Skip to main content

Chín


Đêm khuya, cô vừa về đã leo ngay lên lan can ngồi. Xung quanh là những dãy nhà nhấp nhô, những con hẻm ngoằn nghoèo lạnh ngắt dưới bầu trời không sao sâu thẳm. Mấy lần anh hỏi, cô đều trả lời một câu y chang. Cô đang tìm một cánh diều màu xanh nhỏ bé.

Anh đến, trèo lên ngồi ngay bên cạnh, rồi bẻ đôi ổ bánh mì đưa cô một nửa. Hôm nay lại không thấy, cô thở dài. Làm sao tìm được một cánh diều xanh ở nơi này hả em, anh hỏi. Nhưng cô chỉ hơi cau mày ngoảnh đi. Đêm lại lặng ngắt khi anh bất chợt nói thầm:

- Anh yêu em.
- Ừ…
- Lấy anh không?
- … Để coi…

Đúng rồi, chỉ cần đơn giản nói “Để coi” là anh sẽ không hỏi nữa. Leo lắt trong đời một mình cỡ hai chục năm rồi, cái sự sẻ chia cuộc sống cùng một người đàn ông mới nghĩ tới thôi mà sao cô thấy chẳng liên quan, ăn nhập gì được.
- Có gì mai gặp em ở xí nghiệp.

Anh lại lẳng lặng bước về trong đêm. Tội nghiệp anh.

Cái máy to chà bá nằm ngay giữa nơi cô làm, cả mấy năm nay chẳng có vấn đề gì bỗng dưng kêu la om xòm. Sản phẩm trên băng chuyền chui vô đều bị cắt xé đè bẹp, rồi chẳng có cái nào chui ra mà như bị nuốt luôn vô trong vĩnh viễn. Ông kĩ sư ngó nghiêng một hồi rồi lắc đầu, phải có ai chui vô trong vặn cái cần vô chỗ thì nó mới sửa được. Mọi người đứng im, cuộc sống này có cơ cực cỡ nào thì chắc cũng đỡ đau hơn là bị nghiền bên trỏng. Vậy mà anh xung phong sửa làm chi chẳng biết. Mọi người nhìn anh vừa nể vừa lo, chẳng biết nên vỗ tay hay… chửi anh ngu thẳng mặt. Đứng ngay trước cái máy, anh còn ngỏanh lại nhìn cô cười. Cô nhún vai nhìn đi chỗ khác, “Anh có nhảy vô hay không cũng vậy à!” Anh bật cười, chui vào luồng xoáy loang loáng đầy góc cạnh…

Ông chủ bụng bự đích thân tới gặp anh vỗ vai khen ngợi. Ổng còn kêu cho anh tập huấn làm thợ sửa máy. Anh đang chạy lại tính khoe với cô thì dừng lại, thở dài rồi thôi. Ừ thì đời sống công nhân khó khăn đấy. Ừ thì đang khủng hoảng từa lưa đấy, nhưng anh biết cô đâu sẽ yêu anh chỉ vì anh được thăng chức như vậy.

Đêm lại khuya. Cô lại bên xô nước rửa mặt. Bóng cô bên dưới lấp loáng, tóc tai bù xù như đầu mấy con nhỏ nhà giàu đi ngoài đường hồi chưa đội nón bảo hiểm. Lại nghĩ về anh, cô mỉm cười. Ừ, chẳng mấy chốc anh sẽ lại thăng tiến, sẽ cuốn theo vòng xoáy của cuộc sống khác, con người khác. Con đường anh đi ngày mai sẽ tràn trề bao nhiêu điều tốt đẹp hơn, cuộc sống vất vả ồn ào và cô thì sẽ chui vào quá khứ. Ừm, quá khứ coi bộ cũng đáng sợ quá, chẳng biết có đáng sợ như cái thứ sắt thép anh chui vô hồi chiều không.

Một tiếng cười khủng khiếp chợt phát ra ngay phía sau cô. Cô hoảng hồn quay phắt lại, nhận ra cái cái bụng bự của ông chủ giờ đang chạm vào người cô. Đầu óc cô quay cuồng, tai cô chẳng còn nghe thấy những lời nhoèn nhoẹt nịnh bợ vây quanh. Mắt cô nhắm nghiền lại. Cuộc đời đã lấy đi mẹ cô, lấy luôn cả anh. Giờ nó quay lại, cuốn cả chính cô như bao số phận con người nơi mà niềm vui chỉ còn là điều khao khát.

“Bụp!”

“Hự!”

Cái thân hình to béo của ông chủ vuột khỏi cô. Cô mở to mắt nhìn quanh chẳng biết là thật hay mơ. Bóng tối đang lừa dối cô sao. Cuộc sống lại lừa dối cô sao. Vì chẳng phải chính anh đang đứng trước mặt cô đó sao. Ông chủ đổ gục dưới sàn nhà, tiền đồ của anh cũng đổ theo, vỡ vụn.

Anh lại gần, lo lắng, “Em có sao không?” Mặt cô lạnh băng, nhìn đi chỗ khác. Sao anh cứ đứng đó hoài để người ta không dám khóc.

Bầu trời đêm nay còn tối hơn mọi khi. Anh leo lên lan can ngồi cạnh cô, có phần nào khẽ khàng hơn. Rồi anh hỏi, vẫn bất chợt và vô duyên như bao lần:
- Lấy anh nhé?

- Ừ.
 Cô trả lời.

Trước mắt cô là cánh diều màu xanh đang tung bay phấp phới.

--------------------------------- 
Other short stories:
Những Lọn Tóc Vàng Của Mary
Và gió vẫn không ngừng thổi
Đứt đoạn 
Bão về
Tôi Việt

Comments

Popular posts from this blog

How Many Words in This List That You Know?

How are you doing on your readings in general and more specifically in developing your vocabularies? Recently I started reading a book for my Finance class called The End of Wall Street by Roger Lowenstein. In the very first chapter of the book – a short 6-page prologue, there were many words that I did not know, and I am listing them here: destitute somnolent bulwark scrutinize (to) prick quiescent laudatory salient fervent (adj) frothy parlance umbilical (cord) placate carnage plenitude opiate dictum stupendous I was so surprised to see so many new words in such a small amount of pages! How is this Roger Lowenstein guy? You would think that while reading a finance book, the only words you would stumble upon are technical terms or lingos. Or maybe I am just bad. How many words in the list above that you already know?

It's Hard to Share!

I like to share. It’s not like donating stuffs (it’s good too) but more like… introducing to other people what I find interesting. So actually this post’s title should be: “ It’s Hard to… Introduce ”, but it wouldn’t sound as good. So there you go. Songs, books, movies, games… Whenever I find one interesting I’d love to show it to another person – like a “maven”*, if you know the term, even though I am not as specialized and valuable. It’s pretty much become a hobby of mine. “ Hey, you want to hang out? Come to my place and I’ll show you this awesome video clip I found last week!” And one day I finally realized the ugly truth, and I am sharing it with you right now. Well, the title exposes it: sharing interesting things is hard. It’s very weird, really, because when I share with someone the stuff I found, it’s not as interesting as before ! Almost always, when I play a movie or the song while introducing about it super-enthusiastically, I will feel that the movie or the ...

Origami Extreme - Part 08!!!

The other day, I came to watch some of my friends performing in the play called The Birds, and it was really fun! So I decided to make another Origami collection; this time it’s about birds – small birds which (supposedly) are all nice and peaceful. Anyway, I love things that fly. Talking about Origami, I now find myself avoiding overly-complicated models each of which would take days to complete. Instead, I’d go for fairly simple ones which are fast to make and still look really nice. That’s why I like more and more the models of John Montroll: really efficient.   PART 08: THE LITTLE BIRD   CURLEW by Tom Defoirdt – I had no idea that a curlew was. I had fun time folding it nonetheless. EXTINCT BIRD by Nicolas Terry – Mr. Terry always creates unique models. This “bird” was the most challenging for me in this collection. GORRION SPARROW by Roman Diaz – What?! There are different types of sparrows? I never knew! HORNED OWL by Hideo Komatsu – The thin...