Wednesday, April 29, 2009

Why would the Gospel kill people?


I have recently read Achebe’s Things Fall Apart, which has proved to me the fact that African literature can be so wonderful. Indeed, among many world masterpieces contented in the 3052-page book I have been reading this semester for my English class, this African novel turns out to be my favorite.
It’d take me much more time to discuss about how the style of this story is much easy for me to follow, and still worth-reading because of its richness. For now I am talking about the story itself, what I think about these African tribe people, how the Europeans came and messed their life up.

This paragraph is a
SPOILER, so if you really want to read this novel (which I highly recommended), skip to the next paragraph or to be even better, stop reading this post. Here it goes: The story is about a strong man, who is the greatest man of his village. He truly is a warrior, the man of action. Then some white men come, build up churches, then new government. These “civilized” people spread Christianity and conflicts take place, as far as they lock up the six leaders of the village, shave their head and stave them for days until they agree to pay money. Okonkwo – the main character, the hero – can’t bear with all of that and kills one white man. Then he hangs himself before these men can come and catch him.
As a Christian myself, I am supposed to agree with the European missioners, and I should have kept thinking, “Oh yeah! Christians rule!” or something. But I felt a strong sympathy toward Okonkwo and his people. Leaving them alone, they would live perfectly fine with their traditions and their beliefs. Now the Europeans come and this peaceful life gets all crewed up. The African people have to see their holy masks got tore badly, their hero is forced to die “like a dog” and cannot do anything because they are scared of the guns.

I am not sure what God’s opinion about this, but I think these European commissioners are evil! I don’t know what price it should take to spread the Gospel but destroying traditions, bugling money, and killing some ignorant people then enslaving the rest are not acceptable. And when people do such things using the name of God, then I say it’s more heretic than worshiping a piece of wood. Isn’t God Love? Isn’t He Hope?

To be honest, I didn’t know this was an African story because I skipped the intro. I thought it was Native American. It shows how similar the situations are: uncivilized people everywhere in this world were living happily, then Europeans came and “things fall apart”. It makes me wonder what the French and the Americans did to my country, what pains they caused to my fathers, my uncles. Notice what those Europeans came to Okonkwo’s village for: for spreading the Gospel. So the purpose of saving a country from Communism seems to be quite inferior.

Of course I hold no grudge toward the French or the Americans, and my faith of Christ is still in me somewhere. But I think at least we Christians really should think twice before going for a mission trip. Would that mess up their cultural in a bad way? Would that not a part of invading other countries that we just don’t unconsciously know? Of course such things don’t seem to be likely to happen, but it won’t hurt to think about that.


Sunday, April 26, 2009

Tắt Đèn! :))


Quán cà phê về chiều bắt đầu yên lặng hẳn. Khách hôm nay cũng không đông lắm nên Thanh chẳng biết làm gì ngoài việc ngồi không ngáp ruồi tại quầy. Cô tiện tay rút Trịnh Công Sơn ra đút Ngô Thụy Miên vào, rồi khẽ dựa lưng vào tường nhìn quanh. Dù là trong quán cà phê thôi mà sao ai cũng có vẻ bận bịu trong thế giới riêng của mình. Ngồi giữa phòng có một anh đẹp trai đang cắm cúi trước cái laptop, thỉnh thoảng lại cầm tách lên vừa nhấp một ngụm vừa cười thỏa mãn. Ngồi ở bàn đối diện đặt trong góc là một cậu học sinh đang cầm cuốn sách bự ơi là bự có tựa là Archaeology the Basic Concept. Cạnh cửa sổ là một chị rất xinh, mắt đang nhắm nghiền lại thật buồn và tay thì nắm chặt cái tách màu nâu nhạt. Đằng kia là mấy người mặt hằm hằm trông rất ghê, miệng thì phì phèo khói thuốc. Ông cụ ngồi đằng sau anh đẹp trai đang đọc báo bỗng bật cười ha hả, làm ông cụ bạn cũng phải cười hòa theo. Thanh nhìn mà thấy buồn cười.
Ngoài trời trở nên tối mịt. Đang nghĩ ngợi vẩn vơ thì cô sực nhớ ra chừng năm phút nữa là Earth hour, bà chủ có dặn phải tắt điện. Thanh cảm thấy lo lo, tắt điện thế này thì sẽ làm khách phiền lòng lắm đây. Nhưng dù sao cũng đã thông báo rồi, cô đành đưa tay gạt cần. Vài tiếng xôn xao rộn lên trong quán. Anh trai đẹp trai tức tối chửi khẽ “Damn! Damn!” một mình. Ông lão ngồi đằng sau vứt toẹt tờ báo xuống bàn la lối om xòm, trong khi ông bạn thì ngửa cổ ra ngáy. Cậu học sinh ngồi trong góc vẫn đọc sách một cách khó tin, và mấy ông hút thuốc thì không hề động đậy chút xíu nào. Chị gái ngồi bên cửa sổ khẽ ngẩng lên nhìn trăng sáng bên ngoài, miệng hơi mỉm cười mà trông buồn rười rượi.

Ông lão bắt đầu lấu thuốc ra hút, thổi phù phù mấy làn khói rồi nhìn trầm tư nghĩ ngợi triết lý gì đấy. Anh đẹp trai đã tạm quên sự tắt điện, giờ đang mải ngắm nhìn chị gái bên cửa sổ. Có phải khi tắt điện, cuộc sống trở nên thi vị hơn chăng, Thanh nghĩ.

Kịch. Kịch. Đã một tiếng tắt điện trôi qua mà Thanh còn hơi chần chừ. Cô tiếc cái cảm giác là lạ trong quán lúc này, sợ rằng chỉ cần đèn sáng lên thôi thì nó sẽ tan biến mất. Ánh đèn từ từ lóe lên, và tiếng nhạc lại được tiếp tục chạy. Ông lão mừng rỡ, nhìn ông bạn uể oải thức dậy rồi cầm vội tờ báo lên đọc tiếp. mấy người đáng sợ vẫn vừa nhả khói vừa lườm đời chằm chằm. Cậu học sinh vẫn đang đọc sách chẳng biết trời trăng gì. Chị gái nhận ra có anh trai đang nhìn mình, hơi nhíu mày và liền đứng dậy. Anh trai vơ vội cái cell phone rồi vội vàng chạy theo.

Thanh mỉm cười, thấy cuộc sống này thật đầy thú vị.

----------------------------------

Author’s note:
Cái tựa sách thằng kia cầm là tự chếCông cuộc tắt điện níu kéo đến đây là kết thúc. Xin cảm ơn!!! :))---------------------------------
Related topics:


Saturday, April 18, 2009

Cúp điện (không phải là "Ánh Thu 3" đâu :D)


Nghe báo đài nói hôm nay khu phố sẽ bị cúp điện, thế là từ sáng lão đã chui vào quán cà phê cùng ông bạn. “Năm xưa tao đi tránh bom, giờ tao đi tránh… cúp điện.” – Lão nói với thằng cháu ngoại như vậy.
Thế nên giờ lão vẫn còn ngồi trong quán dù trời đã tối mịt. Thỉnh thoảng lão lại cười ha hả hay chửi bới một “thằng” nào đấy trong báo. Ông bạn già ngồi đối diên, hễ lão nói gì lại “ờ ờ đúng rồi” và gật gù đồng ý.

Rồi cái tự nhiên quán nó cúp điện “chụp!” một cái, làm lão vừa chửi vừa vứt toẹt tờ báo xuống bàn. “Khỉ thật, bạ chỗ nào cũng cúp điện! Sáng sủa không muốn, cứ thi nhau sống torng bóng tối. Lọan cả!” Ông bạn ậm ừ “ờ ờ” rồi ngửa đầu ra… ngáy khe khe. Đã tối chẵng thấy gì lão lại còn không có ai nói chuyện cùng, chỉ có một thằng ku ngồi đằng trước tức tối nói “Đam! Đam!” gì đấy. Lão tần ngần một lúc rồi rút điếu thuốc lá ra hút. Lão hít vào một hơi, trong bóng tối bỗng lóe lên đốm lửa màu cam trông cũng vui vui. Rồi lão thở ra, cái “đốm cam” kia liền tắt ngúm. Lão thở dài thườn thượt. Đời người chẳng phải có vậy thôi sao, bùng lóe lên thật nhỏ nhoi giữa sự bao la đen kịt của cuộc đời rồi nhanh chóng lụi tàn. Sẽ chỉ như những làn khói thoảng kia, chẳng biết sẽ bay mãi về một nơi xa xôi nào đấy, hay tan biến, hòa quyện vào không gian thật nhẹ nhàng.

Ông bạn hơi giật mình, rên rỉ gì đấy rồi lại ngủ thiếp đi. Lão nghĩ, chắc những danh nhân là những “đốm cam” to tướng do người ta hút thuốc lào.

Mọi thứ bỗng bừng sáng làm lão phải nheo mắt lại vì chói. Ông bạn lật đật ngồi dậy vươn vai uể oải. Một con bé đứng lên đi lướt qua lão, rồi thằng ku ngồi đằng sau lão lại còn vội vàng chạy theo. Lão mặc kệ chúng nó, đèn sáng là phải đọc báo cái đã!

---------------------------------

Lời người viết:
:D
---------------------------------
Related topics:


Wednesday, April 15, 2009

What the Bible means to me


At the service I went to last Wednesday, a question was raised: What does the Bible mean to your life? Really simple and hard to answer.
The Bible is long, that’s for sure. And what people can tell about it is not any shorter than it is. All of those sophisticated stuffs are great to read sometimes, but sometimes only, and there’s no way what I’m telling you is sophisticated. I am gonna write down whatever I think of, and then I’ll try not to even read it again until I have posted it.

The Bible contains a lot of stories, but it’s definitely not an ordinary book. It’s not an epic, a novel, a romance, or anything as such. Why? Because it’d be so uncool for me to tell Holden something like, “Last night I’ve read five books in the Bible”. Since every single verse can be a long and passionate lecture of Mr. V, reading them intensively and quickly can only tell me the plots. I would know how David became a king but not how great he was, and what God did to his life. I would have missed a lot.

The Bible is certainly not a documentary book either, since it’s full of enthusiasm and emotions that normal documentary books lack. But to me it’s quite similar to a textbook sometimes because I tend to feel so sleepy after awhile reading it (May God forgive me!). There were times when I couldn’t get anything after reading two pages. Then a person told me that reading the Bible was also to communicate with God. The idea makes me excited, not (only) because that I don’t have to understand the verses all the time, but because… oh come on, it’s to COMMUNICATE with God! I am not too confident in being able to pray sincerely and compassionately enough to reach God, but I CAN read the Bible. Yes, even I can communicate with Him!

So what can I say? To me the Bible is extremely long and hard to understand. But guess what? When I read it I talk to God!

Am I being inappropriate… again?

Saturday, April 4, 2009

Ánh Thu 2 (maybe ?)


“Dù cho mưa tôi xin đưa em đến suốt cuộc đời… Dù cho mây hay cho bão tố có kéo qua đây…”
Tiếng nhạc du dương quen thuộc của Ngô Thụy Miên lại cất lên, len lỏi khắp căn phòng. Nó len qua từng vị khách một rồi vô tình đến cả với em. Cảm xúc lại trỗi dậy, kí ức trong em lại tràn về, vừa mãnh liệt vừa vô duyên một cách “đáng sợ” như cơn mưa tầm tã của buổi chiều hè. Em khẽ cười, chẳng biết bài hát này và ánh trăng sáng trên kia cái nào “đáng sợ” hơn. Không, có khi cả hai đang cùng muốn trêu vào tình cảm của em đây mà…!

Rồi em khẽ nhắm mắt lại, cảm nhậm mọi thứ tối dần. Tiếng nhạc cũng từ từ biến mất. Em khẽ ngạc nhiên, nghiêng đầu nhìn lên trăng mỉm cười, như thể chính trăng đã tạm thời gạt đi mọi thứ để mang em đến một thế giới khác. Không còn những tiếng xe ồn ào dưới ánh đèn hào nhoáng, hay những thân phận lùm xùm, lặng lẽ lướt qua lướt lại không ngừng nghỉ. Chỉ trăng và em.

Ánh trăng thật dịu dàng làm em cứ nhìn mãi không thôi. Môi em mỉm cười mà sao mắt em lại đượm buồn, ánh trăng sáng kia sao chẳng bùng lên hay tắt ngúm như đang chờ một điều chi xa vợi. Em lại khẽ cười, “Chàng kị sĩ chăng?” Một chàng kị sĩ đẹp trai đến từ ánh trăng óng ánh kia, thật ngọt ngào và tốt bụng. Chàng sẽ chẳng xấu xa và chẳng làm em đau… Ôi, sao em lại mơ mộng linh tinh như một đứa cấp hai thế này? Em lại khẽ thở dài…

Đèn vụt sáng và trước mặt em lại là tách cà phê màu nâu nhạt. Chẳng thấy chàng kị sĩ đâu, chỉ thấy một thằng ngồi đằng kia đang… lườm em chằm chằm. Em khẽ cau mày và đứng dậy.

“Dù có gió, có gió lạnh đầy, có tuyết bùn lầy, có lá buồn gầy… Dù sao, dù sao đi nữa tôi cũng yêu em…”

Lời bài hát như vẫn còn lưu luyến, cố mở cửa và chạy theo em vội vàng.


-------------------------------------------------
Author’s comment:
Chậc, thế là lại cái chiêu “phần một - phần hai” mất rồi. Mà có phần hai thì dễ ra thêm phần ba với phần bốn lắm =.=’. Ý tưởng thì chưa có lol.
Bài hát được sử dụng trong bài là Niệm Khúc Cuối – Ngô Thụy Miên.
-------------------------------------------------
Related topics:
Ánh Thu
Cúp điện (không phải là "Ánh Thu 3" đâu :D)
Tắt Đèn! :))