Skip to main content

I've lost a girl again


I’ve lost a girl again. I knew it when I woke up and found myself alone in the room. I couldn’t help but thought, “Damn, not again!” She’s gone for good. I couldn’t do anything. I was deeply sad. I missed her a lot.
I saw her while walking on the street with my backpack like a college student (I am not sure what I was at that time, maybe highschooler). I looked at her and she looked at me back. Good thing I was smiling. Now I can’t remember her face. I know she looked Asian, and her short dark hair was so adorable.

She was on the train with me (why the train, I don’t know. It might be a huge bus with a lot of people). She came to me and asked how I spelled my name. I told her while she wrote it down, her handwriting was pretty neat. I saw that and suddenly realized that I had met her before and knew her name. It sounded Japanese I don’t know why. I also remembered distinctively that I had written down somewhere on my note something like this:

Ts…, I wonder how gorgeous you will be when you grow up like a blossomed flower

“Ts-some-thing” was her name and that’s all I can remember now. My memories are fading really quickly, I need to type faster.

After a while she came back to her sit at the other end of this huge truck/bus thing. Next to her was a gigantic old man just sat there unenergetically. As soon as I wondered who he was, Dang – a Vietnamese guy I knew and know – jumped from that old man to before me, saying, “That’s her grandpa”. So it was her grandfather, who was constantly coughing. She was taking care of him, sometimes looked at me passionately. I know that I felt peacefully happy; I don’t know why I didn’t just come there to her.

What happened next, I can’t remember. Even my emotions for her are leaving me mercilessly. Why did you leave me, girl? Why did you appear only to vanish forever? I would come to you, you know, with all my might and my strength, only so that you’d stay with me a bit longer.

But the alarm clock rang, and I knew it was only a dream. Nothing had ever happened; there never was the huge train/bus thing, or the huge man at the other end coughing. There was no her, no “Tsu-some-thing”.

She is gone for good. I can’t do anything. I am deeply sad. I miss her a lot.



Comments

Popular posts from this blog

How Many Words in This List That You Know?

How are you doing on your readings in general and more specifically in developing your vocabularies? Recently I started reading a book for my Finance class called The End of Wall Street by Roger Lowenstein. In the very first chapter of the book – a short 6-page prologue, there were many words that I did not know, and I am listing them here: destitute somnolent bulwark scrutinize (to) prick quiescent laudatory salient fervent (adj) frothy parlance umbilical (cord) placate carnage plenitude opiate dictum stupendous I was so surprised to see so many new words in such a small amount of pages! How is this Roger Lowenstein guy? You would think that while reading a finance book, the only words you would stumble upon are technical terms or lingos. Or maybe I am just bad. How many words in the list above that you already know?

Niềm tự hào Việt ?!

Từ khi mới sinh ra, không biết bao nhiêu lần người ta rót vào tai nhau: “Chúng ta thật tự hào là người Việt Nam !” “Yeah, chúng ta là người Việt Nam , yeah!” “Yeah! Tự hào! Yeah!”… Thế là bản thân cũng phải có lúc tự hỏi mình: tại sao lại tự hào vậy? Tôi không tự hào mình là “con rồng” hay “cháu tiên” rồi. Tôi hẳn nhiên là con người. Vậy thì vì cái gì nhỉ? Vì sự thông minh ư? Điều này nghe rất có lý. Bao nhiêu người Việt Nam xa xưa nghĩ ra rất nhiều kế rất hay. Những “Trạng Lường” Lương Thế Vinh, những Trần Hưng Đạo hay Cao Thắng, Trần Đại Nghĩa thì quả thật không thể không nể trọng. Và ngày nay, bao nhiêu du học sinh Việt Nam du học đã đạt thành tích cao, đứng đầu lớp và đầu khối. (Về điều này thì tôi không hề nói tốt gì về mình. Tôi luôn thua kém xa các bạn Việt Nam xung quanh về thành tích.) Vậy là người Việt Nam thông minh sao? Đúng. Nhưng đó có phải là điều để chúng ta tự hào không? Tôi luôn tin rằng sự thông minh phải đi kèm với sự khôn ngoan thì mới đáng tự hào được. Sự th...

Sâu Con Online Part 06

Part 06: Nghĩ ngợi – bánh gai – có điềm The story so far: Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã thấy được cô bé cấp ba ấy, với hình dáng của một “Thạch Sanh” thời hiện đại. Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi Hoàng còn bị Thạch Sanh chửi “thật là tồi tệ!”… Để đọc câu chuyện từ đầu click HERE Part 05 click HERE Lần này là Hoàng tức giận thật rồi. Hắn vẫn biết trên đời có nhiều chuyện trớ trêu, nhưng ai có thể tin được mội con quái nhân khủng khiếp như thế có thể tồn tại chứ. Quá ghê gớm, bên trong còn hơn cả bên ngoài. Trình độ xấu xa của “Thạch Sanh” đến thế này thì ai …kill được nó chắc hưởng nhiều EXP lắm… Cơn tức của Hoàng một lúc sau thì hạ bớt. “Cậu thật là tồi tệ!”- câu nói “độc ác” lại vụt thoáng qua trong đầu hắn. Hàng lông mày đang cau lại bắt đầu dãn ra từ từ. Hình như…, con bé nó sủa cũng không phải là sai lắm… Đúng là có rất nhiều thằng con trai suốt ngày chỉ để ý ...