Sunday, November 25, 2007

Kẻ xấu xa


Người con gái nói:

- Ở cạnh anh, em thấy vui. Cạnh em, anh thấy bình yên.
Thế là đủ, phải không?

Người con trai nói:

- May be we have different way to show off our feelings , but those're the same meaning ... We love each other ...


Tôi không phải là cô gái ấy – đương nhiên, trời ơi! Tôi cũng không phải người con trai ấy. Chẳng là ai cả trong tình yêu của họ. Nhưng, tôi lại là người thứ ba.

Đau! Trong khỏanh khắc của sự bất chợt là nỗi đau kéo đến và kí ức tràn về. Người con gái ấy, xuất hiện trong đời tôi nhẹ nhàng và bình thản. Trong những ngày tháng khó khăn của đời sinh viên nơi xứ người đã không làm tôi trùn bước, khi mỗi tối lại được gặp em. “Gặp em” cũng chỉ là chat với em trên mạng thôi, đơn giản thế thôi nhưng là cả con người tôi thay đổi. Tôi cố gắng bắt chuyện, nghĩ ra đủ thứ để nói với em. Tôi trở thành 1 thằng đi sưu tầm truyên cười lúc nào không hay. Cố gắng tập luyện mỗi ngày cũng chỉ để trở thành 1 breakdancer xứng đáng với em. Tôi trở thành 1 người bạn mới của em. Nhưng tiếng yêu vẫn chưa thể cất lời.

Em bước chân vào đại học với bao lời nhắn nhủ của tôi, để rồi mọi thứ trở nên đổi khác. Người con trai kia mang hạnh phúc của em đến, và hi vọng của tôi đi mất. Tôi ngồi lặng cả người vì choáng, và đau xót tột cùng.

“ Thôi thì mừng cho em đã có hạnh phúc vậy.”

“ Người dễ dàng như thế thì đâu có xứng đáng với cậu đâu! Tiếc gì!”

“ Thôi thì DK tìm một người khác đi DK!”


Những lời nói bên tai chỉ trở nên càng lúc càng vô nghĩa. Tình cảm đâu phải là 1 thứ dễ từ bỏ được! Ôi, bao nhiêu chuyện tình đã được đọc, bao nhiêu người thất tình đã được biết, nhưng khi chính bản thân trở thành người thứ ba thì tim mới thắt lại và lòng mới quặn đau. Cơ thể run lên, toàn bộ sức lực cơ bắp dồn ép trong người muốn thoát ra và phá tan mọi thứ. Cổ họng trở nên khô đắng, vẫn muốn thét lên thật to…

Và tôi vẫn ngồi đây. Chỉ ngôì đây để nhìn người mình thương yêu bị người ta cướp mất mà chẳng làm gì được. Cảm thấy rõ ràng sự bất lực của bản thân, tôi đành kìm nén lại. Tự biết rằng không nên đấm vỡ màn hình laptop. Những dòng blog của 2 người vẫn cứ sẽ y nguyên thôi.

Ôi, thế là ghen! Tôi trở thành 1 thằng khùng, ghen tuông tức giận vì tình yêu rồi. Nghĩ xấu về những kẻ ghen tuông trước kia sao? Để bây giờ nhìn lại mình mà buồn rười rượi. Thì ra mình là 1 người xấu, không xứng đáng có hạnh phúc à.

Nghe người ta nói, thật bất hạnh cho những ai không thể cho người ta biết mình yêu họ thế nào. Thôi thì kẻ xấu đành nhận sự bất hạnh, Sẽ mãi chỉ là 1 người bạn của em thôi, 1 thằng khùng toàn kể em nghe những câu chuyện xàm rồi cười toe cười toét vậy.

- What are you doing? – ông bạn cùng phòng bỗng cất tiếng hỏi.

- Well, nothing…

Wednesday, November 7, 2007

Chỉ là một cơn gió thôi



Cuộc đời cứ mãi thế, bình thản cuốn trôi mọi thứ, để ta mãi nhìn theo, mãi cố níu kéo trong vô vọng để rồi tiếc nuối không nguôi. Đành phải đi thôi, trở mình thành làn gió nhẹ, mãi trôi…

Chỉ là một cơn gió thôi. Chẳng là những cơn gió hiện lên để cuốn vào những câu chuyện buồn cùng cây và lá. Chẳng thể nào trở thành như thế, cũng chẳng bao giờ muốn trở thành như thế. Chỉ là một cơn gió nhẹ thỏang qua người ta, len lỏi trong kẽ tóc để lại tiếp tục bay đi. Chỉ là một cơn gió thôi. Không lá, và cũng không cây.

Sẽ cứ thổi mãi thôi, chẳng thể ngừng. Cứ thế trôi giữa dòng đời nếu như chẳng gặp lan. Chẳng là cây, chẳng là lá, chỉ là những đường nét thong thả, giản đơn mà đẹp lạ lùng. Bất chợt nhận ra sự bình yên, niềm hạnh phúc và hoài bão lớn lao bấy lâu ngủ vùi, nay bùng lên giữa vòng xoay của số phận.

Nhành hoa lan ấy, nhành hoa xanh biếc như màu của bầu trời lấp lánh bên trên, vẫn tiếp tục dòng trôi của riêng mình. Lan vẫn đi học, vẫn làm việc, và vẫn chat vào mỗi tối. Chỉ khác là có thêm một làn gió luôn chờ đợi. Làn gió ấy, với bộ mặt màu xanh ấy, phùng phùng, ngớ ngẩn hết biết.

Không chỉ ngớ ngẩn ở khuôn mặt thôi, tình cảm của gió đã bị dính chặt vào bông hoa ấy rồi. Sẽ chỉ vui khi lan vui, và mãi đau lòng nếu lan khóc. Bùng lên mãnh liệt cùng sự sống của mùa xuân, làn gió ấy mong đến ngày, có thể cuốn được bông hoa ấy đi cùng. Có gió có lan, sự bình yên sẽ là mãi mãi.

Sự trớ trêu chợt lướt qua, vô tình để lại một con điệp bên cạnh hoa lan, ngay sát bên…

Gió cứ phải trôi mãi, mỗi ngày trôi không ngừng nghỉ, để rồi một ngày thấy lan đi học về trên xe buýt, gục đầu ngủ yên bên vai của điệp. Sững người. Hạnh phúc vụt đến chỉ để lại vụt đi nhanh hơn. Chẳng thể làm gì được, chỉ là một cơn gió thôi mà.

…Có một loài hoa bóng đêm…
…hát thầm thì trong trái tim…
…những lời thầm sâu như mắt em…
..nung nấu lòng tôi…!

Giọng hát của Lê Hiếu cứ thế cất lên bên tai gió. Gục ngã.

Ai nói rằng tình yêu xuất phát từ tim? Tim nằm ở bên trái, nhưng cơn đau ở giữa ngực gió thắt lại, len lỏi đến cổ họng chẳng thể thở được. Tập luyện mỗi ngày để làm gì, cơ thể vẫn đổ xuống trong vô vọng.

Những dự tính, những ước mơ hoài bão khép lại, chẳng bao giờ có thể nói ra nữa được.

Chỉ là 1 cơn gió thôi, 1 cơn gió với khuôn mặt màu xanh ngớ ngẩn.

Friday, November 2, 2007

I hate Yahoo

There are many bad things around, but Yahoo should be the worst, especially Y!Messenger.
One time I was chatting with Orchid, and she told me she just bought a new cap. When she was going to show me her picture with it, my Y!M immediately signed out. O.0!!!! What the…! I quickly signed in again, and she was still there. It’s really awkward to ask her to share the picture twice, but I did. This time, the loading bar didn’t work =.=, though it was only 10Kb! The picture was right there but I couldn’t do anything to get it.

Only thing I could get was:
T_____T’ That time, my body was shaking in anger. Arghhhhhhhhh!!!
One crazy Y!M is a problem, but both Y!M are crazy should be a tragedy. And Orchid’s Y!M was crazy – even crazier than mine =.=. One time, her Y!M suddently signed out, I thought she was busy, so I said goodbye to her. The next day I turned my laptop on, I saw messages of her – from the day before:

Orchid: oh, you are busy now 

Orchid: good bye 

Orchid: see you later :)

===.=== … poor me.

When we chat to each other, sentences got lost became so usual. Sometime I asked her sth, then waited for half an hour till she said: “don’t you say anything?” =.= It is not good. It is really dangerous indeed. What’d happen if someday, I… propose her…, and Y!M turn to be crazy again? … It is bad.

I hate Y!M Hate it a lot. ARGHHH!!!!

But, I even love it more.

It is Yahoo that has been helping me for years. It’s because of Y!M that I can see my DF, I can talk with my family, my friends… And, everything I could do for our relationship depends on Yahoo totally.

Thank you, a lot. Because of Y!M, and also 360.

This semester, anytime I was in trouble, or be depressed, I couldn’t do anything else but write a new entry. I’d see my friends again, and ‘d realize that I am cared.

There was something Orchid doesn’t know, it’s this blog. Despite of anything, I DO want to show her this blog – when the time comes. I don’t know when, but it’d not come soon. And, since I have been waiting for that moment, the Yahoo!inc. just decides to start Mash, and give up 360! “The beginning of 2008”- only few more months, this blog will be gone, along with my hopes, my efforts, my loves, my memories… Oh, how unlucky! How harsh!

I love Yahoo. And I hate it too.

--------------------

Author's note:
If you find this post confusing, it's because I wrote this, along with other posts, originally from my 360 page. I've said about it on my very first post here.