I really like Yugioh collectible card game, as the most amazing CCG in the world. So this time I’ve combinded the game and myself to be my ever favorite card. I used the fine art in deviantart.com with some help of cardmaker.net. Enjoy!
Tôi lại ngồi lướt blog một cách tình cờ dưới cái nắng ngái ngủ của buổi chiều dài. Trong sự tình cờ ấy tôi nhìn thấy blog của em. Em là ai và tôi là ai, hai cá thể chẳng hề liên quan mà blog cùa em đây tôi lại đang đọc. Sự vô định làm tôi phải bật cười, nghe những chú chim ngoài cửa sổ kêu ríu rít. Blog cùa em thật lạ vì thật quen thuộc như cả trăm ngàn blog khác. Dưới cái nền u ám và những con chữ màu tím, em kể lể bao nhiêu chuyện… đau khổ và não nề sảy ra nhan nhản hằng ngày trong cuộc đời em. Em bị bạn trai hờ hững sao? Em bị một cô bạn nói xấu sau lưng sao? Em bị bố mẹ la và không cho tiền tháng này sao? Không ai hiểu em, và em căm thù cuộc sống này sao? Em muốn trả thù một ai đó, em thậm chí muốn tự sát sao? Ôi cô bé xa lạ mà tôi không quen, những dòng chữ nhỏ nhắn của em sao chẳng làm tôi giật mình kinh sợ hay ngạc nhiên một chút nào nữa? Chẳng lẽ vì em là người thứ n có một cái blog như vậy? Em làm tôi bỗng nhận ra có quá nhiều người bất hạnh như em, quá nhiều sự đau khổ, thất vọng và thù hằn chất đầy lên trong hàng ngàn trang blog. Chẳng lẽ thế hệ này của em đã tự lúc nào trở thành một thế hệ… emo rồi sao? Những câu chữ ngắt đoạn, những câu chửi cứ lặp đi lặp lại nhiều hơn cả dấu phẩy, những dấu ba chấm vô cớ cứ trải dài khắp nơi tạo nên một… dòng văn học thật khác biệt. Tôi bật cười khi nhìn thấy một cái tựa thật lớn: “Bí mật của em”. Chẳng cần biết em ghi gì trong ấy, nhưng tôi thấy em đang phơi ra cho cả thế giới vào đọc cái so-called “bí mật” của em mất rồi! Bên cạnh những bài viết chi chít là những tấm hình còn chi chít hơn của em. Tôi ngắm nhìn gương mặt của người “bất hạnh”, dưới mái tóc lòa xòa em đang trợn mắt nhìn tôi trông còn ghê hơn Terminator Salvation. Giá mà em cười lên chắc em trông xinh lắm. Nhưng làm sao tôi trách em được, “mốt” mà. Các bạn em ai cũng trợn lên, ai cũng tóc tai này nọ, ai cũng thích chui vào nhà vệ sinh cả. May mà em tư thế còn bình thường, không nằm quằn quại trong chiếc khăn tắm. Tôi hơi bật dậy khi phát hiện ra một bài viết vui tươi của em. Em kể chuyện đi chơi với bạn bè ở đâu đấy giờ tôi chẳng nhớ. Niềm vui cũng đơn giản thế thôi, chỉ có phiền muộn mới khó thôi, chẳng phải vậy sao em? Vậy mà sao hiếm quá. Tôi tắt Firefox, chia tay với blog của em chẳng biết bao giờ gặp lại. Không bookmark, không nhớ cả đôi mắt trợn tròn của em. Biết đâu một ngày nào đó, cũng như những tiếng chim ríu rít ngoài kia, tôi lại nhìn thấy blog em mà không nhận ra, giữa muôn ngàn blog khác…
I’ve lost a girl again. I knew it when I woke up and found myself alone in the room. I couldn’t help but thought, “Damn, not again!” She’s gone for good. I couldn’t do anything. I was deeply sad. I missed her a lot. I saw her while walking on the street with my backpack like a college student (I am not sure what I was at that time, maybe highschooler). I looked at her and she looked at me back. Good thing I was smiling. Now I can’t remember her face. I know she looked Asian, and her short dark hair was so adorable. She was on the train with me (why the train, I don’t know. It might be a huge bus with a lot of people). She came to me and asked how I spelled my name. I told her while she wrote it down, her handwriting was pretty neat. I saw that and suddenly realized that I had met her before and knew her name. It sounded Japanese I don’t know why. I also remembered distinctively that I had written down somewhere on my note something like this: Ts…, I wonder how gorgeous you will be when you grow up like a blossomed flower “Ts-some-thing” was her name and that’s all I can remember now. My memories are fading really quickly, I need to type faster. After a while she came back to her sit at the other end of this huge truck/bus thing. Next to her was a gigantic old man just sat there unenergetically. As soon as I wondered who he was, Dang – a Vietnamese guy I knew and know – jumped from that old man to before me, saying, “That’s her grandpa”. So it was her grandfather, who was constantly coughing. She was taking care of him, sometimes looked at me passionately. I know that I felt peacefully happy; I don’t know why I didn’t just come there to her. What happened next, I can’t remember. Even my emotions for her are leaving me mercilessly. Why did you leave me, girl? Why did you appear only to vanish forever? I would come to you, you know, with all my might and my strength, only so that you’d stay with me a bit longer. But the alarm clock rang, and I knew it was only a dream. Nothing had ever happened; there never was the huge train/bus thing, or the huge man at the other end coughing. There was no her, no “Tsu-some-thing”. She is gone for good. I can’t do anything. I am deeply sad. I miss her a lot.