Skip to main content

Giữa muôn ngàn blog em


Tôi lại ngồi lướt blog một cách tình cờ dưới cái nắng ngái ngủ của buổi chiều dài. Trong sự tình cờ ấy tôi nhìn thấy blog của em. Em là ai và tôi là ai, hai cá thể chẳng hề liên quan mà blog cùa em đây tôi lại đang đọc. Sự vô định làm tôi phải bật cười, nghe những chú chim ngoài cửa sổ kêu ríu rít.
Blog cùa em thật lạ vì thật quen thuộc như cả trăm ngàn blog khác. Dưới cái nền u ám và những con chữ màu tím, em kể lể bao nhiêu chuyện… đau khổ và não nề sảy ra nhan nhản hằng ngày trong cuộc đời em. Em bị bạn trai hờ hững sao? Em bị một cô bạn nói xấu sau lưng sao? Em bị bố mẹ la và không cho tiền tháng này sao? Không ai hiểu em, và em căm thù cuộc sống này sao? Em muốn trả thù một ai đó, em thậm chí muốn tự sát sao?

Ôi cô bé xa lạ mà tôi không quen, những dòng chữ nhỏ nhắn của em sao chẳng làm tôi giật mình kinh sợ hay ngạc nhiên một chút nào nữa? Chẳng lẽ vì em là người thứ n có một cái blog như vậy? Em làm tôi bỗng nhận ra có quá nhiều người bất hạnh như em, quá nhiều sự đau khổ, thất vọng và thù hằn chất đầy lên trong hàng ngàn trang blog. Chẳng lẽ thế hệ này của em đã tự lúc nào trở thành một thế hệ… emo rồi sao? Những câu chữ ngắt đoạn, những câu chửi cứ lặp đi lặp lại nhiều hơn cả dấu phẩy, những dấu ba chấm vô cớ cứ trải dài khắp nơi tạo nên một… dòng văn học thật khác biệt.

Tôi bật cười khi nhìn thấy một cái tựa thật lớn: “Bí mật của em”. Chẳng cần biết em ghi gì trong ấy, nhưng tôi thấy em đang phơi ra cho cả thế giới vào đọc cái so-called “bí mật” của em mất rồi!

Bên cạnh những bài viết chi chít là những tấm hình còn chi chít hơn của em. Tôi ngắm nhìn gương mặt của người “bất hạnh”, dưới mái tóc lòa xòa em đang trợn mắt nhìn tôi trông còn ghê hơn Terminator Salvation. Giá mà em cười lên chắc em trông xinh lắm. Nhưng làm sao tôi trách em được, “mốt” mà. Các bạn em ai cũng trợn lên, ai cũng tóc tai này nọ, ai cũng thích chui vào nhà vệ sinh cả. May mà em tư thế còn bình thường, không nằm quằn quại trong chiếc khăn tắm.

Tôi hơi bật dậy khi phát hiện ra một bài viết vui tươi của em. Em kể chuyện đi chơi với bạn bè ở đâu đấy giờ tôi chẳng nhớ. Niềm vui cũng đơn giản thế thôi, chỉ có phiền muộn mới khó thôi, chẳng phải vậy sao em? Vậy mà sao hiếm quá.

Tôi tắt Firefox, chia tay với blog của em chẳng biết bao giờ gặp lại. Không bookmark, không nhớ cả đôi mắt trợn tròn của em. Biết đâu một ngày nào đó, cũng như những tiếng chim ríu rít ngoài kia, tôi lại nhìn thấy blog em mà không nhận ra, giữa muôn ngàn blog khác…



Comments

Popular posts from this blog

How Many Words in This List That You Know?

How are you doing on your readings in general and more specifically in developing your vocabularies? Recently I started reading a book for my Finance class called The End of Wall Street by Roger Lowenstein. In the very first chapter of the book – a short 6-page prologue, there were many words that I did not know, and I am listing them here: destitute somnolent bulwark scrutinize (to) prick quiescent laudatory salient fervent (adj) frothy parlance umbilical (cord) placate carnage plenitude opiate dictum stupendous I was so surprised to see so many new words in such a small amount of pages! How is this Roger Lowenstein guy? You would think that while reading a finance book, the only words you would stumble upon are technical terms or lingos. Or maybe I am just bad. How many words in the list above that you already know?

Niềm tự hào Việt ?!

Từ khi mới sinh ra, không biết bao nhiêu lần người ta rót vào tai nhau: “Chúng ta thật tự hào là người Việt Nam !” “Yeah, chúng ta là người Việt Nam , yeah!” “Yeah! Tự hào! Yeah!”… Thế là bản thân cũng phải có lúc tự hỏi mình: tại sao lại tự hào vậy? Tôi không tự hào mình là “con rồng” hay “cháu tiên” rồi. Tôi hẳn nhiên là con người. Vậy thì vì cái gì nhỉ? Vì sự thông minh ư? Điều này nghe rất có lý. Bao nhiêu người Việt Nam xa xưa nghĩ ra rất nhiều kế rất hay. Những “Trạng Lường” Lương Thế Vinh, những Trần Hưng Đạo hay Cao Thắng, Trần Đại Nghĩa thì quả thật không thể không nể trọng. Và ngày nay, bao nhiêu du học sinh Việt Nam du học đã đạt thành tích cao, đứng đầu lớp và đầu khối. (Về điều này thì tôi không hề nói tốt gì về mình. Tôi luôn thua kém xa các bạn Việt Nam xung quanh về thành tích.) Vậy là người Việt Nam thông minh sao? Đúng. Nhưng đó có phải là điều để chúng ta tự hào không? Tôi luôn tin rằng sự thông minh phải đi kèm với sự khôn ngoan thì mới đáng tự hào được. Sự th...

Sâu Con Online Part 06

Part 06: Nghĩ ngợi – bánh gai – có điềm The story so far: Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã thấy được cô bé cấp ba ấy, với hình dáng của một “Thạch Sanh” thời hiện đại. Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi Hoàng còn bị Thạch Sanh chửi “thật là tồi tệ!”… Để đọc câu chuyện từ đầu click HERE Part 05 click HERE Lần này là Hoàng tức giận thật rồi. Hắn vẫn biết trên đời có nhiều chuyện trớ trêu, nhưng ai có thể tin được mội con quái nhân khủng khiếp như thế có thể tồn tại chứ. Quá ghê gớm, bên trong còn hơn cả bên ngoài. Trình độ xấu xa của “Thạch Sanh” đến thế này thì ai …kill được nó chắc hưởng nhiều EXP lắm… Cơn tức của Hoàng một lúc sau thì hạ bớt. “Cậu thật là tồi tệ!”- câu nói “độc ác” lại vụt thoáng qua trong đầu hắn. Hàng lông mày đang cau lại bắt đầu dãn ra từ từ. Hình như…, con bé nó sủa cũng không phải là sai lắm… Đúng là có rất nhiều thằng con trai suốt ngày chỉ để ý ...