Saturday, March 27, 2010

Canh khoai tây burger

Tôi vốn dốt nấu ăn. Chính xác mà nói thì những gì tôi học được từ mẹ là nấu cơm và chiên trứng. Trứng tôi chiên ngon lắm, nhưng ở US không có nước nắm hay tương như Việt Nam nên ăn dở như hạch. Biện pháp đành phải đặt ra để tồn tại là… tạo ra món ăn mới. Chuyện gì kém chứ chế ra thứ mới thì tôi cũng khá. Từ đó đến giờ tôi cũng có vài món gọi là tạm được :D.

Nói dóc thế cũng nhiều rồi, lần này tôi trình bày một món sở trường mà giang hồ gọi là Canh Khoai Tây

Burger
.
Vật liệu (cho hai người ăn):
- ½ củ khoai tây
- 2 củ cà rốt
- 4 miếng burger loại nhỏ
- gia vị tùy hứng

Cách làm:
- Cho burger vào nồi, đổ nước vào, rồi cho lên bếp.

- Trong lúc đợi thịt chín thì lấy khoai ra gọt và cắt nhỏ vừa vừa.

- Cà rốt cũng làm tương tự.

- Một lúc sau cảm thấy thịt có vẻ chín, lấy đũa đâm vào thấy không có gì đỏ đỏ chảy ra thì ok. Lúc ấy lấy burger ra và cắt miếng to bằng khoai tây lúc nãy.

Vớt hết bọt và bã và những thứ khó hiểu khác ra khỏi nồi nước. Sau đó cho khoai, cà rốt và burger vào lại nồi. Đợi thêm một hồi là cái gì cũng chín :D.

Tắt bếp. Cho chút muối, tiêu, và gia vị gì đó tùy hứng. Đừng nhiều quá. Thế là xong.
Dùng với cơm hay ăn không thì tùy.

Mùi vị: Nhàn nhạt nhưng ăn tốt. So với khoai lang luộc năm xưa thì ngon hơn nhiều! : D

Friday, March 19, 2010

I woke up


I woke up. I couldn’t recognize where I was but I didn’t care much. I only wanted to ask the people around me where my backpack was. Some of them heard me, and tried to find it then disappeared. A person looked like a police officer came to me and asked me a really strange question:
- Why did you race, son?
I didn’t understand what he was talking about. Before I could have time to think about the question, I found myself in a big vehicle, sitting among many people. One man sitting at the front turned around and looked at me. He said:

- You were in a bike race, you know. And you just woke up from the accident.

- What? – I said - That couldn’t be! But where are we going? I can’t see my backpack!

For some reason, at that time my backpack was the only thing I could think of. So he said:

- Do you remember what was going on?

I tried to think so hard. All of my recent memories seemed to be almost faded. I told him:

- I remember being in two different cars. I might know the driver in one of them, and maybe I didn’t know the other driver. But that’s it. I don’t remember any motorbike, and I would never get into a race, you know!

The backpack was on my mind, so when people asked me about the bike race, I ignored them. But now when I tried to remember about the backpack, I ended up talking about the stupid race. The man slightly shook his head and turned away. He didn’t believe me but I didn’t care much.

The vehicle kept running. I after a while realized that sitting next to me was my family. I didn’t ask what they were doing there. Instead I asked:

- What’s the date today?

- 10/23. – My mom said.
- 2009? – I asked, somewhat sarcastic. Of course it should be 2009.
- No… - She answered hesitantly. It’s 2012.

Now what I heard made me stunned. No way! 2012? I had passed out for… years?! Damn…

I had a huge lot of questions in my head, but I didn’t say anything more. I sat there in the vehicle, thinking. It was pretty quiet in there.

I found myself returning back home in
Vietnam. The house was hardly the same as the one I had in mind. In fact, it now became much bigger and glamorous. I wandered around and saw my father’s office. For some reason I was trying to find my red and black backpack. Maybe it was the only thing I had with me that I could remember. I saw some backpacks in the office, and they were all red and black. Each of them had a unique feature, but none of them was like mine. I stared at them for a while and left. I felt disappointed. 
I saw a more familiar room in the house. Though it was changed a lot, but I knew it was the room I used to put a lot of books in. Now I saw something else in the cases. I came closer and saw that they were letters and pictures. I saw a couple pictures of me, wearing blue patient clothes sitting on a wheelchair, smiling handsomely at the camera. “I don’t remember doing that. So I did many things unconsciously during these years?” Several years after the accident, all I felt was some pleasant feeling of getting in two different cars. Several years passed by as fast as a couple hours. At least it wasn’t painful.

My parents were behind me. I asked:

- How many years was it?

I never knew why I asked much a question. As if the subtraction of 2012 to 2009 was something impossible – just too impossible to think of.

- You were sleeping a lot. – My mom said.

I took a quick look at my self, seeing nothing wrong. Maybe my body wasn’t like before anymore. I asked them, and my father said:

- No, you got no injury accept a scar on your neck.

I felt a bit relieved. At least it was something. I didn’t have to worry of my brain got cracked or lacking a lung. But I still felt deeply sad. Something deep down in my heart was telling that I still didn’t know what I wanted to know the most.

I saw some cards from my friends from Phu Nhuan High-school. I didn’t read any of them and whispered:

- My girlfriend…

My mom heard that, so she said:

- Heard nothing from her. You kept her as a secret, remember? That’s why I told you that we should have some contacts…

Once again, I asked her:

- How many years was it, mom?

But she left. Somehow she didn’t want to answer it also.

Being alone in the room, I continued thinking about my girlfriend. Wow, hearing nothing from her, huh? This meant that she was disconnected from me on that day. She had heard nothing about me since I got into that freaking accident. That’s alright, I told myself. It wasn’t hard to be disconnected as I thought, since I wasn’t awake anyway. Maybe she now could forget me and move on. But I still had her number. I would call her to let her know that I was alright. It’s that simple.

I came downstairs, my parents were there. No matter what, it was the first time after so many days I woke up. Mom was so happy and we hugged each other. She hugged me so tightly and even… lifted me up high like a little child. I stopped that and looked straight to her eyes, I asked:

- Come on, mom, please answer me. Don’t avoid me anymore. How many years was it?

- Two… years… - She said, looking down to the floor.

Two years. So it had been two years. I knew it. A bike accident, a lost memory, things like that would cause the whole past to be a mess. Even the length couldn’t be calculated by just subtracting the years. I suddenly remembered my school, along with the fall semester I was trying desperately to get through.

- How was my semester, mom? What did they do about it?

- Forget about it, son. Everything was canceled. UCM is no more. If you want, we may find you an international college here in
Vietnam.
Her answer struck me down. It helped me remember almost everything. Two years… I should have graduated for now… The Vietnamese students who were studying with me, Cuong and Chi, maybe already finished their degrees. I was left behind. I truly was left out despite of all the efforts I had made all of those years. Two years ago… There were the days I kept fighting so hard, because of my girlfriend. My Arwen, she loved me so much. She loved me so, so much! Now I was standing here, having nothing left. No more my old life, and my love was now disconnected in two years. I shouted out loud, as my mother couldn’t stand it but ran upstairs:

- CANCELED?!! SO WHAT WAS I TRYING FOR? WHY WAS I TRYING TO STUDY HARDER TO GET DONE IN 3.5 YEARS? WHY DIDN’T I JUST STAY HERE IN A FIRST PLACE? WHY…!!!

I was shouting with tears in my face, and my throat was torn so hard that I could barely make any sound.

If I had any wish, I’d wish that nothing like this had had happened. No stupid accident had ever occurred, and I could return back to the day two years ago…


I found myself just woke up, on my bed in the apartment I lived before anything had happened. To put it simply, I woke up from a nap, and it all was just a dream. I found it amazing when my watch showed “10-23-2009”. It was also amazing for me to go to the living room and saw my Korean roommate sleeping there on a couch like he always did. I didn’t have a scar on my neck, and my girlfriend was just chatting with me a day before. I found my daily life simply too amazing.

Of course I could also find my red and black backpack next to my desk easily. I still didn’t know why in the dream I kept looking for it. Maybe it was my companion, something reminds me of my daily life going to school, and holding some big dream of a young college student.

And the dream was just too real, too powerful that I had hard time believing it was just another dream. Maybe, just maybe, things were truly happening like that, before a miracle brought me back. Maybe I was just influenced my some fictional stories. Either way, it was a long adventure; and getting through it helped me realized how wonderful my current life truly was. And I was greatly thankful.


Friday, March 12, 2010

Bốn Tháng



4 tháng…
Như anh đã nói sao mà dài bất tận. Mọi thứ cũng đã trở lại như nó vốn thế: không có anh.
Thế nhưng…
Dường như ở mỗi con đường, mỗi góc phố em đi qua nơi đây đều bắt gặp những kỷ niệm. Là đây những hôm trời mưa tí tách anh chở em về, cách anh hát vang khi ấy thật vui biết bao, đâu đấy lại là hình ảnh anh và em dắt tay nhau đi vô định…tất cả mang đến một Sài Gòn thật khác trong em: nơi ấy có anh và em sát kề. Nỗi buồn lại vờn quanh em trong phút chốc rồi lại vụt thoáng rời xa thôi, em lại cười xòa để bỏ lại phía sau em những điều tưởng chừng như mới xảy ra ấy, em lại tiếp tục như anh kéo mình ra để rồi hòa vào bao thứ khác.
Xa nhau mọi thứ vẫn bình thường trừ nỗi nhớ. Nhớ những cái ôm, những nụ hôn, những cái nắm tay, nhớ cách anh cười, nhớ cách anh đàn hát em nghe…
Mẹ vẫn thường bảo, “xa nhau thế này là hợp lý”. Vâng hợp lý, bởi nó mang đến tương lai tốt đẹp cho anh và thời gian cho em hoàn thiện mình. Em cũng thấy rằng mình đã hết xa lạ với việc phải xa anh và quen dần với mỗi tối thứ bảy. Em vẫn thường cười nói với mẹ rằng: con cũng có ngày thứ bảy hẹn hò như bao người, vẫn nghe nhau nói, vẫn thấy nhau cười, vẫn ngồi hát nhau nghe, vẫn quan tâm nhau dù xa cách…
Nhiều lúc em tự cười với mình tự hỏi: em yêu anh thật sao?
Anh …
Người em nhìn đầu tiên khi bước vào lớp, người em thấy kỳ…quặc vô cùng, người luôn nhìn vào đâu đâu ấy chứ chẳng thèm nhìn em lấy một cái mỗi khi nói chuyện cùng em, người tặng quà cho cô bạn thân của em nhưng lại nhìn em suốt và cuối cùng người…vô hình trong lớp nhất đối với em .
Anh…
Không giống bất kỳ ai em từng gặp, tất tần tật mọi thứ thuộc về anh làm em… ghét.
Thế mà…
Giờ em bảo với cô bạn thân rằng: “Tao đang yêu tất cả những điều mà tao từng ghét.”
Tình yêu thật là lùng và khó đoán trước.
Em cũng chẳng phải là người dễ trao ai tình cảm bao giờ. Một người đã đến và cũng đã đi. Đối với em cũng là một tình cảm học trò đẹp và khờ khạo.
Rồi anh đến. Cũng chẳng vội vã. Mở đầu cũng chỉ vì em muốn học Tiếng Anh. Rồi từ từ em thích anh chàng gia sư bất đắc dĩ này tự hôm nào em cũng chẳng hay. Rồi hôm anh bảo anh về, em cũng vui như thể một người bạn bình thường nào đó của em trở về, cũng nghĩ mình cũng chỉ có thể dừng ở mức tình bạn mà thôi. Ai mà đoán trước được. Ngay cả khi gặp anh lần đầu khi anh về, ý nghị ấy vẫn đúng mặc dù em thích cách anh cười biết nhường nào, nhưng cũng chỉ dừng lại đến thế. Vậy mà sau đó ít lâu… em yêu anh thật.
Em thích cách anh ngỏ lời với em rồi nói: anh vẫn sống tốt nếu em không dành tình cảm lại cho anh. Anh không ướt át, bị lụy như nhiều người, không quá hối hả, cũng không nồng nhiệt quá đỗi khi nói tiếng yêu với em. Em yêu tất cả điều đó.


DK:
Thế kết bài đâu em? Những gì em nói thật tuyệt vời, cũng như cách em cảm nhận câu nói “vẫn sống tốt” kia của anh. Em hỏi để anh cố trả lời sao cho hợp lý, cũng chẳng thể nào hợp lý như cách chính em cảm nhận. Có lẽ những điều anh nói chỉ dành cho mỗi em thật.
Thế kết bài đâu em? Anh đang trôi theo những dòng suy nghĩ êm dịu thì bất chợt phải dừng lại. Thì ra anh đang chuẩn bị cho tương lai, và em thì đang tự hoàn thiện mình. Khi em hoàn thiện hơn, em sẽ có thể tự mình kết thúc và hoàn tất một bài viết, hoặc cả những vấn đề khác nữa, phải không? Thôi thì từ giờ đến lúc ấy, và mãi sau này nữa, khi nào em không thể, anh sẽ kết bài giúp em.

Những điều em viết ra ấy, trong trẻo và đẹp đẽ biết nhường nào, điều mà có lẽ vài năm trước anh đã không thể nào tưởng tượng ra được. Đọc những dòng chữ thế này, giúp anh hiểu được bên cạnh nhiều khó khăn, mình cũng đang trải qua những giây phút tuyệt vời. Và anh cũng yêu tất cả những điều đó.


Friday, March 5, 2010

Ta cùng nhau yêu đời



Sáng thứ Bảy gà gật thức dậy, lên online gặp em. Ngày nghỉ mình gặp nhau mãi nên chẳng biết nói gì nhiều, mấy tiếng đồng hồ ngồi à uhm với nhau mà sau đó vẫn chả dứt ra được. Thôi em đi ngủ nhé em yêu!
Em vừa out thì anh chat với một số bạn cũ lớp mình. Lâu ngày gặp lại quá, hỏi han đủ thứ đủ trò. Mỗi người một cuộc sống, một nỗi niềm riêng thế nào mà rốt cục cũng hỏi chuyện về em. Trả lời họ và nghe họ trả lời, anh càng thấy nhớ em thật nhiều, nhiều như không phải mình vừa nói chuyện cách đó vài tiếng ấy.

Thỉnh thoảng anh lại nhận ra thế nào là Sài Gòn. Hai chữ “quê hương” cũng chưa nói lên nhiều điều, nhưng thỉng thoảng những lần thế này làm anh nhận ra anh yêu Sài Gòn không chỉ vì em và kỉ niệm của chúng ta ở đó. Nơi đó còn có những người bạn của cả hai chúng ta, những người giữ những kỉ niệm còn lại, kỉ niệm của hai chúng ta với những người khác. Sài Gòn là thế đấy, chứa đựng thật nhiều những sự quan tâm, chia sẻ, những hồi ức, kỉ niệm mà chúng ta đã và đang bỏ lại trên từng lối nhỏ, con đường. Nhiều lần anh cảm nhận thật rõ ràng rằng, phải trở về Sài Gòn ấy, gặp lại những con người nơi ấy, thì anh mới thật sự trở lại chính mình một cách trọn vẹn.
Những thứ ấy làm anh hiểu được sự hy sinh mà mình đang bỏ ra, để mà đi thật xa tới một thế giới vẫn còn nhiều khác lạ. Không đi thì không được, vì cuộc sống này chỉ thật sự đẹp cho những ai biết phấn đấu. Nhưng cũng vì thế anh phải đạt được những gì xứng đáng với bao điều đã phải bỏ lại sau lưng. Thành phố của chúng ta với tất cả những giá trị tuyệt vời, càng yêu quý chúng ra sao, chúng ta càng phải cố gắng thật nhiều hơn nữa.
Ta hãy sống thật trọn vẹn, vì chúng ta yêu cuộc sống này, và vì chúng ta yêu nhau.