Sunday, July 27, 2008

Laughing over the death


Socrates once said, “All [humans] are mortal”, that is, every one has to be dead some day. Each person has his/her own opinion about death, and there is a huge bunch of heroic people who just don’t afraid of death (read tales, you’ll see them a lot). The question, then, is: do you afraid of death? I do. I really do.
Sometimes we wish for big stuffs, such as being a millionaire or saving the world, so on and so forth. When time passes by, it turns out to be clearer and clearer to me that such a simple wish like
having a normal life is already difficult – extremely. The fact is, our material world, the mother Earth, is not safe. Indeed, people can just suddenly die for nothing easily. And the causes are just abundant.
The first thing that freaks me out was about aliens. For years we have heard stories about how someone can just disappear some no where and then come back several months later without any of his/her memories or sensations. So yeah, just sit there with your families or friends, and it can be just, “Pff!” You are done for.

And now there is some
retarded guy saying stuff like we are all gonna die in several years! My goodness! What in the world?!!! The ridiculous thing is, reading what he has said and we’ll just believe in him more and more, inevitably! LOL!!! If all of that is true, then I wonder what are we studying and working for? What’s the meaning of all our efforts for that whole time? What are our futures, our hopes, our goals? Is there any single thing is the matter? Obviously not. LOL again.
I don’t know why we have to face this. Isn’t it that without those crazy stuffs, lives are already so dangerous and we are all so fragile that we can be hurt so easily? Car crashes, murders, wars, disasters, hungers, illness… Aren’t they too much for enough yet?!...

I am afraid of death, but that’s all there is to it. I can’t really do anything, and shouldn’t do anything about it. Think of all the possible dangers around me, I have been through so many safe days – meaning that I could have been dead for so many times already. We all did. We all are already so fortunate. So why do we have to care if there will be something bad happen in the future? For example, one says that the humanity will be destroyed in two years (faster than any prophecy so far). The fact is that there will be thousands of people will die in two years, which can be anyone of us here. Therefore, what is more important? Trying to live for each single day or trying to survive in two years? The second one will surely not be the case if the first one isn’t fulfilled.

I am glad that I have lived until today, and hopefully I’ll still be living tomorrow. There is nothing to be afraid of if I’ll die someday. It is another day to live is the blessing that should be noticed. None of us can control how to die, but we all can control how to live, right? Let us ignore all the frivolous things, and keep “MOVING FORWARD”.

Saturday, July 12, 2008

Thằng Rose


Vô tình vào GameVN, nhìn thấy Diablo III sắp được phát hành, tôi lại nghĩ đến thằng Rose. Ôi cái thằng… chó (!).
Một thằng bạn tôi, lù lù, ít tóc, Rose…
Viết về mi, và lần này ta sẽ chửi…
Cách đây cả chục năm, thằng Rose ngồi lù lù trong lớp học cùng tôi ngơ ngác. Hắn lùn lùn, nhỏ nhỏ, nhắm cỡ nó lúc đó mà chạy ra đường lu-xu-bu là bị sút dính vách. Nhớ lúc ấy, thằng Phúc An ghi trong bài văn của nó là nó tặng lại phần thưởng của nó cho thằng Rose, vì… nhà thằng Rose nghèo nhất lớp. Đến lớp bốn, tôi bò lại nhà Rose ăn sinh nhật, thấy nhà nó to bè lộng lẫy và hoành tráng gấp 5,6 lần nhà mình, tự hỏi, “Có vụ này sao?”

Cái thằng đã lù lù thì đi đâu cũng thấy, và tôi lại thấy nó ở cấp Hai. Lên đến đây thì thằng Rose cũng khá khùng rồi, nên cả năm lớp Sáu, nhìn thấy tôi là hắn lại chửi, “Đồ con chó!” (những lúc ấy tôi sẽ sủa lại, “đồ con mèo! Và con mèo úynh thua con chó!”) Lớn dần, hắn bắt đầu đàn đúm cùng tụi quái thú trong lớp, chả thèm đếm xỉa gì tới tôi nữa. Có lẽ nếu chỉ có thế, tôi đã rút vào góc xó cùng củ Khoai và Đình Lãm, chấm dứt “tình bạn” châm biếm này. Họa vô đơn chí, thằng Rose lại lù lù ngồi cạnh tôi suốt cả lớp Bảy, nơi mà những trò lố đã bắt đầu.

Đầu tiên là hát – mà nếu nói loại bỏ sự “nói giảm nói tránh” thì gọi là sủa và rống. Hai thằng chúng tôi bạ đâu cũng “hát”, và không chỉ những bài tình cảm cho hợp thời đâu:

“Như con chim [gì đấy chả nhớ] tung tăng bay lượn,
Trên đường phố quê hương của em…”
Lời lẽ thì trông nhẹ nhàng hay ho thế, nhưng nhạc điệu thực ra nhảm nhí lắm (trong SGK ấy). Một bài khác còn gớm hơn nữa:

“Một hôm Yaiba cùng Momaru… vô phòng… xông vào quyết đấu… Hai thằng nhào vào hai tên la lên, “Thằng kia, ta giết mi nè!...” (dựa theo nhạc bài “Lên Đàng” :D) Và còn nhiều nữa mà tôi chẳng nhớ hết được.

Thứ mà dữ dội nhất, tốn nhiều thời gian nhất, kì công nhất của hai thằng là “Fury Within” – một fan-made version của Diablo II. GIờ nghĩ lại, tôi chẳng hiểu những năm tháng ấy tôi học kiểu gì mà có thể lên lớp, vì lúc nào về nhà tôi cũng “tìm rune”, “đập ngọc”, “ép đồ” cùng thằng Rose. Game ấy tôi đã xóa, cái save cũng mất từ lâu, nhưng sao kỉ niệm về nó vẫn chẳng thể phai mờ.

Rồi “tứ đại ma thần” cũng được thành lập, khi cả Đình Lãm và củ Khoai cùng chui vào hội. Cấp hai trôi đi âm thầm, thằng “lù lù” dần trở thành thằng đầu trọc “dại gái”. Đâu có hề gì, con người ta lớn dần lên qua từng nỗi đau mà.

Hết cấp Hai, tôi bò về Phú Nhuận, trong khi thằng “không có tóc” chui vào Lê Hồng Phong, Đình Lãm và thằng Khoai tiếp tục Trần Đại Nghĩa. Chắc cũng vì thế, từ đấy tôi một lần nữa đón nhận tình cảm khinh bỉ từ hắn. Cũng đâu có sao, những lần gặp nhau đi Superbowl hay “đi bắn” đều rất vui và đáng nhớ. Trò lố cuối cùng của hai đứa tôi là khi hai thằng ăn một đống KFC, rồi cầm bill về đưa cho mẹ hắn, nói là “tại thằng Khoai béo ăn đấy ạh.” Giờ nghĩ lại vẫn thấy bỉ ổi không chịu được.

Thời gian trôi đi không gặp nhau mấy, tôi đâu còn biết gì về hắn nữa. Hắn cũng trở thành thằng “Rose” từ lúc nào (Rose là gì, tôi cũng chịu.) Lâu ngày gặp lại nhau, thấy hắn cũng vui mà tôi đâu biết nói gì, phận làm thằng bị sỉ nhục thì đâu còn gì để nói.

Vậy mà hắn lại sắp đi xa rồi. Sinh nhật hắn không cho tôi viết blog thì lần này tôi viết bù :D Đi học nơi xứ người bằng bao nỗi niềm mẹ cha như vậy, chả biết rồi thằng Rose sẽ trở thành thằng gì tiếp mai đây?....

Rose ngu, cỡ như mi lùn lùn nhỏ nhỏ đó, đi đứng cẩn thận đừng để người ta sút dính vách biết không? Nhớ mẹ cũng đừng nên khóc quá, biết không?Có chửi thằng Sing nào là chó thì phải nhớ tới ta, biết không?...

Thằng chó!...

Saturday, July 5, 2008

Gửi các em đang trải qua kì thi Đại Học


Các em à, cuộc đời mỗi chúng ta có nhiều giai đoạn khó khăn khác nhau, nhưng chẳng có cái khổ nào lại tù túng bức bối như thời đi học. 12 năm qua, mọi thứ mà các em đã cố gắng chẳng phải chỉ để cho kì thi đại học này sao? Đến với một kì thi như cánh cửa cho sự giải thoát như vậy, chẳng phải phần nào đáng mừng sao?
Thi đại học thì rất khó, điều đó ai cũng hiểu, nhưng đây không phải là nguyên nhân để căng thẳng và lo sợ. Khó thì khó chung cho tất cả, và các em đã chuẩn bị cả năm qua rồi, bây giờ có lo lắng quá cũng đâu giúp được gì, phải không?

Với các em chưa thi xong, anh mong rằng các em sẽ làm bài tự tin mà không căng thẳng. Mong rằng các em sẽ đến đúng giờ, sẽ nhớ ghi họ tên mã số đầy đủ, và làm bài cẩn thận. Trong quá trình làm bài, những sự lựa chọn khôn ngoan giữa “tiếp tục phần này” hay “chuyển qua phần khác” cũng cực kì quan trọng.

Thi đại học thì rất khó, điều đó hoàn toàn chẳng có gì để nghi ngờ. Cũng chính vì vậy, ai thi xong mà cảm thấy thất vọng, đau khổ ê chề thì nói thật, anh xin chúc mừng – các em đã nằm trong đa số thí sinh Việt
Nam rồi. Còn ai làm xong có thể cười tươi rói một cách chính đáng thì phải nói là rất rất hiếm hoi. Tóm lại, thi xong mà cảm thấy không mãn nguyện thì là chuyện hoàn toàn bình thường. Khả năng đâu của các em vẫn còn đó, nên đừng… nhảy lầu vội, không sẽ lại hối tiếc lắm. Năm ngoái, một người bạn rất thân của anh, DW, sau khi thi xong đã quá buồn tủi, đứng dầm mưa một mình suốt đêm, để rồi vài tuần sau, hắn cố gắng lết khỏi giường bệnh để nhe răng cười vì trúng tuyển. Đời người đôi khi sao mà thi vị quá! ^^
Nếu như, chỉ là “nếu như” thôi, các em không may thi trượt, thì đừng nên buồn vì hòa bình thế giới vẫn còn đó. Mọi thứ chỉ nói lên rằng các em sẽ phải thực hiện một cố gắng khác hơn trong tương lai, tùy vào mỗi bản thân các em. Thi lại cũng là chuyện hòan toàn bình thường. Chuyện người ta ở lại một năm rồi chẳng may gặp phải nửa còn lại cũng không hề hiếm. Và thật ra, anh quen nhiều người mà thi năm, sáu năm mới đậu đại học, sau đó vẫn thành công rất rạng rỡ.

Tóm lại, không có gì đáng sợ đang chờ các em ở kì thi này cả. Các em cứ thi, thưởng thức cuộc thi ấy một cách …9X mà chưa một 8X nào làm được. Mong các em nhớ một câu của film
Meet the Robinsons rằng, dù có chuyện gì sảy ra, hãy tiếp tục “keep moving forward!”
Gửi tới các em mọi lời chúc từ anh.

DK.