩ lướt qua một cái tên game là trong đầu hắn hiện ra mọi nhân vật, tình tiết, đặc điểm này nọ, và như vậy thì hứng thú đâu còn nữa. Diablo II? Không. Warcraft III? Không. Cabal? Không…

Audition?... Nó thở dài thườn thượt…

Tiếng nhạc rộn ràng lại cất lên quen thuộc, chẳng như của vài ngày trước, mà như từ một sự dĩ nhiên nào đó rất xa xôi. Hoàng vào bừa một room, nhấn Ready rồi quay tít như bông vụ, nỗi muộn phiền bên trong nó dồn ép, văng ra tung tóe như lực li tâm của sự đời. Mọi thứ trước nay là vớ vẩn hết. Tình cảm vô thực… vứt hết… Finish Move nữa là xong, nó sẽ quên được mọi thứ vừa qua, nó sẽ trở lại làm thằng Hòang “Half-life” của ngày trước.

Tới – lùi – lên – xuống – phải – trái – chéo lên - ….

Trong một phần bảy giây, Hoàng khựng lại, sững người, nhấn nhầm nút, và, “èo èo èo” Miss.

Cả sáu người đang nhảy đều miss cái Finish Move ấy, ngồi sõng soài hai bên, như vô tình làm nổi bật hơn kẻ đang ở giữa, xoay tròn trong combination Air-flare và Windmill. Kết thúc bài hát, người đứng giữa nhẹ nhàng đáp xuống với đôi giày nhỏ màu cam chói lọi.

Sauconxauxi: @thienvuongdaica: I win! ^^

Hoàng chậc lưỡi tiếc rẻ, giá mà nó nhấn xong space bar trước khi phát hiện là con bé đang nhảy cùng thì đâu có miss! Hình ảnh “Thạch Sanh” hiện lên trong đầu nó tức khắc, cùng sự tức giận trào dâng. “Đúng là cái đồ… khủng khiếp xấu xí làm trò để ý!!!”, Hoàng nghĩ thầm. “Dù mặt mi có dày như … vỏ quít thì ta vẫn có thể hạ gục dễ dàng với trình độ lướt phím “nhọn” không thua gì …móng tay này!”

Hoàng trả lời lại lạnh lùng, “tiep di” rồi vặn cổ tay cổ chân sẵn sàng cho cuộc chiến một mất một còn.
Tay hắn rung lên, quơ quào như vũ bão trong khi mắt dán chặt vào màn hình. Hình như chưa bao giờ Hoàng lại ngùn ngụt … đấu khí thế này…
Miss, miss, và miss. Tức giận gây nên thiếu bình tĩnh, thiếu bình tĩnh dẫn đến kém tập trung, và vì thế Hoàng cứ miss liên tục đều đặn. Cố gắng kiềm chế và nói, “La`n sau vay”, hắn out.

“Púc!”, saucononline lại hiện lên trên Yahoo! Messenger, hỏi:
- Hôm nay sao bạn có chuyện gì buồn àh? :-?
Hoàng bắt đầu hơi cáu. Con bé bấn loạn này sao còn chưa biến đi cho hắn nhờ. Đúng là cái đồ… Trương Phi (!).
- Uhm, cũng ko có gì…
Bỗng trong đầu Hoàng lóe lên một ý nghĩ. Hắn nhận ra đây chính là cơ hội cho hắn chửi trả thù. Hoàng vốn cũng không quen chửi bới, nhưng… nếu đôi lúc cần sự nhẫn tâm…
- …Tôi chỉ thấy hơi thất vọng.
“Tôi?” – Nga ngạc nhiên, tự hỏi sao bạn ấy đột nhiên đổi cách xưng hô thế không biết. Lại còn “thất vọng” nữa, liên quan gì đến chuyện bạn ấy nhấn phím hụt? Hay là hắn tự thất vọng về khả năng bản thân? Coi bộ cậu này thú vị chẳng kém gì… sâu (:D).

- Thất vọng về chuyện gì? – Nga hỏi.
- À, chỉ là gần đây có nhiều kẻ xấu xí mà trên mạng cứ giả vờ như mình đẹp đẽ lắm.
Hoàng hơi nhếch mép, thoáng ngạc nhiên vì mình có thể nói một câu tàn nhẫn đến vậy. Dù sao nhiêu đó cũng không ăn nhằm gì với công sức mấy ngày thành công cốc của hắn. Để xem con bé, nhầm, con “to cao” trả lời lại thế nào…

BUZZ!!!

Cái Buzz vô duyên không giống ai từ sauconxauxi làm Hoàng hơi giật mình. Ở phía bên kia, Nga nóng bừng vì tức giận. Trong cái đầu khác người của nó nhanh chóng hiện lên câu chuyện về thằng con trai xấu xa: hắn mồi chài một bạn nữ nào đấy, nghĩ rằng bạn nữ ấy đẹp lắm. Đến khi gặp nhau thì hắn thất vọng và đá người ta. Chuyện quá rõ ràng, con trai muôn thủa toàn thế cả. Nga lạnh lùng trả lời:

- Tôi thật buồn cho cô bạn của cậu. Thì ra đàn ông con trai chỉ chú trọng vẻ bề ngoài thôi sao? Thật tồi tệ. Cậu thật là tồi tệ!

Sauconxauxi sign out tức khắc, bỏ lại Hoàng ngồi đó há miệng ngơ ngác. “Ơ cái con điên này, nó vừa không nhận ra là mình nói nó, lại còn chửi mình như thế nữa…o.0”
(hết part 05, còn tiếp…)
--------------------------------------------------
Lời người viết:
Gần đây xôn xao chuyện sữa có sạn thận từ TQ, không chỉ nghiêm trọng mà lại còn khá hài hước. Trong blog của một người TQ có câu đùa thế này:
Sanlu: Tại nông dân bỏ melamine vào!
Nông dân: Tại con bò đã bỏ melamine vào!
Con bò: Tại cỏ có chứa melamine!
Cỏ: Tại đất có chứa melamine!
Đất: Tại dòng sông bên cạnh có chứa melamine!
Sông: Tại nhà máy melamine không xử lý nước thải!
Nhà máy: Tại tháng qua đội tuyển bóng đá quốc gia (do thi đấu thua liểng xiểng) đã đến gần chỗ tôi rửa chân!
Đội tuyển: Tại chúng tôi đã được bồi dưỡng sữa Sanlu!
(Nguồn từ TTO.)
Uống sữa hiện nay đúng là hơi nguy hiểm, nhưng mà dân Việt Nam mình không uống sữa thì còn “bé bỏng xinh xắn” hơn nữa thì cũng kì, cho nên thế này: các bạn cứ chăm uống sữa đều đặn, nhưng khi uống nhớ …nhằn melamine ra nhé! :D
Hẹn gặp lại các bạn tuần sau!