Saturday, September 27, 2008

Sâu Con Online Part 03


Part 03: chat – tìm kiếm – quan sát
The story so far:
Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã tìm ra ngôi trường cấp Ba nơi saucon (nick của cô bé ấy) đang học. Chiến dịch đầu tiên của cả hai thất bại một cách nhảm nhí do hai cậu “đi rình” trước cổng trường vào đúng Chủ Nhật…
Part 02 click HERE
Hôm nay là một ngày đẹp trời, vì Nga đã làm xong bài tập trước …11h tối. Chuyện này cực kì hiếm có, vì một nữ nhà văn không chuyên như Nga lại luôn tìm thấy cảm hứng khi đang …làm bài. Sự thật là cứ làm bài được chừng 15 phút thì nó lại “A!” lên một cách đầy ngẫu hứng, rồi lúi húi viết những gì mà bộ não quái vật của nó vừa phát sinh. Vậy mà hôm nay Nga lại làm xong bài nhanh lạ kì, dù đã kèm theo hai bài viết bày tỏ tình yêu của nó đối với sâu. Như một sự dĩ nhiên lặt đi lặp lại, Nga mở máy lên và click vào cái icon Audition nhỏ nhắn. Bỗng nó phát hiện ra cậu trai biệt danh “thienvuongdaica” sau nhiều ngày vắng bóng lại xuất hiện. Nga cười nhẹ và từ từ nhấn vào nút “Accept”.

Thienvuongdaica: hello :D
Sauconxauxi: chao ban
Thienvuongdaica: lau qua…

Nga thấy hơi ngạc nhiên và bắt đầu bực mình. Đã bắt đầu nhảy rồi mà “Thienvuongdaica” cứ chat mãi. Cứ trả lời thế này thì nó sẽ miss mất thôi.

Vừa xoay vừa lộn Finish Move, “Sauconxauxi” thấy bạn nhảy của nó nói:
Thienvuongdaica: cai ao’ ban moi mua dep that. Khong biet ban ngoai doi co’ xinh giong’ trong game khong nhi? ^^
Sauconxauxi: mat mui thi duong nhien khong roi`! Mat’ ai lai to du`ng the’? Dien ah? ~.~’

Vừa nói xong thì Nga phì cười. Cái nó vừa nói thấy hơi dữ dằn quá, nhỡ bạn kia sợ quá chạy mất thì hết đối thủ. Thế là nó đành vớt vát:
Sauconxauxi: nhung ve trang phuc thi` cung co’ cho~ giong’…

Sau câu đó thì cả hai người chẳng còn nói gì. Nga thì chẳng có hứng nói chuyện, nào biết đâu “Thienvuongdaica” miss vì cả hai tay đang rung lên một cách sung sướng (!).

- Vậy mày chụp được cái ảnh nó đang nhảy chưa? – Tuấn hỏi, mặt vẫn bơ đời như thường ngày.

Hoàng không quay lại, tay lia chuột vào file ảnh vừa có được. Hai thằng chụm đầu lại ngó những bức hình từ đủ mọi góc độ của “sauconxauxi” (trong game). Tóc hồng dài, cài nơ trắng, áo hoa xanh, quần jean đính, giày cam. Tuấn vừa nhìn vừa choáng trước một “cây” đủ màu sắc mà theo nó là chẳng ăn nhập gì lại đập nhau côm cốp. Không ngờ thằng bạn nó lại đi thích một con bé hoa hòe hoa sói thế này.

Hoàng cuối cùng cũng ngoảnh lại, vẻ mặt hơi down down:

- Giờ sao nữa mày?

Tuấn hơi phì cười trong nửa giây, rồi trả lời:

- Này nhé, con bé nói là nhân vật của nó giống nó ở một điểm nào đó trong trang phục phải chứ?

Hàng lông mày của Hoàng hơi bắt đầu nhướn lên một tí, rồi lập tức hạ xuống thẳng đuột:

- Làm sao biết giống là giống chỗ nào chứ?! Mày nhìn xem, một “lô” thế này thì đoán mò àh?

Tuấn bắt đầu gãi gãi tai. Thằng bạn nó sao lại …thộn thế không biết (!). Chẳng lẽ bộ não Hoàng chỉ lập trình hoạt động khi tương tác với vi tính và bóng rổ thôi sao?

- Mày nghĩ xem nhé: con bé còn là học sinh cấp ba, tóc tai thế này chắc chắn không phải rồi. Ngó xuống tiếp, quần áo có thế nào cũng không thể so sánh, nó đi học thì mặc đồng phục chứ? Vậy nên…

- Giày con bé màu cam. – Hoàng gật đầu.

Vậy là buổi chiều sau hôm đó lại có hai thằng ngồi trong quán cà phê, vừa uống ừng ực vừa nghía về phía cổng trường. Hoàng lên tiếng:

- Hôm nay là thứ mấy hả mày?

Tuấn tặc lưỡi:

- Mày hỏi lần này lần thứ mấy rồi? Hôm nay thứ ba! Mày cứ yên tâm.

Chỉ năm phút sau đã tới lúc tan học. Hồi chuông vang lên vừa dứt là đàn đàn đống đống học sinh ùa ra, sống động đến nỗi ai ngồi xem sẽ thấy thú vị không thua gì
Troy hay Lord of The Rings cả. Tội cho hai thằng con trai phải giở hết đủ mọi tuyệt kĩ quan sát (mà dân trong nghề gọi là “địa”) để không bỏ sót một …đôi giày nào. Khiếp, phải để ý mới thấy thế giới giày dép của học sinh phong phú cỡ nào. Có những đôi bóng loáng như đánh si, đi bên cạnh những đôi màu hồng nhạt có khi có nơ hoặc bướm. Có cả những đôi được bắn graffiti tay, và cả những đôi đặc biệt đến nỗi vô hình (mà theo sách vở thì gọi là …đi chân đất”). Tuyệt nhiên không thấy một đôi nào màu cam cả. Đám học sinh tủa ra và phát tán gần hết trong sự thất vọng của hai đứa. Đến khi Tuấn chuẩn bị quay đầu bỏ đi thì Hoàng rú lên:
- Kia kìa!!!

Tuấn từ từ quay đầu lại theo hướng chỉ của Hoàng. Đó đúng là đôi giày màu cam chói lọi…

(hết part 03; còn tiếp…)
-------------------------------------------------------
Lời người viết:
Một điều cần giải thích cho kì này là, trong game Audition người chơi có thể dùng tiền trong game để mua quần áo, tóc tai này nọ để tạo phong cách riêng. Và Hoàng nếu muốn ghi lại hình ảnh của saucon trong game thì chỉ cần nhấn Print Screen hay save ván nhảy lại là xong.
Nói chuyện ngoài lề một chút :D. Không biết mọi người còn ai nhớ câu chuyện Bão về không? Gần đây Báo Tuổi Trẻ đã đăng câu chuyện này (với tên mới là Kem =.=’). Mọi người có thể xem ở ĐÂY hay trên báo Áo Trắng số tháng 9-2008.
Khoe khoang xong rồi, cảm ơn mọi người ^^. Have a good weekend.

Saturday, September 20, 2008

Sâu Con Online Part 02


The story so far:
Hoàng là một game thủ cao tay nổi tiếng ở Game Pro. Thua trận trước một cô bé bí ẩn trong trò game Audition, Hoàng tỏ ra có hứng thú với cô bé và quyết định làm quen. Nhờ sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã tìm ra trường cấp ba mà cô bé đang học. Hai cậu sinh viên trẻ bắt đầu cuộc hành trình đầy chông gai và sự choáng váng...
Part 2: Chờ đợi – Lo lắng - Choáng


Con người ta khi vượt qua đẳng cấp “Tốt nghiệp THPT”sẽ có nhiều biến đổi. Một trong những sự thay đổi ấy chính là cảm giác băng khuâng hồi hộp khi trở lại mái trường xưa. Nhưng rất tiếc, điều này không liên quan gì đến câu chuyện mà bạn đang đọc. Đúng là có hai cậu sinh viên đang đứng lấp ló trước cổng trường cấp ba thật, và một trong hai cậu đang có cảm xúc dâng trào, nhưng đó là vì một lý do khác.

Đặt ly cà phê đen xuống bàn cái “cộp!”, Tuấn ngáp ngáp:

- Tụi mình ngất ngưởng ở đây được mấy ngày rồi?

- 14 phút 36 giây 27 sao. Mày đừng có nói nhảm nữa. Chừng năm phút nữa là hết giờ học rồi… - Hoàng trả lời, mắt vẫn lia đều đặn từ đống hồ đến phía cổng trường vắng vẻ.

Tuấn chẳng nghe nữa, cũng chẳng nói gì. Cái thời hắn còn ngồi trên ghế cấp ba mới có một, hai năm mà sao thấy xa vời quá. Đời sinh viên qua nhanh và bỏ lại quá nhiều thứ đằng sau… Thời cấp ba ấy, biết bao hoài bão lớn lao đã được hắn vun đắp từng ngày. Những mơ ước ấy to tát ra sao, hắn và bạn hắn cùng chém gió với nhau về chúng như thế nào… đều đã trôi đi trong ngỡ ngàng nơi xa tắp. Những buổi trưa ngày ấy sao oi bức quá; Tuấn vẫn cùng đám bạn giành nhau quả bóng màu cam từng giây một… Năm cuối cấp ấy sao cũng đã xa vời, với mỗi ngày là một cuộc chiến đấu khốc liệt lại đành bỏ hắn ra đi mãi mãi… Cả hình bóng một ai kia, hiện lên nhẹ nhàng giữa những buổi chiều êm ả, để rồi lần nào cũng như lần nào, hắn đành quay phắt đi, hướng về phía bộn bề lo toan nơi hai ngã rẽ mỏng manh biết chẳng bao giờ chạm vào nhau để hòa làm một…

- Ê Tuấn!
- …Ừ?- Mày thấy áo tao có nhăn quá không? – Hòang bất chợt hỏi, tay mân mê cái cổ áo màu vàng.
Tuấn liếc qua trong một phần bốn giây, nói:
- Không. Mày ổn, đừng lo.- Ê mày, tao để nguyên tóc tao vầy hay, hay hất lên coi được hơn? – Hòang lại hỏi.
Tuấn gõ gõ vào cái ly thủy tinh, lông mày hơi nhíu lại:
- Mày tới tìm người hay ra mắt mẹ vợ mà lo nhảm không vậy? Tao nói rồi, mày ổn!- Lo gì mà lo mày?! Tao là không có lo cái gì hết trơn! Mà… mày có chắc là đúng trường này không? Lỡ hổng phải rồi sao? Hay lỡ phải mà con bé nó … tốt nghiệp rồi sao? Hay…
Tuấn cầm cái ly lên, uống “ực” một cái, đặt ly xuống bàn, rồi ngẩng mặt lên. Ngó.

- … Ok! – Hoàng gật đầu.

Hai thằng cứ ngồi đó, chẳng nói gì nữa. Tuấn suy tư đã đành. Một đứa như nó, nếu không computer, không bóng rổ thì cứ ngồi nghĩ ngợi. Nhưng Hoàng cũng ngồi kế bên trầm ngâm. Bỏ ra một khoảng lặng không “luyện phím” khiến nó nhận ra có quá nhiều thứ khác để nghĩ tới. Thì ra thằng Tuấn không “khùng” như nó vẫn tưởng.

Hai thằng cứ ngồi vậy đến khi thêm nhiều cái “năm phút” trôi qua. Đường thì vắng, nắng thì mờ, mà hai thằng khờ vẫn chờ và đợi, để rồi cuối cùng Tuấn đành lên tiếng:

- Sao cái trường này tan học chậm vậy ta? Chẳng lẽ họ …huấn luyện học sinh nhảy Audition sau giờ học hay sao mà…

Hòang chậc lưỡi chán nản:

- Thôi, tụi mình lại hỏi ông bảo vệ vậy chứ đợi tới bao giờ.

Thế là hai thằng con trai thất thểu lết lại chỗ phòng bảo vệ. Bác bảo vệ thò đầu ra quát oang oang:

- Gì nữa đây? Các anh các chị hành tui cả tuần rồi, giờ muốn gì nữa?!

Hai thằng đứng chết trân. Tụi nó đã quên béng điều cần để ý nhất. Một bé gái ngồi trên xe đi ngang qua ngước lên hỏi mẹ:

- Các anh cấp Ba đi học vào Chủ nhật hả mẹ?

(hết phần 02; còn tiếp)

Part 03 click HERE
---------------------------------------------------------------------
Lời người viết:
Chào mọi người, chúng ta lại gặp nhau. :D Truyện kì này không có game trong ấy nên hy vọng nó sẽ dễ hiểu hơn một tí :)) Tôi cũng hy vọng phần 02 này không làm mọi người quá thất vọng một cách đột ngột, nếu không thì phần 03, phần 04, và các phần đằng sau nữa sẽ khóc lóc rất tội nghiệp :-??
Một điều là, nhiều người cho là Nga học trường THPT Phú Nhuận. Nói ra thì, Nga học trường cấp Ba nào tôi cũng không biết, và cũng không định đề cập tới. Phú Nhuận thì chắc không phải đâu, vì đây là chuyện hư cấu, nào có phải “Chuyện đời tự kể” đâu chứ? ^^
Trong trường hợp có ai đọc hết part 02 lại tự hỏi, “là sao, hổng hiểu?” thì tôi xin nói luôn là, chẳng qua hai tên ấy đi rình trường con người ta vào ngày Chủ Nhật, do đời sống sinh viên hơi bị… độc lập với thời gian và ngày tháng. (Thật ra tôi có cậu bạn y chang thế, hôm nay thứ mấy chẳng bao giờ biết :D). À, vì sao em bé gái lại gọi Hoàng và Tuấn là “các anh cấp Ba”, là vì bé thấy hai tên ấy lui cui trước cổng trướng cấp Ba nên đoán nhầm thôi, chẳng có gì trừu tượng khó hiểu ở đây cả. :)
Uhm, đại khái là thế. Chúc mọi người tuần mới vui vẻ. Thank you!


Saturday, September 13, 2008

Sâu Con Online


Part 1: Game pro – Audition – Bắt đầu

Hôm nay nó online. Nói ra thì ngày nào nó chẳng online? Trong “Game Pro” này không ai là không biết mặt thằng Hoàng “Half life” hết! Không chỉ vì tài bắn Counter Strike của nó rất pro, mà vì nó vốn thành trùm từ thời đó.

Cái “thời Half-life” ấy, vậy mà đã cả bảy năm trôi qua rồi. Khiếp. Vậy là cũng bao nhiêu trò game đã lướt qua bàn tay nó ráo cả. Hết StarCraft thì Warcraft III, rồi sau Võ Lâm lại thêm Cửu Long Tranh Bá… Vừa ngồi nhảy nhót trên Audition, Hoàng vừa tức giận khi thằng Tuấn kế bên cứ lải nhải:

- Mày vừa mua cánh cấp hai bên MU đã nhảy qua trò khác rồi àh? Chán mày quá! Tính mày mà cứ thay đổi xoành xoạch thế này thì bao giờ mới có bạn gái đây?...

Hoàng im lặng chẳng nói gì. Nó cứ bơ mặt thế mà nhảy nhót bên bàn phím. Bạn gái thật làm cái quái gì! Một thằng pro như nó thì cứ gọi là một đàn con gái bu theo …buff, cho dù nó có đổi bao nhiêu trò đi nữa…

………
Hôm nay nó online. Nga tủm tỉm cười khi nó phát hiện thấy có một nick lạ muốn add mình. “thienvuongdaica”? Thôi thì cũng là lạ, “sauconxauxi” accept vậy. Ai thế nhỉ?
Sau năm phút “bạn là ai?” “bạn tên gì”… thì Nga cũng bắt đầu nhớ ra mang máng. Đây là một bạn mà hôm trước nhảy 179-8K với mình àh? Đúng rồi, chính xác. “Nice to meet you too!^^”, Nó trả lời cậu bạn mới mà miệng tủm tỉm cười. “Chắc bạn này nhảy thua mình nên …hâm mộ mình rồi. Hi hi.” Nó tự hào cũng phải, từ bé đến giờ nó đã biết trò nào khác ngoài Audition đâu?

…………..
- Có vậy mà mày cũng để ý à? - Tuấn ngạc nhiên.
- Mày ngưng cái trò sủa oang oang bên tai tao dùm cái. – Hòang cằn nhằn. – Thế mày đã thấy đứa nào …khủng khiếp như vậy chưa? 179-8K mà tòan Perfect với lại Great. Tao ngồi è cổ ra Finish Move mà vẫn thua nó mới ghê chứ!

Tuấn ngồi bơ ra nghĩ ngợi. Thằng bạn thân của nó chưa thế này bao giờ cả. Cũng bởi vì Hoàng quá là năng khiếu, phải gọi là thiên khiếu mới đúng. Có trò nào nó để thua ai thế này đâu? … Không chừng lần này…

- Thế con bé tên gì?

Hoàng xụ mặt xuống, miệng lung búng:

- Nó không nói =.=’. Cái gì cũng giấu tịt. Pro như tao cũng chỉ biết được …giới tính thật của nó thôi… Chắc lần này nhờ cả vào mày vậy, Tuấn “trình” ạh.

- Biết đâu con bé nó có bồ rồi thì sao mày?
-…
Thằng Hòang nhờ nó tìm kiếm như vậy mà chẳng có cái gì khác ngoài Y!M thì có mà bó tay. Tuấn đành vào Internet Explorer, nhập vào địa chỉ: 360.yahoo.com/sauconxauxi. Không có tên thì đi mò blog vậy. Mà thật ra, mò blog kiểu này đúng là rất phiêu. Nhỡ đâu con bé không có blog, hoặc dùng dưới địa chỉ khác là hai thằng ngồi bơ mặt chó thôi.

Vậy mà ra blog con bé thật. Hai thằng trố mắt nhìn, miệng cười toe toét dần biến dạng thành meo méo, khi blog toàn là …sâu! Trời ơi, cơ man là sâu. Cái tên
Sâu Con Xấu Xí’s blog thì không nói rồi, nhưng tất cả entry đều để bày tỏ …tình cảm đối với sâu. Cả cái avatar cũng là một con sâu béo núc – đầu gắn nơ trắng, miệng tủm tỉm cười. Hết.
Tuấn đành lên tiếng:
- Hay quá, chẳng thấy nói về đứa con trai nào hết. Mừng cho mày nhé!
- =.=’ mày bị khùng hả? Ai ngờ nó lại nhiều … “sâu” thế này! Ôi con điên =.=’!!! Giấc mơ của tao luôn là một em xinh xắn như …Nga Mi kìa! Một “Thiên Vương đại ca” như tao không chơi với sâu! – Hòang quả quyết.

…………………..
Đêm khuya. Có 2 thằng con trai ngồi cặm cụi trước máy tính. Một thằng ngồi luyện phím luôn tay theo những điệu nhạc. Một thằng ngồi mân mê mày mò blog với blog…
- Hoàng, tao có một tin vui và một tin buồn. Mày muốn nghe tin nào trước?

- Mày chỉ được cái nhố nhăng – Hoàng cau có, mắt vẫn dính liền vào màn hình vi tính – có gì thì cứ nói đại ra đi!

Tuấn nhe răng cười toe toét, trả lời:

- Uhm thì, tin buồn là tao chỉ có một tin vui thôi, và tin vui là …
- Là?!!!- Thôi không có gì.- Mày!!! Như thằng khùng!!! Có gì thì nói đại đi còn…- Cũng không có gì ghê gớm. Chỉ là, tao tìm ra trường của con bé…- Thật hả mày?!!!
Hòang nhảy ra khỏi chỗ ngồi lập tức, và chồm lại ngó vài thứ trên màn hình máy tính kế bên, theo hướng ngón tay Tuấn đang chỉ. Hai thằng nhìn nhau đắc ý, nhoẻn miệng cười đầy …nham hiểm (!).

(còn tiếp...)

Phần 02 click here

-------------------------------------------------------
Lời người viết:
Đây là truyện ngắn nhiều kì hoàn chỉnh đầu tiên DK sáng tác, nếu mọi người ủng hộ thì hay quá. Vì truyện này có dùng một số khái niệm về game, nhất là Audition, cho nên những ai chưa từng tiếp xúc với trò này sẽ khó tiếp nhận truyện này hơn. Vì thế, cuối mỗi phần tôi sẽ cố gắng giải thích để mọi người cùng hiểu. Nếu có gì sai sót hay chưa hoàn chỉnh, rất mong mọi người góp ý.
Game online?
- Trước hết, game online là game … chơi trên mạng internet, là môi trường để nhiều người ở nhiều nơi xa nhau có thể cùng chơi và chia sẻ như một xã hội ảo (để tham khảo thêm, mời bạn đọc bài viết liên quan tại đây). Những game mà DK nhắc đến ở phần này, Võ Lâm Truyền Kỳ, Cửu Long Tranh Bá, MU và Audition là những game online tiêu biểu.
Audition?
- Khác với đa số game online, Audition là game âm nhạc và vũ đạo, rất phổ biến ở Việt Nam. Hiện nay đã có những game online tương tự, như Hot step chẳng hạn.
- Thao tác khi chơi khá đơn giản, đó là sự kết hợp giữa những dấu mũi tên (lên, xuống, trái, phải) và phím khoản trắng (space bar). Thỉnh thoảng sẽ có những bước nhảy đặc biệt khó, gọi là Finish Move.
- Bài mà nhịp điệu (beat) càng nhanh thì càng khó theo, và tốc độ nhanh chậm được thể hiện qua chỉ số bpm. Một điều nữa là Audition có dạng nâng cao là nhảy 8 phím (thay vì mỗi lên, xuống, trái, phải thì còn chéo qua chéo lại này nọ) khá khó, gọi là 8K. Vì thế nên trong truyện, Hoàng có nói về một bài nhảy 179-8K là đang nói về một bài rất khó, ít ai làm được.
Đại khái là thế thôi, nói lắm quá thì thật không cần thiết. DK mong là phần 01 không tệ lắm, và các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ phần tiếp theo, post vào tuần tới.
Thank you a bunch!!!
----------------------------------
Other series:


Sunday, September 7, 2008

Having fun with Vietnam Idol

A couple of days ago, I’ve watched the first part of Vietnam Idol through TTO. I am personally glad that they actually have the show, because Vietnam Idol is crazily hilarious. Yeah, if anyone feels bored and has nothing fun to do, Vietnam Idol is highly recommended, good stuff. I always have fun time watching those clips.

The part I have watched was in
Hanoi. This year, there is a huge bunch of contestants - several times more than last year, which is pretty intense. The thing is, anyone in there was full of ambition, of hope and great love for singing. These made them have their own styles, which I should say, really really weird. But then, that’s how fun the show is. Another thing to be concerned is, since when Vietnam has had that much people who strongly want to be famous singers? It seems like we can find a person like that among any three random people. That’s really strange. If they were all going to succeed, which means Vietnam was gonna have thousands and thousands of singers, who would go to any concert, and who would know which CD should they get? Really chaotic and confusing :D. I would say, we are living in the period of Vietnamese sentimentalism, just like America couple decades ago. It’ll be interesting to observe.
Anyway, for those who are contestants or having someone participate in Vietnam Idol, please tell. We will support and cheer wholeheartedly.

I have some stuff to do these days, so this entry is not gonna be long or interesting. But I am up to something bigger, which hopefully I can start posting next week, and it would probably last for a month or two. However, it will be written in Vietnamese, so for those who’d prefer my English entries, I deeply apology.

So there, it’s it for this week. I hope everyone would have fun time watching Vietnam Idol, and have a great semester.

Thank you.