Sunday, December 28, 2008
Thú ảo một thời
Ngày xưa có trò nuôi gà ảo. Từ đó tới nay cũng cỡ 10 năm rồi, càng ngày càng thấy mình sống hơi lâu :D. Lúc ấy mọi người rủ nhau chơi với mấy con vật ảo đủ kiểu đủ hình. Mà thú ảo cũng mắc lắm chứ đâu rẻ gì, khoảng 18 – 30 K Vnd/con lận. Cho nên một thằng lớp ba lớp bốn như tôi chỉ biết đứng mà ngó người ta thèm thuồng. Trong lớp có cậu bạn có nguyên một con… Pikachu to chà bá 30K Vnd, được chọn nuôi tới bốn con khác nhau cơ, mà con nào con nấy kì lạ lắm (kiểu nuôi khủng long bạo chúa mấy ngày nó thành khủng long cổ dài :)) ). Trong lớp ngồi học thi thoảng lại nghe những tiếng tít tít vang lên vì có con thú ảo nào đó bị… đói (!).
Thế rồi mẹ cũng mua cho tôi một con (:D), nhân dịp …sinh nhật thằng B.E.P =.=’. Thật ra là mua một con làm quà cho B.E.P, rồi mẹ đành mua thêm một con cho tôi đỡ tủi ^^. Lúc đó khoái lắm, vừa mua xong mở ra nhấn nút ngay! Nào ngờ chờ mãi chả thấy gì ngoài cái cục hình tam giác nhún nhảy. Cô bán hàng giải thích, “Nó đang nở đấy em.”
Đến lúc đưa con thú ảo cho B.E.P, hắn phán một câu thật vô tình đến đau lòng:
- Trời, tặng tớ con này làm gì? Tớ có một con rồi! (T_T)
Rồi hắn đưa ngay cho… thằng cháu chơi. Nhưng mà không sao, cái chính là tôi đã có một con cho riêng mình. Một hồi lâu sau em nó nở ra, ra một sinh vật kì dị mà tới tận bây giờ tôi cũng chịu chẳng biết con gì: đó là một cục màu trắng, trên đầu có 2 chúm lông và mặt cười chúm chím. Dù đóan không ra con gì nhưng kệ, tôi vẫn nuôi thật tận tình như bà cụ ngày xưa nuôi Sọ Dừa vậy. Sọ Dừa của tôi thật đặc biệt, qua ngày thứ hai đã biến thành một… quái vật khác, và cứ thế, mỗi ngày lại mỗi tiến hóa cấp độ cao hơn.
Đến ngày thứ tư hay thứ năm gì đó, tôi đang vừa đi vừa cho con dị nhân ăn bánh kem thì va vào một người đi hướng ngược lại. Dị nhân của tôi rơi xuống một cách phũ phàng lặng ngắt. Tôi vội vàng cầm em nó lên và thấy em nó đã biến thành… Siêu nhân! Áo choàng đằng sau, hai tay ngắn củn ngủn của em nó giơ lên trời. Ôi, em đã bay về Krypton rồi sao?...
Từ đó Sọ Dừa rời xa tôi mãi mãi. Tôi thử reset em nó cả trăm lần như sau năm phút đều tắt ngúm. Chỉ còn lại thằng bé tôi tầm tăm chọc chọc cái máy nhỏ giữa những tháng ngày vô tận.
Thế rồi mẹ cũng mua cho tôi một con (:D), nhân dịp …sinh nhật thằng B.E.P =.=’. Thật ra là mua một con làm quà cho B.E.P, rồi mẹ đành mua thêm một con cho tôi đỡ tủi ^^. Lúc đó khoái lắm, vừa mua xong mở ra nhấn nút ngay! Nào ngờ chờ mãi chả thấy gì ngoài cái cục hình tam giác nhún nhảy. Cô bán hàng giải thích, “Nó đang nở đấy em.”
Đến lúc đưa con thú ảo cho B.E.P, hắn phán một câu thật vô tình đến đau lòng:
- Trời, tặng tớ con này làm gì? Tớ có một con rồi! (T_T)
Rồi hắn đưa ngay cho… thằng cháu chơi. Nhưng mà không sao, cái chính là tôi đã có một con cho riêng mình. Một hồi lâu sau em nó nở ra, ra một sinh vật kì dị mà tới tận bây giờ tôi cũng chịu chẳng biết con gì: đó là một cục màu trắng, trên đầu có 2 chúm lông và mặt cười chúm chím. Dù đóan không ra con gì nhưng kệ, tôi vẫn nuôi thật tận tình như bà cụ ngày xưa nuôi Sọ Dừa vậy. Sọ Dừa của tôi thật đặc biệt, qua ngày thứ hai đã biến thành một… quái vật khác, và cứ thế, mỗi ngày lại mỗi tiến hóa cấp độ cao hơn.
Đến ngày thứ tư hay thứ năm gì đó, tôi đang vừa đi vừa cho con dị nhân ăn bánh kem thì va vào một người đi hướng ngược lại. Dị nhân của tôi rơi xuống một cách phũ phàng lặng ngắt. Tôi vội vàng cầm em nó lên và thấy em nó đã biến thành… Siêu nhân! Áo choàng đằng sau, hai tay ngắn củn ngủn của em nó giơ lên trời. Ôi, em đã bay về Krypton rồi sao?...
Từ đó Sọ Dừa rời xa tôi mãi mãi. Tôi thử reset em nó cả trăm lần như sau năm phút đều tắt ngúm. Chỉ còn lại thằng bé tôi tầm tăm chọc chọc cái máy nhỏ giữa những tháng ngày vô tận.
Another adventure of DK
I want to see my family in Vietnam again. That’s what partly makes me to screw myself with two-and-a-half jobs since last semester. I also had to give up visiting my other family – the one in the Boze. Yeah, most of you already know; I am simply telling the reason why I had been bugged strongly with the fact that I would not go back to Montana. Consequently, sending cards to my Sukut family should be the very least thing I should have done to… “redeem” my responsibility (I am using words unseriously so please don’t take it serious).
On the 21st, I finally got the mailing address of the Sukuts (no, I am gonna use a lot of the word “finally” so I should just say, “I got the address”). At that night, I found out an astonishing fact: there was not any single Christmas card in my room, and I had to buy some really soon. The only place to get cards that I knew was Walmart, and it was miles away. I didn’t have a car, nor any of my friends around. At that night, I – mysteriously – failed to catch the bus, which was really painful. Next day, things didn’t get any brighter and no car or bus or plane or ship came to my life. So after trying all the possible plans I could possibly make (and failed all), I decided to just walked to Walmart. (Well no, I did think of standing at the crossroads with a piece of cardboard but I preferred not to do it).
So I walked to Walmart. Some times like this makes me want to be smarter (so that I would at least come up with walking early) and to be in wonderful places like Narnia (so the weather would be sunny and warm and nice). Unfortunately none of these happened, and I started walking to Walmart at 10 pm and the temperature was about 5 F. (And no, I am definitely not praising myself or doing anything of that sort. This IS a story of mine, and you should simply read it just like a lame article on a random newspaper). It was not so warm to me and walking right next to cars in the dark was pretty adventurous. Well, finally I got to Walmart and was so thankful. Another “I survive” was said.
So basically I got the cards. The next step was to write them and send them. So on the 23rd, I had to send the cards at any cost in order to get them reach Mt hopefully on time. However, things just got more and more hilariously unfortunate. I somehow finished writing the cards at 4: 40 pm, and the post office would close at 5. When I saw my watch, I realized a terrible thing: it was actually 4:50pm – 10 minutes later. Any second in such situation is critically important, so I didn’t even have time to be stunned but rushed my best to the post office.
One wonderful thing about Warrensburg was that it could get awesomely cold, but still rained like out of nowhere. And when the raindrops got to the earth, it froze to ice. I hadn’t seen anything that slivery in Montana, so even though I tried Holden’s Judo row, I fell on the street. My basketball shoes were totally useless and there was a “curly” bridge for me to go through. So I literarily used both arms and legs to move, and yeah, I got stuck there for at least five minutes. After that, the road didn’t get any less slivery but somehow I could run and jump and row with out falling again. And here we go, the post office!
It was 5:07. I stood in front of the closed door and couldn’t think or do anything. And since crying was still inappropriate for a man, so I ended up shaking my head and laughed.
The next day, the 24th, I went to the post office right after I woke up, and yeah, it was before 5:00pm so the cards were finally sent. “They will reach there on Saturday”, the woman said. Ok, whatever.
So yeah, that’s my story. It is too late now for a Merry Christmas wish, but the whole world is waiting for the new year to come. So this time I’ll say,
HAPPY NEW YEAR!!!!
Saturday, December 20, 2008
Giấc mơ tan 2
Hỡi nắng đỏ từ trên cao xa vút
Sao đưa em trở lại chốn xưa này?
Sao lòng tôi còn bồi hồi đến vậy?
Lại những dòng thơ hữu hạnh, vô vần.
Ngày vụt trôi nhẹ tênh vào bất tận
Tự trách hận sao mãi chẳng nên lời
Đoạn tình mơ khắc khoải chốn xa vời
Như số mệnh suốt một đời chôn giấu.
Giữa cuộc đời hai ngả thuộc về đâu?
Trong quá khứ, tương lai, hay hiện tại?
“Chào anh nhé, mình gặp nhau sau vậy.”
Câu nói ở lại, người đã đi rồi!
Chiếc lá nhẹ còn đọng nét tinh khôi
Nay cuốn chặt, xiết lòng ngàn lộng gió
Cây chết lặng với theo vì lầm lỡ
Nào tuột tay trôi khát vọng muộn màng.
Tình vội đi trong nắng chiều xa vắng
Áng mây trôi sao cứ mãi lững lờ
Giấc mộng lại tan. Đơn giản. Bất ngờ.
Hỏi chăng lòng còn chút gì để nhớ?...
Saturday, December 13, 2008
Việt Nam Toàn Tự

Giai đọan trước lịch sử (prehistoric):
Chó gà bò heo cá
Thuồng luồng cá mập tôm cua
Chó gà bò tôm cua
Thuồng luồng cá mập heo cá
Giai đoạn Bắc Thuộc tới Pháp Thuộc:
Trái phải lên xuống
Ngang dọc qua lại
Xỉa lên xỉa xuống
Lằng ngà lằng ngoằng
Giai đọan Quốc Ngữ:
Và thế là hắn chửi. Mỗi khi có rượu vào hay nhìn thấy con bé đứng trong góc mân mê cái lược ngà là hắn lại chửi. Vãi! Chẳng có gì mà hắn cũng chửi, hết chửi thằng Týp Phờ Nờ lại tới cái thằng ngu hay làm trò lố. Vậy mà, một hồi hắn ngó thấy ông già nhà bên cạnh nằm lăn ra co quắp cùng con chó vàng thì lại nín bặt rồi cười ha hả. Đời đúng là chả biết sao mà lần. Chẳng biết tốt hơn hay xấu hơn…
Giai đọan Xì tin 9X:
tO+' rA^t' rA^t' nA` jE^u tA^t' kA? nhU+g~ nG` V xYnh xA(n' dE^~ xu+O+ng kUa. tO+' >:D<:”>:x:-*nhU+g tYnh' vE^` sAu nAy` thY` tO+' mUn' ku+O+j' V kA? kUa. tO+' nhA^t' :x, nE^u' kO dC thY` tO+' dAk` fAj? ku+O+j' V 2 :-?vY` tO+' vS kA. V 2 kUa. tO+' dA~ thE^` vS nhAu rAng` 5 nA(m sAu nE^u' kA? 2 chU+a tYm` thA^y' TY thU+k. sU+. tHy` tO+' vA` V 2 sHe~ dE^n' vS nhAu....
Sau đó thì…
100011001110011
101110001101001
111010010101100
001001111001011
Chắc vậy…
Saturday, December 6, 2008
Gửi em trai
Là người anh trai, đâu thể nào ôm ấp, vuốt ve hay nói với em những lời âm yếm. Chẳng thể mang đến cho em những điều ngọt ngào như người chị gái, nhưng đâu vì vậy mà tình anh em lại trở nên nhỏ bé? Nghĩ lại thì, những ngày tháng anh đi học ở Montana, hỏi có nhớ nhà không thì không hẳn nhớ, nhưng nỗi nhớ em trai thì vô vàn. Khái niệm “quê hương” của anh giờ đã có em như một phần không thể thiếu, một phần quê hương vừa rất nhỏ bé lại thật lớn lao biết chừng nào!
Vì hoàn cảnh mà anh phải đi học xa, chẳng mấy khi ở gần em. Giá mà anh có thể thấy em khôn lớn từng ngày. Giá mà anh có thể kể được cho em thêm nhiều chuyện cổ tích… “tự chế”, hay vẽ cho em thêm nhiều siêu nhân và robot. Lúc em cố gắng gấp con khủng long mà mãi chẳng được, giá mà anh có ở đó để giúp em dù trong giây lát. Giá mà anh lại được đón em về như thời em học mẫu giáo. Giá mà ngay lúc này đây anh có thể ôm em thật chặt như ôm cái gối bông mập tròn… Nhưng “Live goes on” - cuộc sống sẽ cứ mãi trôi về phía trước, có bao nhiêu “giá mà” đọng lại lại trong anh rồi cũng sẽ bay đi, nhẹ nhàng trong gió thoảng. Con đường anh đi tới ngày mai, đó là con đường của kí ức ngày hôm qua cùng em.
Hôm nay là sinh nhật em, em được tám tuổi rồi sao? Sắp cao lớn và đẹp trai hơn anh hai rồi sao? Thời gian đôi lúc trôi nhanh thật, phải không em?
Chăm sóc mẹ dùm anh hai, và ngày mai trở thành người đàn ông chân chính, em nhé.
12-8-2008. Chúc mừng sinh nhật em!
Subscribe to:
Posts (Atom)
-
Continued from Part 1 . Another way is to punch some bricks for coins, obviously!
-
To work hard or not to work hard? This question seems a lot less straightforward than we think. Some people grew up with the old-school mind...
-
Fei is a Chinese guy at work who is socially awkward. He does not hang out with others, nor does he talk to anyone beyond “Good morning” and...

