Saturday, January 31, 2009

Lơ ngơ Tết


Nhớ lại tết năm ngoái, thằng Cường và tôi ngồi nhà chị Ngọc cặm cụi ăn cái bánh chưng chị Châu mua. Nhai khó mà nuốt cũng khó, vậy nên khi chị hỏi “Có ngon không?” thì xuýt nghẹn. Mà nghĩ thấy thằng Đăng nói đúng, “có là tốt rồi”, chứ năm nay làm gì có, cho nên vẫn thấy nghẹn mà là nghẹn cái khác…

Cái thú chờ năm mới hình như cũng chẳng có. Hồi ở Việt
Nam, mỗi năm lại ngồi đón giao thừa. Khi cái kim giây lết qua số 12 là tôi lại cảm thấy điều chi phi thường. Ba năm trôi qua cũng có cái ảnh hưởng của nó. Lần này đang ngồi chỗ làm chợt ngó đồng hồ rồi nghĩ, “Ờ, qua năm mới rồi.” Chả hiểu mẹ tôi nghĩ gì lại chúc năm nay “có người yêu tốt.” Chậc, người yêu thì đầy ra đấy, chỉ tiếc là của người khác…
Lại ngó lại bài
blog giờ này năm ngoái viết về Orchid, và tôi lại thấy buồn buồn. Chẳng biết lúc đó là tình yêu không, hay chỉ là ngộ nhận. Mà nói ra thì, cái cậu ấy yêu người ta làm gì mà lắm thế (- dù không bằng tôi bây giờ)? Rồi hắn viết blog kiểu gì mà ngắn gọn, tình cảm thế? Chẳng bù với tôi bây giờ, viết lê thê lại còn vô ý vô tứ. Không lẽ giờ lại ngồi hát như Phương Vy, “Từ ngày anh đến bên đời em, từng ngày trôi đi thật khác”?...
Thôi thì tạm biệt
Vista, và xin chào Windows 7. lol
---------------------------------
Update: Sau đó chị Ngọc có nhắn là sẽ mang bánh chưng tới :D. Nhưng đã lỡ viết xong rồi, chẳng lẽ lại viết cái khác.
Related topic:

Saturday, January 24, 2009

Chín


Đêm khuya, cô vừa về đã leo ngay lên lan can ngồi. Xung quanh là những dãy nhà nhấp nhô, những con hẻm ngoằn nghoèo lạnh ngắt dưới bầu trời không sao sâu thẳm. Mấy lần anh hỏi, cô đều trả lời một câu y chang. Cô đang tìm một cánh diều màu xanh nhỏ bé.

Anh đến, trèo lên ngồi ngay bên cạnh, rồi bẻ đôi ổ bánh mì đưa cô một nửa. Hôm nay lại không thấy, cô thở dài. Làm sao tìm được một cánh diều xanh ở nơi này hả em, anh hỏi. Nhưng cô chỉ hơi cau mày ngoảnh đi. Đêm lại lặng ngắt khi anh bất chợt nói thầm:

- Anh yêu em.
- Ừ…
- Lấy anh không?
- … Để coi…

Đúng rồi, chỉ cần đơn giản nói “Để coi” là anh sẽ không hỏi nữa. Leo lắt trong đời một mình cỡ hai chục năm rồi, cái sự sẻ chia cuộc sống cùng một người đàn ông mới nghĩ tới thôi mà sao cô thấy chẳng liên quan, ăn nhập gì được.
- Có gì mai gặp em ở xí nghiệp.

Anh lại lẳng lặng bước về trong đêm. Tội nghiệp anh.

Cái máy to chà bá nằm ngay giữa nơi cô làm, cả mấy năm nay chẳng có vấn đề gì bỗng dưng kêu la om xòm. Sản phẩm trên băng chuyền chui vô đều bị cắt xé đè bẹp, rồi chẳng có cái nào chui ra mà như bị nuốt luôn vô trong vĩnh viễn. Ông kĩ sư ngó nghiêng một hồi rồi lắc đầu, phải có ai chui vô trong vặn cái cần vô chỗ thì nó mới sửa được. Mọi người đứng im, cuộc sống này có cơ cực cỡ nào thì chắc cũng đỡ đau hơn là bị nghiền bên trỏng. Vậy mà anh xung phong sửa làm chi chẳng biết. Mọi người nhìn anh vừa nể vừa lo, chẳng biết nên vỗ tay hay… chửi anh ngu thẳng mặt. Đứng ngay trước cái máy, anh còn ngỏanh lại nhìn cô cười. Cô nhún vai nhìn đi chỗ khác, “Anh có nhảy vô hay không cũng vậy à!” Anh bật cười, chui vào luồng xoáy loang loáng đầy góc cạnh…

Ông chủ bụng bự đích thân tới gặp anh vỗ vai khen ngợi. Ổng còn kêu cho anh tập huấn làm thợ sửa máy. Anh đang chạy lại tính khoe với cô thì dừng lại, thở dài rồi thôi. Ừ thì đời sống công nhân khó khăn đấy. Ừ thì đang khủng hoảng từa lưa đấy, nhưng anh biết cô đâu sẽ yêu anh chỉ vì anh được thăng chức như vậy.

Đêm lại khuya. Cô lại bên xô nước rửa mặt. Bóng cô bên dưới lấp loáng, tóc tai bù xù như đầu mấy con nhỏ nhà giàu đi ngoài đường hồi chưa đội nón bảo hiểm. Lại nghĩ về anh, cô mỉm cười. Ừ, chẳng mấy chốc anh sẽ lại thăng tiến, sẽ cuốn theo vòng xoáy của cuộc sống khác, con người khác. Con đường anh đi ngày mai sẽ tràn trề bao nhiêu điều tốt đẹp hơn, cuộc sống vất vả ồn ào và cô thì sẽ chui vào quá khứ. Ừm, quá khứ coi bộ cũng đáng sợ quá, chẳng biết có đáng sợ như cái thứ sắt thép anh chui vô hồi chiều không.

Một tiếng cười khủng khiếp chợt phát ra ngay phía sau cô. Cô hoảng hồn quay phắt lại, nhận ra cái cái bụng bự của ông chủ giờ đang chạm vào người cô. Đầu óc cô quay cuồng, tai cô chẳng còn nghe thấy những lời nhoèn nhoẹt nịnh bợ vây quanh. Mắt cô nhắm nghiền lại. Cuộc đời đã lấy đi mẹ cô, lấy luôn cả anh. Giờ nó quay lại, cuốn cả chính cô như bao số phận con người nơi mà niềm vui chỉ còn là điều khao khát.

“Bụp!”

“Hự!”

Cái thân hình to béo của ông chủ vuột khỏi cô. Cô mở to mắt nhìn quanh chẳng biết là thật hay mơ. Bóng tối đang lừa dối cô sao. Cuộc sống lại lừa dối cô sao. Vì chẳng phải chính anh đang đứng trước mặt cô đó sao. Ông chủ đổ gục dưới sàn nhà, tiền đồ của anh cũng đổ theo, vỡ vụn.

Anh lại gần, lo lắng, “Em có sao không?” Mặt cô lạnh băng, nhìn đi chỗ khác. Sao anh cứ đứng đó hoài để người ta không dám khóc.

Bầu trời đêm nay còn tối hơn mọi khi. Anh leo lên lan can ngồi cạnh cô, có phần nào khẽ khàng hơn. Rồi anh hỏi, vẫn bất chợt và vô duyên như bao lần:
- Lấy anh nhé?

- Ừ.
 Cô trả lời.

Trước mắt cô là cánh diều màu xanh đang tung bay phấp phới.

--------------------------------- 
Other short stories:
Những Lọn Tóc Vàng Của Mary
Và gió vẫn không ngừng thổi
Đứt đoạn 
Bão về
Tôi Việt

Wednesday, January 21, 2009

Non-believer vs. Atheist

(Note: it's 12:37 in the morning, so my mind gets messed up. "Non-believer" or "Unbeliever"? I know not anymore... T_T)

I recently have realized that many people seem to be confused between “non-believer” and “atheist”. This happens to both Americans and Vietnamese and possibly people from other countries. I believe that the unlikeness of the two should be clarified better, since the notions of “non-believer” and “atheist” are hugely different.

It would take more time, effort, and wisdom to discuss about such thing sufficiently, and I currently don’t have enough incentive to be “devoted” to this topic, so I will just give whatever I have.

I personally feel that in the eyes of many Christian, we tend to consider simply whether a person believes in God or not, and consequently, we tend to treat those who don’t the same way – whatever the way is. However, as a former non-believer myself, I see a big difference here. Non-believers, like I was, don’t usually have much clue about what God is, who Jesus really is, or what He has done. This type of people is somewhat innocent – like a blank paper (and no, I am not praising my old self or whatever). If they get their chance to know God, they tend to be able to receive Him rather easily (although, yeah, not too easily as we all know). To talk about Jesus to these people, a good attitude and an additional level of Christian knowledge should be good. He will do the rest.

Atheist people are a different story. They have knowledge about Christianity either some bit or a great due. Some of them also possess a high level skill of philosophy and rhetoric and usually form their own belief. These include those who are anti-Christians who are really scary for me. (I was really close to be beaten up by some, ask my brother, he may know the story). Regardless of whoever atheists are, discussing with them requires a really good Christian knowledge, conversational skills and also experiences. (I am still way to far from this level and have been trying to improve myself to be a better Christian).

That’s all I have for this time. I feel really sleepy and tired right now (“sleepy” and “tired” are different also, maybe I’ll write about them later), so I stop here. At a glance I know that this post is full of incompleteness, ignorance, and other errors. Please feel free to add and fix stuff, saying “You are wrong, stupid!” or whatever. I love comments and may someday I will marry one. No, I should go to bed now, okay.

Saturday, January 17, 2009

Đứt Đoạn


Thân tặng em Ngô Hoàng Võ 

Em hối hả chạy về, mặc cho cơn mưa cứ dội mãi từ trên bầu trời hai giờ đêm mù mịt mây. Vừa chạy em vừa nghĩ chắc anh Văn và dì sẽ giận lắm vì em không đợi họ để cùng về. Cả mấy năm nay, ngày nào hai anh em cũng diễn xiếc quanh mấy quán nhậu nơi chân cầu Công Lý; dì của em sẽ đợi bên ngoài để cả ba sẽ cùng nhau về trên chiếc xe đạp cọch cạch.

Nhưng với em hôm nay là ngày thật đặc biệt. Hết hôm nay mọi người sẽ đón chào một năm mới đến. Em vì thế sẽ được mười tuổi, sẽ đủ lớn để biết mình cần làm điều gì đó cho anh và dì, một điều gì nhỏ nhoi như em thôi, nhưng sẽ làm họ ngạc nhiên, vui vẻ, và sẽ xoa đầu em âu yếm mà tạm quên đi cuộc đời đầy mệt nhọc. A, em nghĩ ra rồi! Em sẽ quét dọn nhà cửa cho sạch sẽ, em sẽ chạy qua bên siêu thị mới mở để lượm thêm mấy vỏ lon để bán ve chai cho dì. Em sẽ xin dì mai chở đi thăm ba má trong tù. Ba má thấy hai anh em chắc sẽ rất vui vì các em giờ đây đã lớn lên và giỏi ra nhiều… Vừa nghĩ em vừa cười, nhe ra vài ba cái căng xiêu vẹo.

Bầu trời màu tím tối mãi dần, và khu phố bên sông cũng lặng đi một cách ồn ào vì mưa gió. Nước mưa thì dâng lên, ngập đến gần đầu gối em. Nhưng nào có sao, em vẫn cứ chạy, chạy mãi, vì em giờ đã đủ lớn, đủ giỏi để yêu thương người khác. Bỗng chớp giật rền vang, mặt đường dưới chân em bất chợt sụp xuống. Nước xung quanh trào lên, cuốn em trôi vào lỗ đen sâu thẳm. Em quơ quào, đủ để nhận ra chân trái của em va vào vật cứng đau rát. Chút sức lực nhỏ bé giúp em ngoi mặt lên để kêu vài tiếng “Cứu, cứu!”. Nhưng xung quanh em nào có ai để nghe thấy, và vận may trong cuộc đời em mong manh quá nên cũng nào có đến. Thế là con đường ngập nước đánh rơi mất em, phút chốc lại lặng câm, lại ướt đẫm cùng mưa và rồi quên luôn em mất.

Em cứ mãi rơi xuống cho đến khi khái niệm thời gian quanh em chẳng còn. Không biết là nhiều năm tháng đã trôi qua, hay em chỉ mới rơi xuống miệng hố có vài giây trước, nhưng hình như em không còn rơi xuống mà giống như đang… bay lên, và khối nước chung quan em càng lúc càng giống như một khoảng không xanh đang sáng dần. Cuối cùng em nhận ra mình đang nằm trên cánh đồng cỏ xanh bao la. Xa xa là rất nhiều đồi núi to lớn và – lạ thay – cả những tòa lâu đài thật nguy nga tráng lệ. Trước mặt em xuất hiện một cụ già râu tóc thật dài và bạc phơ. Ngước nhìn cụ, trong em bỗng trào dâng cùng một lúc sự kính sợ khôn cùng và lòng yêu thương vô hạn. Cụ tiến lại gần, hôn lên trán em và dịu dàng ôm em vào lòng. “Chào con,” cụ nói. “Đây là Nước của ta, và con sẽ không phải chịu đựng sự khổ đau nào nữa.”

Năm mới đến. Người ta nhìn thấy xác của một đứa bé nổi lên từ cái hố ga không đậy nắp bên bờ kênh Nhiêu Lộc. Một người dì ôm chặt đứa cháu khóc đến lặng người. Một người anh nhỏ bé lòng quặn đau, cố chạy lanh quanh mua cái bánh bao, chai nước ngọt và mấy nén nhang để thắp cho đứa em bất hạnh. Vài người lớn đứng chỉ trỏ lắc đầu rồi bỏ đi. Một cuộc sống lại tiếp tục trôi, tiếp tục kể về những câu chuyện của mỗi con người.

-------------------------------

Other short stories:
Những Lọn Tóc Vàng Của Mary
Và gió vẫn không ngừng thổi
Chín
Bão Về
Tôi Việt

Sunday, January 4, 2009

Ông Calisto người Bồ Đào Nha

Đêm 28-12-2008, đội tuyển Việt Nam đã dành cúp vàng vô địch Đông Nam Á. Cả nước ùa ra gào thét, nhảy múa, đập lon, đua xe này nọ vân vân. Một survey do Nguyễn Hải Đăng cung cấp cho thấy chỉ trong một đêm, tỉ lệ người yêu thích bóng đá Việt Nam từ 68.53% đã lên tới …99%.
Thật là thiếu xót nếu mọi người chỉ mải vui sướng và quên đi người hùng thầm-lặng-và-rất-ồn-ào của đêm ấy, ông HLV trưởng Henrique Calisto.

Có người vẫn luôn nghĩ thành công hay thất bại của một đội bóng thì chả liên quan gì đến huấn luyện viên, và ông Calisto chẳng qua “ruồi” mà ngồi vào cương vị ngay lúc Việt Nam giành được thắng lợi. Ít ai ngoài những cầu thủ trong đội biết được ông đã lao động cật lực thế nào, đã động viên, khuyên nhủ từng người một ra sao. Đã nhiều đêm ông Calisto vẫn ngồi một mình tìm ra chiến thuật mới, đường lối mới. Ông cũng đã quát nạt rất dữ dội những học trò của mình trong các giờ giải lao giữa hiệp, để rồi hiệp hai lúc nào đội tuyển cũng chơi hay hơn hẳn. “Các bạn thấy tôi nói có đúng không?”, ông hỏi, rồi ôm chặt từng người sau khi một trận đấu kết thúc.

Nhiều người nghĩ rằng Việt
Nam làm sao kiếm được HLV nước ngoài có trình độ, ông Calisto chắc lại là một ông “bá vơ” thất nghiệp ngồi nhà ở đây đấy. Thật ra ông không hề là người thiếu việc. Ông là đồng sáng lập hội đồng HLV Bồ Đào Nha, từng giữ chức chủ tịch hội đồng trong năm năm. Ông từng là nghị sĩ của thành phố Matoinhos, và nghị sĩ quốc hội Bồ Đào Nha. Một người hoành tráng như thế làm HLV cho đội tuyển nước mình, kể cũng thật đáng tự hào.
Để thuyết phục ông Calisto quay lại với đội tuyển để chuẩn bị cho AFF Cup 2008, ông bầu ĐTLA Võ Quốc Thắng đã nói: “Nếu đất nước Bồ Đào Nha có viện trợ cho Việt
Nam cả trăm triệu đôla cũng chẳng ai nhớ. Nhưng nếu ông làm cho đội tuyển Việt Nam thành công, hàng chục triệu người dân sẽ rất yêu quý đất nước Bồ Đào Nha. Không có điều gì quảng bá đất nước tốt bằng điều đó” (TTO). Việt Nam đã giành được cúp vàng, đã trở thành vô địch Đông Nam Á sau 49 năm dài. Người Việt Nam chúng ta sẽ nhớ mãi công lao của ông Henrique Calisto, và đừng quên ông là người Bồ Đào Nha đấy! :”D