Saturday, May 31, 2008

For the class of 2008 in Petra Academy


I sometimes take several days to finish a post, but this is the first time I had to rewrite the whole thing. Writing something for Petra graduates is extremely hard, but to do that after I have already been to the graduation and listened to great speeches with all the sufficient points included is so much harder. Therefore, I’ll make it short.
First of all,
congratulation!!! You have been through all the hard time in Petra for such amounts of time and yet survive. Even though there is a whole gigantic burden thing for any Petra graduate to bear, you should be proud of yourselves – maybe just for a few seconds. I believe that appreciate your efforts significantly contribute to greater achievements in the future.
Since now you are all
petrified, there will not be any difficulty can ever stop you. (Of course I am not talking about the super power to blow a building in one punch – you know what I mean.) However, there are plenty of things out there that are entitled “glorifying God” that no individual should do all of them at once. Therefore, correct choices are important and also efficient, especially when we first “enter” the vast world.
Despite what Mr. Koenen said in his speech, I think sentimentalism can be important. Please don’t forget the time you spent here in Petra. The morning prayer times were good; the lunch times were fun; and the times when the bell rang were splendid. Please don’t forget all the intense house competitions, the Marathons, field days, and many others. You
did have some great time, didn’t you?
As always, when one tale is over, another one gets started. Can’t you see, your futures are waving, with colleges, new knowledge, private places, and parties? So, fly! The whole world is waiting! Do sacrifice yourselves and do “something” – as Mr. Koenen said, but don’t forget to have fun sometime. Enjoying life is also a way to glorify God, I suppose.

So yeah, congratulation again, my brothers and sisters. May God bless you all!

Monday, May 19, 2008

Bão Về


Tiếng xe kem leng keng giữa trưa hè làm thằng nhỏ đang rửa chén trong quán cơm gần đó phải ngước lên nhìn. Thắng bé nhoẻn miệng cười, nó cũng muốn theo chân lũ bạn chạy ùa ra xe kem đầy màu sắc. Bị cái nó nghèo quá, thứ kem mà trước giờ nó ăn chỉ có năm trăm đồng một cái. Thứ kem bán trước hẻm xước xát trông ghê ghê mà mọi người coi như …ghẻ. "Ghẻ" thì kệ "ghẻ", mỗi lần thằng nhỏ thò lưỡi liếm thì kem vẫn ngọt, vẫn mát lạnh, vẫn xua tan bụi đời cho nó thêm một tuần phụ má nó ở quán cơm.
Chẳng biết tụi khác lớn lên kiểu gì, chứ nó luôn nghĩ là nó lớn lên nhờ …kem ghẻ. Chẳng biết từ lúc nào, cứ hết một tuần là nó lại chạy lại má nó, gãi đầu gãi tai còn miệng thì cười toe toét. Má nó lại sẽ phì cười mà cho nó năm trăm đồng mua kem ăn. “Lương” của nó đấy, quý lắm. Đôi khi ngồi chồm hổm vừa mút kem vừa ngó ra đường, nó nhắm mấy ông bụng bự ngồi xe hơi chưa chắc lương cao hơn nó không chừng.  



*** 

Nhưng cái thời kem ghẻ đã qua rồi, và nó cũng chẳng được tiếp tục “lớn lên” khi bão tới. Bão giá. Mọi thứ từ đâu đó trong không khí tự nhiên tích tụ lại, cô đọng thành một khối lớn vô tình, rồi đè lên đôi vai gầy của má nó. Khuôn mặt má nó vốn chẳng mấy khi vui nay càng nặng nề theo những vết nhăn mới. Khách tới ăn cũng chẳng còn mấy ai. Ông sinh viên già có râu cũng chẳng còn gọi dĩa cơm thêm. Nhỏ như nó cũng hiểu kem ghẻ chẳng thể còn nữa. Gánh kem vẫn đong đưa dưới trưa hè nắng, nhưng nó đâu sợ. Nuốt ực một cái là sự thèm thuồng chui tọt ngay vào trong, nó lại nhoẻn miệng cười, lại khệ nệ bưng hai dĩa cơm ra cho khách.  

Rồi tự dưng có mấy ông cảnh sát xông tới quán cơm của má nó, giơ ra mấy tờ giấy đòi giải tỏa. Hai chữ “đền bù” sút cái mảnh sự nghiệp nhà nó bay ra đường dính vách. Cái vách chưa kịp nứt thì thêm ông chủ nhà bò lên dọa sẽ đuổi má với nó nếu tiền thuê không trả. Thằng nhỏ ngồi bơ mặt chó, tự hỏi sao bão lại tự dưng tới, cuốn hai má con nó vòng vòng chẳng chịu buông.  

Má thằng nhỏ sững người; ly nước rớt xuống đất, tung tóe.  
- Sao mày tối qua không ăn cơm?! – Sự thét gào trút xuống từ trong mỏi mệt. 

Thằng nhỏ mặt tái xanh, lí nhí: 
 - Dạ…, nhà hết …gạo, con để… má… ăn… 

Ai mà ở đó sẽ nghe thấy tiếng con kiến bò trong bếp loạt xoạt, bên cạnh là hai má con nó đứng nhìn nhau bất động. Những giọt nước mắt chực xuất hiện bị má nó nuốt vội vào trong, chảy lênh láng trong lòng. Lập lờ trong cơn bão to, tình mẹ con họ bị lắc lư, đưa đẩy. Để rồi:  
- Mày khờ quá con! Tiền nè! - Tờ năm trăm run rẩy chìa ra. 

Đôi mắt mở to vì ngạc nhiên rồi lại nhoẻn miệng cười rạng rỡ, thằng bé chạy vụt đi. Cuộc đời nó có u ám cỡ nào thì niềm vui tuổi nhỏ vẫn còn đó, đẹp đẽ long lanh màu kem ghẻ. 

*** 

Bà bán kem khẽ nhíu mày: 
- Năm trăm không đủ mày ơi, giờ một ngàn một cây kem lận! 

Xiết chặt trong đôi bàn tay nhỏ bé là tờ tiền nhăn nheo và ướt đẫm… 
----------------------------------

Update: 
Câu chuyện sau đó đã được đăng trên báo Áo Trắng 31-2008, có thể xem tại ĐÂY :) 

---------------------------------- 
Other short stories: 
Những Lọn Tóc Vàng Của Mary
Và gió vẫn không ngừng thổi
Chín
Đứt Đoạn
Tôi Việt

Thursday, May 8, 2008

Đêm tàn, và ngày lên


Khi cuộc sống đổi thay thì các quan niệm cố hữu tưởng chừng mặc định cũng thay đổi theo. Mùa đông cũng vậy. Mùa đông ở Việt Nam chẳng có gì lại đâm ra lãng mạn ^^. Bao nhiêu người trẻ tuổi, cứ mùa đông đến lại thấy hạnh phúc hơn, hay buồn bã suy tư một cách lạ lùng (vụ này thì mưa mùa hè còn thua xa lắc!^^) Bao nhiêu bài hát có dính dáng đến mùa đông trong đó, đến nỗi có ngồi đếm mãi cũng khó hết. “Tuyết rơi mùa đông” (Vũ Tiến Phương), “Tiểu Thuyết Mùa Đông” (Khang Luân), “ Bản Tình Ca Mùa Đông” (Minh Quân), “Mùa Đông Yêu Thương” (GMC), và bao nhiêu “đông” khác. Thỉnh thoảng lại có những cô bé, bẽn lẽn thì thầm, “Ôi, giá mà có tuyết rơi thì hay quá, anh nhỉ?!”

Sẽ mãi như lời bài hát của Phạm Toàn Thắng, “Tuyết chẳng có đâu em ơi, chỉ có tôi bên cạnh em thôi!” – bởi vì, khi tuyết đến thật, thì bao vẻ đẹp mơ màng cùng sự lạng mạn sẽ tan biến đi mất. Tình cảm dành cho mùa đông trong tôi bấy lâu đã đổi thay theo từng làn tuyết nơi xứ người.

Tuyết rơi thì sao? Đó sẽ là 15 phút chạy ào ra trong hạnh phúc, nhảy lon ton khắp nơi rồi lăn lộn như một thằng bé. Nhưng mùa đông đâu phải chỉ vỏn vẹn 15 phút, và bao bộn bề trong cuộc sống cũng đâu vì mùa đông mà ngừng lại? Sau 15 phút ngắn ngủi thì còn lại là bao nhiêu ngày tháng mỏi mòn trong làn giá rét. Mỗi lần bước ra khỏi nhà là lụng thụng cả tầng tầng lớp lớp quần áo. Khi đã mặc đủ ấm thì vẫn còn… thò cái mặt mo ra ngoài, để gió táp, để tuyết đập đến đau đớn. “Đau”, giờ mới biết, là sự nâng cấp tối cao của cái lạnh một cánh đáng sợ. Mỗi lần bò đi học là cái cằm tôi chẳng còn cảm giác. Sờ vào như sờ cái cục gì gì đeo dưới mặt. Chỉ sợ tới một lúc nào đó lạnh quá, cái cằm tôi đóng cứng đến nỗi nắn một hồi lại …gãy ra như cái ngón chân của thằng cướp biển trong Pirates of Caribbean thì khóc (T_T!).

Đời sinh viên sống trong dorm, mùa đông tuyết còn len lỏi trong từng giấc ngủ. Căn phòng trong ký túc xá chẳng có lò sưởi (heater), giường lạnh quá phải … lót áo lạnh bên dưới để đỡ lạnh (ha ha, phát kiến cá nhân thôi, không phải ai cũng khùng mà làm vậy cả đâu! ^^). Và cứ thế, trằn trọc trong chăn ráng ngủ để sáng hôm sau lại tiếp tục tới lớp cho qua ngày qua tháng.

Và rồi tuyết cũng ngừng, mùa đông cũng qua khi tháng năm về tới: mùa xuân. Khiếp thật, mùa xuân về còn trễ hơn mùa hè ở Việt Nam nữa! Trời ấm lại, hoa lá bắt đầu nảy nở khắp nơi. Khắp nơi bừng lên một màu xanh của cỏ mới, cùng hương vị đồng quê ngất ngây lòng người. Chẳng cần mặc thêm lớp áo nào nữa, tôi nằm xuống giữa thiên nhiên nơi đây, nhìn lòng tôi ấm lại cùng nắng vàng và trời cao trong vắt. Ôi, hạnh phúc là gì, nếu không phải từ chú chim nhỏ bé đang hót líu lo trên nhánh cây kia?

“Em ơi, mùa xuân đến rồi đó…!”