Saturday, September 27, 2008

Sâu Con Online Part 03


Part 03: chat – tìm kiếm – quan sát
The story so far:
Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã tìm ra ngôi trường cấp Ba nơi saucon (nick của cô bé ấy) đang học. Chiến dịch đầu tiên của cả hai thất bại một cách nhảm nhí do hai cậu “đi rình” trước cổng trường vào đúng Chủ Nhật…
Part 02 click HERE
Hôm nay là một ngày đẹp trời, vì Nga đã làm xong bài tập trước …11h tối. Chuyện này cực kì hiếm có, vì một nữ nhà văn không chuyên như Nga lại luôn tìm thấy cảm hứng khi đang …làm bài. Sự thật là cứ làm bài được chừng 15 phút thì nó lại “A!” lên một cách đầy ngẫu hứng, rồi lúi húi viết những gì mà bộ não quái vật của nó vừa phát sinh. Vậy mà hôm nay Nga lại làm xong bài nhanh lạ kì, dù đã kèm theo hai bài viết bày tỏ tình yêu của nó đối với sâu. Như một sự dĩ nhiên lặt đi lặp lại, Nga mở máy lên và click vào cái icon Audition nhỏ nhắn. Bỗng nó phát hiện ra cậu trai biệt danh “thienvuongdaica” sau nhiều ngày vắng bóng lại xuất hiện. Nga cười nhẹ và từ từ nhấn vào nút “Accept”.

Thienvuongdaica: hello :D
Sauconxauxi: chao ban
Thienvuongdaica: lau qua…

Nga thấy hơi ngạc nhiên và bắt đầu bực mình. Đã bắt đầu nhảy rồi mà “Thienvuongdaica” cứ chat mãi. Cứ trả lời thế này thì nó sẽ miss mất thôi.

Vừa xoay vừa lộn Finish Move, “Sauconxauxi” thấy bạn nhảy của nó nói:
Thienvuongdaica: cai ao’ ban moi mua dep that. Khong biet ban ngoai doi co’ xinh giong’ trong game khong nhi? ^^
Sauconxauxi: mat mui thi duong nhien khong roi`! Mat’ ai lai to du`ng the’? Dien ah? ~.~’

Vừa nói xong thì Nga phì cười. Cái nó vừa nói thấy hơi dữ dằn quá, nhỡ bạn kia sợ quá chạy mất thì hết đối thủ. Thế là nó đành vớt vát:
Sauconxauxi: nhung ve trang phuc thi` cung co’ cho~ giong’…

Sau câu đó thì cả hai người chẳng còn nói gì. Nga thì chẳng có hứng nói chuyện, nào biết đâu “Thienvuongdaica” miss vì cả hai tay đang rung lên một cách sung sướng (!).

- Vậy mày chụp được cái ảnh nó đang nhảy chưa? – Tuấn hỏi, mặt vẫn bơ đời như thường ngày.

Hoàng không quay lại, tay lia chuột vào file ảnh vừa có được. Hai thằng chụm đầu lại ngó những bức hình từ đủ mọi góc độ của “sauconxauxi” (trong game). Tóc hồng dài, cài nơ trắng, áo hoa xanh, quần jean đính, giày cam. Tuấn vừa nhìn vừa choáng trước một “cây” đủ màu sắc mà theo nó là chẳng ăn nhập gì lại đập nhau côm cốp. Không ngờ thằng bạn nó lại đi thích một con bé hoa hòe hoa sói thế này.

Hoàng cuối cùng cũng ngoảnh lại, vẻ mặt hơi down down:

- Giờ sao nữa mày?

Tuấn hơi phì cười trong nửa giây, rồi trả lời:

- Này nhé, con bé nói là nhân vật của nó giống nó ở một điểm nào đó trong trang phục phải chứ?

Hàng lông mày của Hoàng hơi bắt đầu nhướn lên một tí, rồi lập tức hạ xuống thẳng đuột:

- Làm sao biết giống là giống chỗ nào chứ?! Mày nhìn xem, một “lô” thế này thì đoán mò àh?

Tuấn bắt đầu gãi gãi tai. Thằng bạn nó sao lại …thộn thế không biết (!). Chẳng lẽ bộ não Hoàng chỉ lập trình hoạt động khi tương tác với vi tính và bóng rổ thôi sao?

- Mày nghĩ xem nhé: con bé còn là học sinh cấp ba, tóc tai thế này chắc chắn không phải rồi. Ngó xuống tiếp, quần áo có thế nào cũng không thể so sánh, nó đi học thì mặc đồng phục chứ? Vậy nên…

- Giày con bé màu cam. – Hoàng gật đầu.

Vậy là buổi chiều sau hôm đó lại có hai thằng ngồi trong quán cà phê, vừa uống ừng ực vừa nghía về phía cổng trường. Hoàng lên tiếng:

- Hôm nay là thứ mấy hả mày?

Tuấn tặc lưỡi:

- Mày hỏi lần này lần thứ mấy rồi? Hôm nay thứ ba! Mày cứ yên tâm.

Chỉ năm phút sau đã tới lúc tan học. Hồi chuông vang lên vừa dứt là đàn đàn đống đống học sinh ùa ra, sống động đến nỗi ai ngồi xem sẽ thấy thú vị không thua gì
Troy hay Lord of The Rings cả. Tội cho hai thằng con trai phải giở hết đủ mọi tuyệt kĩ quan sát (mà dân trong nghề gọi là “địa”) để không bỏ sót một …đôi giày nào. Khiếp, phải để ý mới thấy thế giới giày dép của học sinh phong phú cỡ nào. Có những đôi bóng loáng như đánh si, đi bên cạnh những đôi màu hồng nhạt có khi có nơ hoặc bướm. Có cả những đôi được bắn graffiti tay, và cả những đôi đặc biệt đến nỗi vô hình (mà theo sách vở thì gọi là …đi chân đất”). Tuyệt nhiên không thấy một đôi nào màu cam cả. Đám học sinh tủa ra và phát tán gần hết trong sự thất vọng của hai đứa. Đến khi Tuấn chuẩn bị quay đầu bỏ đi thì Hoàng rú lên:
- Kia kìa!!!

Tuấn từ từ quay đầu lại theo hướng chỉ của Hoàng. Đó đúng là đôi giày màu cam chói lọi…

(hết part 03; còn tiếp…)
-------------------------------------------------------
Lời người viết:
Một điều cần giải thích cho kì này là, trong game Audition người chơi có thể dùng tiền trong game để mua quần áo, tóc tai này nọ để tạo phong cách riêng. Và Hoàng nếu muốn ghi lại hình ảnh của saucon trong game thì chỉ cần nhấn Print Screen hay save ván nhảy lại là xong.
Nói chuyện ngoài lề một chút :D. Không biết mọi người còn ai nhớ câu chuyện Bão về không? Gần đây Báo Tuổi Trẻ đã đăng câu chuyện này (với tên mới là Kem =.=’). Mọi người có thể xem ở ĐÂY hay trên báo Áo Trắng số tháng 9-2008.
Khoe khoang xong rồi, cảm ơn mọi người ^^. Have a good weekend.

No comments:

Post a Comment