Saturday, February 26, 2011

Điều còn sót lại


Giả sử một lúc nào đó, anh bị mất trí nhớ thì sao nhỉ? Nhưng điều đó khó xảy ra lắm, nếu có cũng chỉ là trong một giấc mơ mà thôi. Vậy hay là, mình cho rằng có một giấc mơ như thế, một giấc mơ mà trong ấy anh bị mất trí nhớ…

Khi đã mất trí nhớ rồi mọi việc đối với anh sẽ mông lung lắm. Nếu lúc ấy gặp em, anh sẽ không thể nhớ tên của em là gì: anh thậm chí sẽ không nhớ cả tên anh cơ mà!

Nhưng anh vẫn sẽ nhận ra em là một người thật đặc biệt, vẫn tươi cười và mừng rỡ khi gặp em. Còn em, đứng trước một người không thể nhận ra chính mình, em cũng trở nên độ lượng hơn mà bỏ qua tất cả. Cảm giác như thế cũng không tệ chút nào, em nhỉ?

Thế rồi mình sẽ đến Đầm Sen và cùng chui vào phòng chiếu 3D. Màn hình trong ấy cũng “lồi” lên, nhưng thô thiển và giản đơn như cái screensaver mê cung trên Windows 98. Em sẽ chê là nó xấu quá, còn anh sẽ cười và bảo rằng, thứ này đâu thể sánh với film 3D bây giờ. Cái này chắc phải cũ lắm rồi, lúc mà người ta gọi nó là…, là gì nhỉ? À, “Thực tế ảo”. Em nghe nhưng chẳng nói gì.

Rồi anh sẽ lại nói, em đừng la lên nhé, những thứ này đâu có đáng sợ gì. Còn em sẽ trả lời, tại anh giật mình nên em mới la lên thì có. Ừm đúng rồi, mọi thứ trước giờ đều là do cả hai chúng ta gây nên cùng một lúc mà. Lúc nào cũng thế.

Anh bị mất trí nhớ thật à, em hỏi. Anh gật đầu, anh đâu thể nhớ ra tên của em là gì. Mất trí nhớ thế này cũng thật khó tin, nhưng anh đâu có gì để phải nói dối em? Nhiều điều anh nói cũng đã rất khó tin, nhưng đâu phải vì chúng khó tin mà thành ra không thật được. Sao lại không tin anh?

Dù vậy, câu hỏi của enh cũng làm anh cố nhìn vào trí nhớ của mình. Tên của anh và em anh vẫn không thể nhớ ra, nhưng anh biết rõ rằng cảm giác gần bên em thế này thật ngọt ngào và êm dịu. Rồi mình sẽ ôm nhau, tha thiết mà bâng quơ như một thói quen. Nhưng cái thói quen bị quên lãng ấy đã làm lòng anh bình lặng và thanh thản vô cùng.

Rồi mọi thứ sẽ là một khoảng trắng, một khoảng không ngưng đọng một cách vô duyên như trong mơ người ta thường thấy. Sẽ không có gì xảy ra cả vì khi mơ nhiều, giấc mơ sẽ vội bay đi, nhanh chóng, phũ phàng.
 
Đến cuối cùng, anh lại thấy chính mình cùng em dạo bước. Chẳng hề nhớ điều gì đã xảy ra, cũng không cần quan tâm những điều chi sẽ đến, ta vẫn đang ở bên nhau.

Nhìn em từ phía sau, anh bỗng nhận ra tên của em vẫn còn đây trong anh, cùng những cảm giác và kí ức về em dù bao nhiêu những điều khác, kể cả về bản thân anh, có rời xa anh mãi mãi.

- Em à, anh nhớ ra rồi. Tên em là… [**].

Nói đến đây anh sẽ bật khóc, và em cũng sẽ khóc theo như anh. Hai chúng ta vẫn tiếp tục bước đi như thế, và em vẫn ở trước mặt anh, thổn thức. Đâu ai ngờ rằng trên đời này có một cái tên sẽ làm ta phải đau lòng.

Tiếc rằng mọi thứ đã chỉ là một giấc mơ. Anh chưa từng mất trí nhớ,  và em đã không xuất hiện để khóc cùng anh. Anh lại tỉnh dậy trên chiếc giường chật hẹp, lau vội những giọt nước mắt đang lăn dài và tiếp tục cuộc sống đơn giản và không em này. 

---------------------------------
Related topic(s):
As a normal person
I woke up
I've lost a girl again

Sunday, February 20, 2011

Some Thoughts About Christian Faith



Faith is Important

If Jesus Christ is the true God, and the only way for humans to be saved is to believe in Him, i. e. to have Faith, then anyone who attempts to be saved – if that is ever possible – should at least understand what “to believe in Him” really means. That is, we should at least understand what Faith is. By all means, Faith is what distinguishes believers and non-believers, right?

Right?

Our Knowledge about God is Not Perfect

Believing in Christ is not a simple matter, and many people have failed that. So frequently, non-believers are poorly thought of, but I wouldn’t think highly of many so-called Christians who believe in some customized “Christ”. To me, a personalized Christian-ism holds no difference from other religions. Collectivity in Faith shows obvious denials. If this “faith” still counts, if a person can become a follower of Christ because he thinks “I believe in my god, and I name him Jesus”, something is misleading here.  

There are always problems about our knowledge of God. I no longer cling to the question of why everyone does not have an equal chance to know God. However, it is true that there are many places in the world where Christianity is commonly considered as immoral and fatally dangerous. How sinful is it for a person X who lives in such a place to choose not to follow Christ because of his desire for the goodness? In the other hand, would it make any sense if in the same area, another person Y follows “Christ” with all the attached deviances and he consequently goes to Heaven? It wouldn’t.

The Bible is important and has many irreplaceable roles, but I don’t think it provides a clear Christian to-do list. I believe totally in the Bible, but I also think that we humans don’t really know what to make out of this book. Which part is always true and which part is historical and cultural and is therefore subjected to change? To drink wine or not to drink wine, for example.  While pro-wine people would cite wine-using occasions such as the Last supper; pro-wine-not(?) side would mention Lv 10:9 or argued that what Jesus used was something else. I simply think that some people like to drink wine and some don’t.   

One historical example may be slavery. The Bible seems to be okay with it, but does that mean that we should have maintained it? I have many African-American classmates. They really should NOT give up school now and randomly become slaves. Not everything in the Bible is constant, so it is not easy to pull out from the book a how-to, believe in it and call it Faith. Moreover, we shouldn’t have to.

Not Everyone Reads the Bible

Noah didn’t need it. There should not be much information going around in his era, and Jesus hadn’t made His Sacrifice. Yet God considered Noah righteous (Ge 6:9). Hm, how did he do that? My best guess is that right after the Fall of Men, humans were so dense that most of them failed to reach what would be common sense to us now.

The Bible doesn’t give us (initial) Faith, and self-declaration doesn’t create Faith. If Faith is something crucial that God wants us to have, and if God is good, then the true Faith should be better defined.

Faith, therefore, should not be about whether a person believes in God in a correct manner. It should be defined as a decision of a person to accept God when he ultimately has his chance to do so.

True Christians should not be defined simply as those people who “know” and “choose” a particular “Jesus” and declare to follow Him, but instead the people who would wholeheartedly love and desire the goodness this very God creates.

I believe that C. S. Lewis would agree with me on this. In his The Last Battle, one book in The Chronicles of Narnia, Emeth the Calormene gets accepted by Aslan (in the final chapter, you can read how Aslan redefines an Aslan-follower). The Great Devorce, another book if his, tells about various self-claimed Christians who failed to go or stay in Heaven.

This post is my effort to share this simple thought: since we were created by Love, let us carry on this Life with a good heart.

---------------------------------
Related topic(s):

Friday, February 11, 2011

Love, definitely



A good friend of mine is getting married this summer. When I received the “Please save the date” card, I learned that they had known each other for 2464 days. I literarily used my calculator and put down

2464 ÷ 365 = 6.7507

After six years of knowing each other, they’ll get married. How great is that?

When we were still in class, I asked my friend that when seeing a girl, how to know if she is the right person. He said something like this: “She would stand out from the rest of the world – so brightly you can’t help but notice.”

Adam Sandler also said something about “the right person” in The Wedding Singer: “You’ll know when you meet the right girl, because it’s not how you feel about her, it’s how she makes you feel about yourself.”

Great ideas. Great quotes. Yet Valentine’s is coming and I find myself hanging out with Isolation. After all the relationships I have had, I failed to earn my true love. After all of these years, I have to once again wonder what love is.

Well, the easiest way is to look it up in the Bible. So the Bible says:

Love is patient, love is kind. It does not envy, it does not boast, it is not proud. It is not rude, it is not self-seeking, it is not easily angered, it keeps no record of wrongs. Love does not delight in evil but rejoices with the truth. It always protects, always trusts, always hopes, always perseveres. Love never fails. (1 Corinthians 13:4-8a NIV)

Ha, ok. This always sounds good. However, how would love, then, differ from a crush? As someone who has had plenty of crushes (unintentionally), I clearly understand how passionate, selfless, and forgiving a crush can be. When two people are having a crush on each other, what they feel and do to one another can arguably surpass those of two lovers, at least in scale if not in scope. I think maybe what makes love stand out is the longevity: a crush briefly occurs while a true love lasts.

When I was with my former girlfriend, Arwen, it was a happy time. We did what we could for each other even though we were half a globe apart. I thought I loved her, yet in the end we could not overcome our imperfections and said goodbye. After so many nights praying for the two of us, I found this ending heartbreaking. “O God, so she wasn’t the one then.”

Very soon, I met new people and got attracted. Maybe I have been wrong about love the whole time! Or maybe, I have never known how to love a woman.

At the latest time when I thought I knew what love was, I defined it as what remained after every fanciness of a crush had left. It never was true. When all the attractions, all the desires and passions have gone, a relationship would remain with responsibilities, obligations, and rational thoughts. Love would become despair. A crush, then, though silly and irrational as it is, is not at all insignificant. Instead of ridding this “crush”, true love may better be a crush that has matured and transformed into something everlasting. I think.

Now, when I meet some great person who is so attractive, I’d automatically have a crush – with all its passion and forgiveness and other goodies. I would deny them all, thinking how that is any different from other millions crushes. How do I know if fate is to tie me with this particular person? How dare I have any kind of hope? How do I even know what to pray about this?

My journey of finding true love is yet to be over.

-----------------------------------
Posts on previous Valentine's Days:
Present
Gió Thoảng Nơi Em

Thursday, February 3, 2011

Những Lọn Tóc Vàng Của Mary


Tặng Danny

Bầu trời mùa đông xám xịt và thưa thớt. Những con chim đen bay phành phạch trên kia đang nghĩ gì, Đăng chẳng thể nào đoán được. Mà giả sử có ai đó hỏi mấy con chim kia xem cái thằng đi bên dưới đang nghĩ gì thì chắc là chim cũng chịu. Hắn quan niệm rằng trong cùng một khoảng không gian, những thứ ở bên trên thì vẫn tách biệt hoàn toàn với những điều ở bên dưới. Thế cho nên những gì ở trên cao quá thì không thể nào với tới được. Mary cũng vậy.

Như cái lần hắn đi concert mấy tháng trước. Đang say xưa theo dõi, hắn bỗng nhận ra có ai tiến đến bên cạnh. Là Mary. Đôi mắt cô vẫn thế, trong trẻo và xanh thẫm như một khoảnh khắc của tương lai. Cái cách cô nhìn hắn vẫn thế, hắn có cố nhìn lại một cách hờ hững thì trong lòng như vẫn trào ra bao điều xao xuyến. Một giây. Hai giây. Rồi hai người khẽ mỉm cười và đành ngoảnh mặt đi, như vì sự đa tình quá lớn mà thành ra vô tình vậy.  

Có ngừơi nào đó đã nói rằng, bất hạnh thay cho những ai yêu mà không thể nói. Nhưng rồi người khác lại bảo, đừng làm điều gì để phải hối hận về sau. Đấy, người đời họ cứ như thế, nói gì cũng được, phe nào cũng có. Thôi thì hắn chẳng nghe ai, vì cuộc đời này có ai giống ai đâu. Như khi ngừơi ta khuyên “Không nên tin vào tinh yêu sét đánh”, thì hắn cũng chẳng muốn tin. Rồi một lần khi còn là một thằng du học sinh mới đến lạ nước lạ cái, hắn bất chợt đi ngang qua cô bé. Thế là… “sét đánh” – cái thứ sấm sét làm bằng đôi mắt xanh và mái tóc vàng óng ả ấy, đơn giản thế thôi mà ghê gớm và đột ngột lắm.

Càng lớn ngừơi ta càng có dịp trải nghiệm nhiều điều và vì thế họ càng tin vào nhiều thứ. Đăng đã tin vào thứ “tình yêu sét đánh”, hắn còn phải tin vào cả “duyên số” nữa. Không tin sao được khi hắn lại nhìn thấy đúng cô bé ấy ngồi ngay bên cạnh trong ngày đầu tiên vào lớp. Ông giáo kêu mọi người làm quen với nhau, và cô nàng quay ngay qua phía Đăng:
 
- Xin chào, mình là Mary. Rất vui được gặp bạn.
 
Xin chào, bạn thật là tuyệt vời. Bạn có thể để tôi ngắm bạn cười mãi thế này được không? Chỉ tiếc là không phải lúc nào hắn cũng nói được điều hắn nghĩ. Hắn đành thay bằng:
 
- Còn tôi là Đăng.

Nếu có ai đó tìm ra được khái niệm của sự hòan hảo, thì chắc nó sẽ giống Mary đến lạ lùng. Đăng luôn nghĩ như thế. Giữa một thế giới vờ kịch và vô tình, cô vẫn luôn hòa nhã, vui vẻ với mọi người xung quanh một cách chân thành. Đối với bạn bè cô, Mary là người bạn tuyệt vời. Đối với Đăng, cô còn là một sinh viên tuyệt vời. Cô đến lớp đều đặn và làm bài đầy đủ. Điểm số của cô thì, không cao quá cũng chẳng thấp quá, mà cứ… vừa vừa một cách hoàn hảo. Mary sẽ chấp nhận một điểm D như cách cô chấp nhận điểm A: mỉm cười, khẽ nhún vai, rồi cất. Mary cũng chấp nhận Đăng như chấp nhận bất kì ai khác: vẫn quay sang cừơi nói và hỏi han, vẫn kể lể những chuyện kiểu “ông kia buổi sáng dắt mèo ra đường”, dù cô vẫn nhận ra một ánh nhìn xao xuyến không cố ý của cậu bạn đến từ thế giới khác.

Thật ra Mary “hoàn hảo” có một khuyết điểm, đó là John, bạn trai cô. Lần đầu tiên Đăng gặp hắn, hai người đã vào ngay trạng thái không mấy thân thiện. Lúc Mary còn đang giới thiệu cả hai cho nhau, John đã nhìn Đăng một cách rất touch-my-girl-and-you’re-dead-before-you-know-it. Đăng thì khẽ thở dài theo kiểu I-wouldn’t-ever-go-for-her-anyway. Cute babe đi với tough guy sao? – cả cái khuyết điểm này cũng chỉ làm tăng thêm mức độ “hợp lý” của cô nàng.

Những con người hoàn hảo như Mary thì nghiễm nhiên thuộc về một thế giới khác những kẻ không-được-hoàn-hảo-cho-lắm như Đăng. Thế giới của Mary đầy sắc màu đẹp đẽ, đầy những sự tiện nghi cùng những cô nàng hoàn hảo khác. Những cô bé ấy, mỗi lần gặp Đăng lại vừa cười thật tươi vừa nhìn Đăng soi mói. Chẳng bù với thế giới của Đăng, xám xịt một màu lo toan bề bộn.

Vậy cho nên dù biết nhau đã nhiều ngày tháng, cả hai vẫn chỉ là những người xa lạ, dù Mary vẫn xâm chiếm ý nghĩ trong Đăng mỗi ngày không thương tiếc. “Cự ly” mãi chẳng cải thiện do “tốc độ” không tồn tại. Và cũng vì vậy cho nên hôm nay, khi Mary mời hắn đi dự tiệc sinh nhật của cô bé, hắn nói:
 
- Xin lỗi, tối nay tôi bận rồi. Mọi người vui vẻ nhé.

Thế là hắn quay lưng đi khỏi, còn lại một ánh nhìn buồn bã vẫn mãi hướng theo. Có uổng phí quá không? Có hững hờ quá không? Không hề. Bởi vì hắn tin rằng, vấn đề chưa bao giờ là liệu hai người có yêu thương nhau hay không, mà là liệu họ có thể bước cùng nhau trên suốt cả quãng đường.

***

Xếp xong mấy thùng cạc-tông vào kho, hắn ngồi xuống đất vừa thở vừa ngẫm nghĩ. Con người ta làm lụng bao nhiêu thì cũng chỉ vì cái ăn và cái ở, nhiều khi túng quá chẳng có chỗ cho tình yêu chen vào. Chả biết cái nào quan trọng hơn, nhưng nếu có thể đánh đổi mọi thứ để được cái thứ ba kia, có lẽ hắn cũng…
 
- Hết giờ rồi, cậu cũng về nghỉ đi thôi! – Ông chủ ở đâu chui ra, vừa nói vừa ngốn nước ừng ực.

Đêm xuống, và sương lạnh cũng xuống theo, lạnh ngắt. Con đường trông đen kịt và khô khốc, dù ở hai bên đường những cột đèn vẫn rọi. Đăng ngửa cổ lên nhìn, ngọn đèn đường vẫn lấp ló trên cao chẳng bao giờ nhìn xuống. Những con bọ gì đấy (không biết ở Mĩ có mối không?) bay dày đặc xung quanh. Lần nào ngửa cổ lên hắn cũng sẽ thấy chúng bay quanh đấy, bay mãi, như thể từ ngàn đời nay hết con nọ đến con kia cứ thi nhau vờn quanh rồi đâm đầu vào thứ ánh sáng vàng hoe le lói. Mà thứ ánh sáng ấy vẫn chẳng thuộc về ai, chẳng thuộc về con đường cùi cũi phía dưới, hay đàn bọ vo ve xung quanh. Nó chẳng thuộc về ai cả, cứ ở nguyên đấy để nếu người ta ngước lên thì nhìn thấy nhưng chẳng thể nào với tới.

Căn phòng Đăng ở tuy nhỏ bé nhưng khá ấm cúng. Ấm cúng một phần là vì kín gió, một phần là vì… bừa bộn. Chăn gối quần áo đầy ra kín cái giường; quà sinh nhật cho Mary thì nằm chỏng chơ trên bàn bên đống tập vở. Hắn bước vào, cởi áo khoác ra, vắt lên ghế, rồi quăng mình lên giường nằm nghĩ ngợi. Bữa tiệc sinh nhật chắc đông vui lắm. Giá như…

“Cộc, cộc, cộc!” – Có ai đó gõ cửa. “Thằng phòng bên cạnh qua mượn bao gạo chăng?” – Đăng vừa đoán vừa lững thững bước ra. Rồi hắn thốt lên:
 
- Mary! Có chuyện gì vậy? Sao lại say thế này?!   
 
Hắn dìu cô vào và để cô ngồi xuống ghế. Mùi rượu và nước hoa từ Mary hòa lẫn vào nhau làm hắn nao lòng.
 
- Em chia tay với John rồi… tối nay… - Cô bắt đầu thổn thức.
 
- Tôi xin lỗi… - Đăng buột miệng. Lúc này hắn quá ngạc nhiên và bối đến nỗi chẳng biết nên nghĩ gì hay nói gì. Thậm chí hắn không thể hiểu vì sao Mary lại đến đây. Jackie thân thiết của cô đâu? Liz đâu, Rachel đâu, và bao nhiêu người khác nữa đâu? Tại sao lại tìm đến hắn? Hắn thậm chí chưa bao giờ là…
 
- Thế Jackie đâu? Tôi gọi cho Jackie đến nhé? – Đăng đề nghị.
 
- Jackie… Jackie giờ đi với John… - Mary nghẹn ngào.

Như thế là đủ để hắn hiểu. Bạn thân đi với bạn trai. Bi kịch. Những thứ tưởng chừng chỉ có trong phim không ngờ cũng xảy ra ngoài đời thật. Cuộc sống thỉnh thoảng lại chứa đầy sự trớ trêu và đau khổ, để một linh hồn mỏng manh như Mary phải tìm đến một kẻ xa lạ như Đăng, để giờ cả hai ngồi đây như những người không còn đất sống.

Khuôn mặt thanh tú cùng đôi mắt nhắm nghiền đổ gục xuống bàn ngay trước mặt Đăng. Rất khẽ khàng, em nói:
 
- Sao chẳng bao giờ nói là anh yêu em hả Đăng...?

Thế rồi em thiếp đi. Hắn vẫn ngồi đấy, im lặng nhìn những lọn tóc của em vẫn vàng hoe, đung đưa dịu dàng. Mà cái gì vàng hoe thì, cũng như ánh đèn leo lắt ngoài kia, làm sao với tới được.

--------------------
Other short stories:
Và gió vẫn không ngừng thổi
Chín
Đứt Đoạn
Bão Về
Tôi Việt