Sunday, March 29, 2009

Ánh Thu


Đèn bỗng vụt tắt, mọi thứ ngập chìm trong bóng tối. Hắn cố gắng kìm nén không quẳng luôn tách cà phê vào màn hình laptop. Thế là thôi, bye bye LeeChunKute vừa mới quen tức thì.
Hắn nhấp một ngụm rồi ngước lên nhìn quanh căn phòng lặng ngắt. Vài người khách vẫn ngửa đầu phun phì phèo vài làn khói. Một “thằng” bên trái hắn đang cầm cuốn sách thật dày, vẫn đọc say sưa chả biết trời trăng thế nào. Một ông cụ không hiểu vào quán café này làm gì, vẫn ngồi trầm ngâm nhìn cái phen nhỏ từng giọt buồn vô tận. Một cô gái ngồi cạnh cửa sổ, mắt đang nhìn lên cao xa xăm như chờ ai.

Hắn cúi xuống nhấp thêm một ngụm rồi lại ngước lên, nheo mắt để nhìn xem đấy là do ánh trăng ngoài kia rọi vào hay chính cô đang tỏa sáng. Mái tóc dài hơi xoăn khẽ tung bay, nhẹ nhàng mà đẹp lạ lùng như Galadriel nơi núi rừng Rivendell lấp lánh.

Đã quen nhìn bao cô gái qua tầng tầng lớp lớp của photoshop, giờ ngắm nàng qua mỗi gọng kính làm hắn chẳng biết được thật hay mơ, cũng chẳng dám chớp mắt hay ngó lơ đi vì sợ chỉ thế thôi người ta cũng sẽ biến mất.

Nàng như một cuốn tiểu thuyết đầy màu sắc và tinh hoa, mỗi ngày là từng trang văn trong trẻo và mới mẻ. Còn hắn lúc này, đang nhìn nàng chằm chằm chẳng khác gì một tờ hóa đơn vô tình, cố len lỏi chui vào cuốn sách để rồi nằm đó lạc lõng.

Đèn vụt sáng, màn đêm cùng bao sự mơ màng bỗng tan biến mất, nhẹ nhàng và nhanh chóng như cái chớp mắt giữa buổi chiều thu. Phải mất tới vài giây để hắn nhận ra nàng đang rời khỏi quán. Hắn vơ vội cellphone chạy với theo.

Trăng vẫn lững lờ trên cao, thấp thoáng.


--------------------------------------------------
Related topics:
Ánh Thu 2 (maybe ?)
Cúp điện (không phải là "Ánh Thu 3" đâu :D)
Tắt Đèn! :))

Other Series:
Sâu Con Online

Saturday, March 28, 2009

I am screwed


This post here is nothing beautiful, sophisticated, appropriate, or something like that. For some people, this may even be offensive or even heretical. If you still want to read a thought of mine then here we go.
So yeah, I am screwed indeed. Recently I realized that since I became a Christian, I seemingly have no chance to get a wife who really is for me. This does sound ridiculous but not too unrealistic.

Here is the deal: After all of these years, I have reckoned that a good wife for me should match me (be like me). I surely know a horde of movies which are about love-without-border and Hollywood does a great job convincing people that we can get married with alligators if we have our “true love”. But what I think is: two totally different people just cannot share their lives with each other. Different backgrounds make the two experience different things, cause them to love, hate, appreciate, despite, believe… differently from each other. An American and a Vietnamese wouldn’t be a right couple since one supports in Capitalism and likes Bart Simson, and the other in Communism and Thanh Giong (What the heck is “Thanh Giong”? Exactly!). So even though I can easily have a crush with a lot of American girls (and actually I get several new crushes every day), I know none of them are for me.

Vietnamese then! I can just fall in love with a nice Vietnamese girl, get married, convinced her to believe in God, then live happily together forever after or whatever. Oh, if only it’s just that simple!

Actually I used to believe in that until a month ago. I attended a Bible study class and learned how a wife and a husband ought to treat each other (by some verses in Corinthians that I am sure if you ask Richard he’ll know) and so it just doesn’t make sense for a Christian to get married with a non-believer. At the same time, I was discussing with my mother about God (who wasn’t a Christian and hardly knew anything about Christianity), and I realized just how hard to share my belief with someone. My faith and knowledge was only sufficient to convince myself and strengthen my belief. To help another person to know God and follow Him is next to impossible. I won’t be able to do that to my non-Christian wife.

So I will stick with either someone who won’t be truly for me, or a non-Christian wife who will end up being in Hell. And trust me, it’s not funny at all.

I know I am wrong thinking like this – to be hopeless because of believing in God/Hope. I just don’t know what is wrong.

Saturday, March 21, 2009

Doraemon!!!


Ngày xưa Doraemon hay lắm, mọi người và tôi ai cũng đọc, cũng mê. Đầu tiên là mẹ tôi vừa đọc tôi nghe vừa đút cháo, thế là tôi phải cố gắng ăn nhanh để còn nghe truyện tiếp (!). Lớn lên một chút, tôi đã có thể tự đọc và ngồi đọc Doraemon suốt ngày – cho đến khi lớn lên lúc nào không hay.
Doraemon là cả một thế giới diệu kì với Nobita suốt ngày bị tụt quần, Doraemon thích ăn “bánh rán” (mà hồi đó tôi thấy rất giống… Chocopie :D), Suka hiền lành dễ thương, Xêkô mỏ nhọn, và Chaien suốt ngày đấm móp mặt người khác. Mà hồi ấy, thấy sao Nobita suốt ngày than thở nghèo nàn thiếu thốn này nọ, mà nhà thì hai tầng lận. Rồi nhà Nobita muôn đời sau vẫn nghèo hơn người ta, mà sao cậu ta lại được gửi mèo máy về để bảo kê trong khi những người còn lại chẳng ai có cả? Bao nhiêu là thắc mắc trong đầu nhưng thôi kệ, Doraemon vẫn là hay nhất. 

Rồi tự nhiên gần đân tôi xem lại Doraemon - lần này bằng tiếng Anh, và ngạc nhiên trước nhiều sự khác biệt. Thực ra Suka tên là Shizu, Sêkô là Suneo, và Chaien thì vẫn là Jaian. Lật lại những trang đầu tiên, tôi phát hiện ra Nobita là một cậu bé rất hiền lành và tốt tính, và ba mẹ của cậu ta là những người tốt bụng và yêu thương Nobita rất nhiều. Nhìn thử khung tranh đầu tiên của Nobita hiền lành xem:



Doraemon lại khác, chẳng thông minh hay tốt tính như tôi vẫn nghĩ, mà là một người háu ăn và hay làm nhiều trò lố. Lúc mới xuất hiện, hắn ăn hết phần bánh của Nobita (cái đĩa bánh kế bên Nobita ở hình trên). Rồi khi dùng chong chóng tre lần đầu, Doraemon cắm vào… mông của Nobita tội nghiệp.


Đương nhiên nếu chỉ có thế thì đời nào Doraemon nổi tiếng. Hình tượng nhân vật được hoàn thiện dần, và Doraemon cũng từ từ thông minh và “bình thường” hơn.

Shizuka (Xuka) thì hay hùa theo đám đông, Suneo (Xêkô) thì lúc đầu miệng chỉ hơi cong lên, dần dần mới dài và nhọn ra. Jaian (Chaien) thì vẫn đấm móp mặt người khác. Ngạc nhiên là ngày xưa tôi rất thích Đêkhi, bây giờ thấy Chaien mới là hay nhất: to cao khỏe mạnh, dũng cảm và “yêu” âm nhạc.

Thật thú vị làm sao, khi mà sao bao nhiêu năm xem lại, perspective của tôi có thể khác biệt với ngày xưa đến thế. Biết đâu 10 năm sau nữa xem lại, tôi lại thấy thêm nhiều điều thú vị khác. Lúc ấy tôi lại viết blog, mọi người nhớ vào comment nhé!


Friday, March 20, 2009

Like the outside let it snow

So here you are
Another pretty girl
I’m not gonna fall for that
Pretty girls are everywhere.

You like my glasses, you say
That’s good, and I like them too.
But you are all beautiful
So I cannot choose
Which I like best
To tell you.

And we smile to each other
Though we each belong to someone else
It sucks, I know
But oh well, at least
We feel a bit happy right now
Like the outside let it snow.

The class is over
Like the bubbles of the sea which drop
Then splendidly fly forever

Let me keep myself the joys and the sorrows
Like the outside let it snow.

Saturday, March 7, 2009

Hôn Mưa


Mưa xuân chạy vụt qua  
Ngày tám tháng ba ở lại
Liu thiu cùng cỏ dại
Bên đường
Mềm mại, ngẩn ngơ.

Thế là lại nhặt một câu thơ
Nơi xa mờ
Phủ kín
Bàn tay em khẽ vịn
Đôi má em khẽ hồng.

Để lại trong lòng
Vần thơ ngông
Để không vẩn đục
Vậy rồi em làm nũng
Chẳng có gì cũng đòi xem.

Anh đứng lặng, thẫn thờ nhìn em
Như màn đêm
Êm đềm chờ nắng sớm.