Saturday, July 23, 2016

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 4) - Chuyện Tôi Ngồi Học

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Hồi đó ba tôi chú trọng việc học tập của tôi lắm, đầu tư cho nguyên cái bàn học hoành tráng. Cái bàn có bao nhiêu ngăn kệ, thừa chỗ cho tôi đựng đủ mọi thứ. Đó là một nơi lý tưởng để người ta sáng tác thơ văn hay này sinh những ý tưởng vĩ đại. Hoặc là để học. Tôi chậm lớn trong tư tưởng và nhân cách nên hồi ấy đâu có dùng nơi này để làm được điều chi vĩ đại. Và cũng chẳng học hành là mấy.

Cảm hứng học hành đến với tôi năm lớp 12, có nghĩa là cả thời cấp Hai tôi học đại khái cho có. (Vậy mà không hiểu sao vẫn đều đặn lên lớp một cách đáng sợ.) Bài tập về nhà tôi thường không làm, bài cũ tuần trước cần ôn lại tôi không bao giờ ôn; nói chung là tôi đã trải qua rất nhiều buổi tối không học chút xíu nào cả. Khổ một nỗi là, ba tôi chú trọng việc học tập của tôi lắm.

Vào buổi tối, cứ mỗi lần tôi không ngồi học mà đi chơi hay làm cái gì đó khác thì ba tôi sẽ hỏi “học xong chưa?”, và nếu tôi trả lời là “dạ rồi” thì ông sẽ kiểm tra xem có những bài gì và tôi đã học hết thiệt chưa. Vấn đề là nếu trong một buổi tối tôi chịu ngồi học chăm chỉ 100% thì vẫn sẽ không thể vượt qua được sự khảo sát rất gắt gao của ba tôi, thành ra cái sự “học xong hết rồi” nó viển vông như một con heo màu hồng bay qua bầu trời xanh thẳm.


Vậy nên những ngày tháng cấp Hai là những ngày tháng tôi ngồi ở bàn học và làm những chuyện nhảm nhí. Tôi ngồi đó vẽ vời, nghĩ ngợi, và mơ tưởng. Trò chơi ưa thích nhất của tôi lúc đó là cầm một tay một cây bút và cho hai bàn tay… đánh nhau như hai chiến binh giác đấu. Ngón giữa là cái đầu, hai ngón trỏ và áp út là hai cánh tay cầm vũ khí (cây bút) với sự hỗ trợ của ngón cái. Chiến binh tay phải giỏi võ hơn và hung hăng hơn nên thường đánh thắng. Chiến binh tay trái thì hiền lành tốt bụng hay giúp bà lão băng qua đường. Đồng hồ chỉ 10 giờ tối thì hai bạn không đánh nhau nữa và tôi thì đánh răng đi ngủ.

Cái bàn học ấy giờ vẫn còn nằm ở nhà ba mẹ tôi ở Việt Nam, trơ trọi không ai dùng. Hai cái ngăn bàn vẫn chứa đựng bao kỉ niệm của cuộc đời tôi hồi mới lớn.

Saturday, July 16, 2016

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 3) - Chuyện Lan Thanh

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Là thằng con trai sinh cuối năm cho nên tôi biết yêu trễ hơn người khác. Lớp Bốn thì các bạn nữ đã bắt đầu thích mình, đến lớp Năm thì các bạn nam đã đã bắt đầu thích các bạn nữ mà thích mình ấy. Riêng tôi vẫn chưa thích ai, vẫn còn nhìn mọi người với một tấm lòng trong sáng.

Lên lớp Sáu thì trong lớp có một bạn nữ nhỏ nhắn dễ thương được con trai cả lớp thích cho nên tôi cũng… hùa theo đám đông mà bắt chước thích theo. Tạm gọi bạn là Tiểu Tống. Thế là lớp Sáu tôi suốt ngày thổ lộ tình cảm của tôi về Tiểu Tống cho cô bạn ngồi bên cạnh là Đại Đường nghe. Một thời gian sau cô giáo chuyển Đại Đường đi ngồi chỗ khác thì tôi lại nhận ra mình thích Đại Đường vô cùng, thích hết một thời học cấp Hai dai dẳng. Nhưng đây không phải là câu chuyện về Đại Đường hay Tiểu Tống. Đây là chuyện về Lan Thanh.

Lan Thanh và tôi ngồi cạnh nhau trong lớp tiếng Anh của cô Hoa Kỳ. Cô Hoa Kỳ dạy thì hay, Lan Thanh thì xinh, tôi thì đôi khi học giỏi… nhất lớp nên khoảng thời gian ấy trôi qua đẹp như một giấc mơ. Tôi không biết tôi học cách yêu từ ai, nhưng tôi yêu say đắm một cách lạnh lùng. Say đắm là vì lòng tôi chẳng còn ai khác, tâm trí tôi là một tương lai lãng mạn, đẹp đẽ cùng em. Còn lạnh lùng là vì tôi… thà chết chứ không nói ra bao giờ. Ngày 8 tháng 3 năm lớp 6, tôi mua hai cái thiệp, một cái cho mẹ còn cái kia cho Lan Thanh. Mượn cả chục cái bút bi màu của Tiểu Tống tôi nắn nót viết:

Lan Thanh,
I love you very much!

Viết có nhiêu đó câu mà lòng tôi rụng cả trăm lần.

Buổi tối đến lớp của cô Hoa Kỳ cũng là nhà của cổ. Tôi bước đến ngồi cạnh Lan Thanh; cái thiệp kia thì nằm trong cặp. Tôi mở cặp ra và nhìn tấm thiệp. Tôi cầm lên đưa cho Lan Thanh. Lan Thanh ngạc nhiên, đọc và mỉm cười. Thế là từ đó chúng tôi quen nhau, và 20 năm sau thì lấy nhau.

Và đó là câu chuyện của sự tưởng tượng. Sự thật thì là tôi đã bỏ tấm thiệp đó lại vào cặp, rút tấm thiệp còn lại ra đi vào trong bếp, viết vội mấy chữ “Chúc mừng 8-3 vui vẻ” rồi mang ra đưa cho Lan Thanh. Lan Thanh đọc và nói khẽ:

- Trời, tưởng gì…!

Một đặc điểm khác trong cách yêu “lạnh lùng + say đắm” của tôi lúc ấy là khi nghe em nói em đã có bạn trai thì thì tôi quyết định không thích em nữa ngay lập tức. Chắc là theo kiểu “I love you enough to let you go” hay gì gì đó.

Gần 20 năm sau tôi gặp lại Lan Thanh trên Facebook thần thánh. Kí ức năm xưa tràn về mà nay trở nên hai người xa lạ. Có biết là trong một thế giới khác, ta đã lấy nhau rồi không?

Saturday, July 2, 2016

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 2) - Chuyện Trong Khu Phố

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Hè năm tôi học lớp 7 hay lớp 8 gì đó, tôi quyết định đi tham gia sinh hoạt hè cùng những đứa trẻ khác trong khu phố. Nói là khu phố chứ cũng rộng lắm, bởi vì có đứa nhà ở cách nhà tôi cả dãy phố mà cũng gọi là “trong khu phố”.

Có hai đứa con gái trong nhóm, nhỏ hơn tôi một, hai tuổi gì đó. Mặt mũi thế nào tôi cũng chẳng nhớ. Tên họ ra sao tôi cũng quên rồi.  Chỉ nhớ là có một trong hai nhỏ đó nó thích tôi. Hình như vậy. Đứa còn lại nó không thích tôi đó, nó thích một anh khác. Anh “người thứ tư” này tên là gì tôi cũng không nhớ. Chỉ nhớ là khoảng thời gian đó cũng vui lắm.

Cấp Hai tôi học Trần Đại Nghĩa, trường chuyên cấp hai hiếm hoi của Sài Gòn. Vậy nên tôi sinh hoạt khu phố được một thời gian thì phải nghỉ để đi học hè. Cũng chẳng còn gặp ai nữa. Tâm trạng tôi lúc đó buồn như truyện Nguyễn Nhật Ánh.

Vài năm sau tôi vào học cấp Ba trường Phú Nhuận. Một ngày nọ đứng chen chúc trong căn tin tôi nhận ra anh “người thứ tư”, ảnh đang kêu cô bán hàng bán cho một “ổ thịt trứng”. Nhưng nghĩ sao tôi lại không tới chào mà đi mất. Câu chuyện đến đó là hết.

À tôi nhớ ra rồi, cô bé thích tôi ấy, cổ tên là Trang.