Saturday, May 27, 2017

How to Make a Seed Storage Box for Less Than $1


My wife Arwen started gardening this spring so I have had various requests to make her stuffs. A storage box for her to keep and organize plant seeds was quite easy to make. This project took me less than an hour and cost me pennies.

What You Will Need:

- A regular shoe box
- Extra cardboard boxes or pieces
- Some basic tools such as a box cutter, a ruler, a pencil, scissors, and some tape.






Step 1: Marking the Dividers



Use your pencil to mark where the dividers will be. Because the goal is for the seed bags to fit the slots, I would use the actual bag to help me gauge to make use that I would leave enough space in each section. In my case, I realized that I could just divide the shoe box equally into 4 parts sideway.


Step 2: Placing the Dividers




Cut the scrapped cardboard pieces into dividers. Trim their edges so that they can be placed in the box just right. Adjust as needed.


Step 3: Taping

This is the hard part. We are taping the dividers so they will stay in place. Here I use duct tape because it’s strong. Tape it on both sides.






To make it look prettier, we can use packaging tape, or apply a layer of craft paper over everything. I am just a ghetto husband so this is good enough. : )


And there you have it! Different seeds can now be organized and put away niftily! Thank you very much for reading this, and I’ll see you next time!


Saturday, May 20, 2017

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 6) - Chuyện Viết Lưu Bút

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Có thằng bạn kia học chung cấp Hai hồi đó tên là Phi Công*. Hôm nọ tự nhiên cậu ta post lên Facebook cái gì đó rồi tag tôi vào. Thì ra là trang lưu bút tôi viết cho Công vài trăm năm trước. Nhìn lại những điều nhảm nhí tôi viết cho bạn khi ấy, lòng tôi cảm thấy quá thật bùi ngùi.



Ngày xưa đi học có trò viết lưu bút, cứ đến gần cuối cấp lại viết. Tôi viết cho nhiều người, nhưng chẳng bao giờ có một cuốn lưu bút cho riêng mình.Mấy thằng con trai bọn tôi cho rằng có lưu bút là trò của tụi con gái, mình có bị …khùng đâu mà làm. (Làm con trai nhiều khi cần có thêm lòng can đảm để có thể làm những việc cần làm.)

Viết lưu bút cho người khác thì tôi viết khỏe lắm, ai đưa cũng viết tuốt luốt. Viết từ lớp 4 đến lớp 11, nhưng cấp Hai là viết nhiều nhất. Hồi cấp Một thì ai cũng viết rập khuôn như nhau có một kiểu ghi hoài, y như điền sơ yếu lý lịch để nộp cho nhà nước vậy. Chứ lúc lên cấp Hai thì tôi nhận ra viết kiểu vậy chán òm, phải riêng biệt, phải phá cách, phải tạo được dấu ấn riêng để còn thể hiện được là mình yêu ghét người ta thế nào. Thế là tôi tha hồ viết lách, vẽ vời, đôi khi còn… dạy đời, đủ kiểu. (Hổng biết có ai đọc lại rồi chửi mình hắt xì hoài cũng nên!). Đến lớp 9 gần lúc tốt nghiệp, tự dưng vài thằng con trai mà trước giờ phê phán chuyện có lưu bút với mình, giờ tụi nó cũng móc lưu bút ra đưa mình viết. Ủa, vậy là sao? Đồ... phản bội(!).

Bởi vì tôi nghĩ rằng điện thoại, email sẵn ra đó, cần gì sẽ gọi nhau, nhớ nhau thì sẽ nhắn. Đến một ngày nọ khi thằng bạn thân Hắc Long* và tôi giận dỗi gì nhau sau khi tốt nghiệp, rồi khi tôi tới nhà nó làm lành thì nhà nó đã chuyển đi nơi khác mà không ai biết. Facebook có vài ngàn “Hắc Long”: tôi đã mất đi một người bạn. Lúc đó tôi mới nhận ra rằng ở ngay giữa thời đại social media này, con người ta vẫn có thể bước qua nhau và đánh mất nhau mãi mãi, rằng nếu có một chút gì đó của nhau, thiêng liêng và nhảm nhí, để lâu lâu có thể nhớ về nhau thì thật đáng quý.

Tiếc là lúc ấy tôi chỉ là một thằng con trai không biết khôn sớm, để sau này phải tự chửi ngu chính mình.

(Tên nhân vật đã được thay đổi).

Saturday, May 13, 2017

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 5) - Chuyện Gọi Mày-Tao


Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Ngày bé tôi được dạy là gọi “mày-tao” với bạn bè là không ngoan.

Thế là tôi không nói “mày-tao” bao giờ. Các bạn học của tôi lên tới chừng cấp Ba là chuyển qua gọi nhau “mày-tao” hết. Ngay cả mấy đứa cấp Một, cấp Hai hồi đó toàn xưng “cậu-tớ”, khi đi họp lớp gặp lại nhau tự nhiên cũng “mày-tao” cả. Hay là các bạn rủ nhau đổi cách gọi từ hồi nào mà không thèm rủ mình?

Nhưng lúc cấp Hai tôi lại gọi “mày-tao” với Đại Đường*, cô bạn ngồi bên cạnh mà tôi yêu đơn phương hết lớn. Đường nói với tôi là người ta gọi “mày-tao” với nhau khi họ trở nên thân thiết. Ô kê, bạn nói vậy thì mình biết vậy. Thế thì Đại Đường à, …mày làm bài về nhà chưa đấy?

Từ đấy tôi nói “mày-tao”  với Đường một cách đầy cố gắng. Mỗi lần viết thiệp hay tin nhắn (bằng giấy), đầu tiên tôi sẽ viết hết ra nháp trước, rồi sau đó gạch bỏ “cậu-tớ” và thay bằng “mày-tao” dù điều đó làm cho câu cú trở nên kệch cỡm hết biết. Tôi khờ mà, đâu biết được khi bạn bè thân nhau thì sẽ gọi “mày-tao”, và khi họ thích nhau thì lại chuyển từ “mày-tao” sang “cậu-tớ”. Tôi cứ gọi “mày-tao” với người ta một cách đầy khí thế, và trong lòng thì trách sao người ta mãi không thèm thích lại.

Cũng vì Đại Đường mà tôi chẳng nói “mày-tao” với ai khác. Giờ tôi đã già khú đế và khi gặp lại bạn vè cũ thì được đối xử đặc biệt. Các bạn sẽ gọi “cậu” xưng “tớ” với tôi một cách dễ thương, rồi quay qua nhau nói chuyện “mày-tao” tỉnh bơ và đầy duyên dáng. Nhưng mà thôi kệ đi, đâu có ai đến nói với tôi là lớn tới chừng nào thì gọi nhau “mày-tao” là ô kê đâu?!


* tên nhân vật đã được thay đổi.