Showing posts with label series. Show all posts
Showing posts with label series. Show all posts

Friday, June 24, 2016

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 1) - Chuyện Anh Phụng

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Lúc tôi học lớp 7 hay 8 gi đó, anh Phụng* (tên nhân vật đã được thay đổi) là thầy dạy kèm môn Toán cho tôi. Ảnh cũng còn trẻ, là sinh viên khoảng 20, 21 tuổi, nên chúng tôi cũng dễ thân nhau. Ngoài giờ học, ảnh và tôi hay ra tiệm game. (Thời đó “tiệm game” và “tiệm net” còn khác nhau. Mấy tiệm chơi game dùng mạng LAN chứ không có internet, còn mấy tiệm net thì không có game.) Anh Phụng là người bày cho tôi trò Civilization III mà lúc đó đối với tôi là rất đặc sắc. Tôi đã nghĩ rằng nếu ai chơi giỏi trò này chắc chắn sau này sẽ làm… nguyên thủ quốc gia vĩ đại(!). Giờ nhớ lại, đó là khoảng thời gian của những buổi chiều dài và nắng, anh Phụng và tôi vừa chơi game vừa ăn mì trứng chiên do cô giúp việc nấu cảm thấy cuộc đời vui lắm.

Là con trai thì nên có một người anh để noi theo. Tôi không có anh nên tôi coi anh Phụng như anh mình. Ảnh giỏi Toán và giỏi chơi game đã đành, nhưng ảnh còn chia sẻ với tôi về nhiều thứ khác nữa, như chuyện ca hát hay dở hoặc về những cô bạn gái của ảnh. Giờ nghĩ lại tôi thấy tôi bị ảnh hưởng từ anh Phụng cũng nhiều thứ, từ cách nhìn nhận cuộc sống đến thói quen hay nói “hổng dzui!” của ảnh.

Anh Phụng dạy tôi được vài tháng thì tự nhiên ba tôi cho ảnh nghỉ. Đột ngột quá nên ảnh thấy buồn còn tôi thì thấy choáng. Một thời gian sau, anh Phụng có đến nhà tôi chơi, tôi vừa vui mừng vừa ngạc nhiên không biết nói gì; ảnh thấy tôi có vẻ lạnh nhạt không vui nên đi về. Tôi mới lớp 7, lớp 8 mà, đâu biết gì, dạ anh về thì về. Địa chỉ nhà trọ ảnh đã rời đi; số điện thoại anh cho cũng là của bạn ở trọ cùng nên tôi không có cách nào liên lạc được. Nhà tôi dặn cô giúp việc thật kĩ là nếu anh Phụng tới thì phải hỏi số điện thoại của ảnh liền. Ảnh tới thiệt, mà tới lúc cả nhà tôi đi vắng, nên ảnh để quà lại rồi về. Còn cô giúp việc chắc là thấy ảnh nên xúc động quá đâm ra quên không hỏi số điện thoại. Thế là thôi thua. Mất đi một người bạn tốt thì buồn lắm. Mất bạn mà lỗi do mình lạnh nhạt thì càng buồn hơn.

15 năm sau (là bây giờ nè), một ngày tôi nằm trên giường gác tay lên trán nghĩ ngợi lung tung, tự nhiên nhớ về anh Phụng. Ngẫm nghĩ thêm một lúc nữa thì nhớ ra cả họ tên của ảnh. Long Hổ Phụng. Cái tên lạ thế này chắc ít người có, nên có khi search trên Facebook lại ra được không chừng. Mà tìm người trên Facebook thật ra không có dễ, vì người Việt Nam mình nhiều khi không để tên thật mà để Son Goku hay Triển Chiêu gì đó, hoặc không thì để hình con heo con mèo chứ không để hình mình.

May sao Thượng Đế cho phép, anh Phụng để tên thật và để hình cái mặt của ảnh. Cũng hên là tôi còn nhớ mang máng mặt ảnh ra sao và ảnh sau bao nhiêu năm cũng không thay đổi mấy (chỉ hơi mập ra tí). Không biết ảnh sẽ nghĩ gì khi tôi tự nhiên ở đâu ra xuất hiện. Thế là tôi viết:

- Chào anh Phụng. Anh biết em là ai không? : D

Monday, September 1, 2014

My Dale Carnegie Adventure - Pt.01: The Orientation


The company I am working for has a tradition of sending its employees to Dale Carnegie Training courses.  At almost everyone’s desk there is some sort of diploma or recognition from Dale Carnegie hanging at the front it’s crazy.

Dale Carnegie is a program that helps improving your social skills such as public speaking, doing things outside your comfort zone, managing stress, and maintaining a positive attitude. (Dale Carnegie himself was graduated from the same college I attended so hey! : )

So it happened that I got enrolled to the program and I will have to attend the three-and-a-half-hour class for the next 6 weeks or so. And I have decided to write about this as a new series for this blog. My current lifestyle has been preventing me to update this blog regularly and I am trying to fix that. Dale Carnegie is a popular program, so sharing my experience while taking it may benefit many other people.

The “Interesting” Orientation

Last week was the orientation and we had the opportunity to see each other for the very first time. The group that my company sends this time includes two very high-ranked members and I (oops!). The class is a small group of around 20 people, all Caucasians except me (for genuine observation without any racism on my part : D), and everyone seem to be older than me. There is a middle-aged lady sitting by herself at the front row who thinks she is really smart and tries very hard to show that. (Ah! I hope my perception of her would change toward the end of the course!) The instructor is nice and friendly but I wonder if he hates me now: when I arrived 5 minutes early, the class was already started so at the end of the class I asked him if we should come to class 15 minutes early next time. The way he responded has something to do with his watch and mine not agreeing. Yeah, I was already showing an “annoying Asian guy” on the first day – what a great start.

How to Effectively Receive Dale Carnegie Awards

There are two people in my company, Pepsi and Coke (and yeah, I changed their names). They were in the same group of people attending DCP and Pepsi received the highest DC award along with a bunch of other stuff whereas Coke didn’t get squat. The problem is both Pepsi and Coke work closely with me in the company, and I know that Pepsi is not a good public speaker or is he strong with any other social skill. His work attitude is not the best and he still has a lot to work on to be effective at work. Coke, on the other hand, is a charismatic, energetic kind of guy who is an eloquent speaker. Heck, he is an ordained minister who sometimes would imitate Joel Osteen for us to watch (and he would do a really great job!).

So why in the world would Pepsi gets recognized and awarded while Coke isn’t? The answer is simple: the awards go to the one who shows that he/she has tried the hardest or has improved the most. This makes sense in the way I don’t really appreciate. It implies that the students’ pre-existing abilities are irrelevant, that any effort a person makes prior to the course is not to be accounted for at all. You are not gonna be rewarded if you have been learning to improve yourself for a long period of time before taking the course. It’s like an art class in which the first place goes to the one who didn’t know how to draw but now can draw an apple instead of the one who could paint a perfect orchard and now is getting slightly better at digital color compositions.

What I Should Do for the Class

Of course I wasn’t the only one with the “Coke vs. Pepsi” observation. The two bosses/classmates of mine are planning to deliberately appear so “pathetic” in the beginning, maybe with tears if necessary, in order to maximize their “progresses” to others. I have to say that it is a really tempting option but maybe I shouldn't go with that. This is gonna be a large amount of time I will invest in, and I should learn what I can to improve myself to become for effective at work and in Life. After all, I am not one of the big bosses yet. : )

So here is my goal for this journey: to try the best I can to present myself and to learn from others; to impress everyone from the very beginning and not holding back as if I am in America’s Got Talent; to appreciate every moment being in the program; and to make some new good friends if possible.

I am looking forward to what is happening, and will try to share this experience with you as meaningfully and truthfully as I can, and I hope you too will enjoy reading it. Thank you very much!

Saturday, October 3, 2009

IBE the Journey



IBE stands for Integrative Business Experience, one of the most important programs for my management major. It’s a four-hour period in three days a week from 9am to 1pm and it’s not just long. It’s huge and it’s like nothing I have even got into before. For many reasons, it makes this semester (fall 2009) become the toughest semester for me until now. So I’ve decided to write about it, believing this will be an interesting story for me and for those who read it.

The confusion
My first feeling about this program was that it’s so strange, so new, and yet so confusing. From absolutely out of nowhere we students were told that we’d make a real business on the very first day of the class. “Doing real business” means setting up a real company, having loan presentation before the real bankers asking for money, and working with real vendors to be selling some real products. It was a bit too “real” for a student like me, who had been only listening to lectures, reading textbooks, and writing papers (if they weren’t real, then were they all fake?!) Moreover, all of the people around me seemed really excited and confident, leaving me to be the only one who didn’t know what’s going on. My biggest question at the time was, “Did I miss something?”
Soon after that we were set into 15 teams, and then the teams were grouped into three companies. My 11th group had six members and it’s still six until today. The group belonged to the company “West” (the other two were “Central” and “East”). “West” was the temporary name, and the real name was yet to be decided later, when we have decided the actual product to sell. Each company had a meeting for an hour after the class in separate rooms. And the first meeting was the peek of my confusion. There were 29 people in my company, and most of them didn’t seem any friendly or nice at all. What worse was the way they conducted the conversation didn’t appeal to me any bit, and I was totally discouraged to contribute any opinion (which was rare if you know me). Those days were hard, and I kept wondering if this was what I wanted to do; if I’d have to work with unfriendly people like that – for my whole life!
I then went to see my advisor, to tell about my worries. She said that I wasn’t expected to know any of these “real” stuffs before, and I would be taught all that. I also shared my thoughts with my mother and my girlfriend, which eased my confusion somewhat. But nothing had ended there, more like everything had just begun and the adventure ahead of me was still too big.
The first great failure – or was it?
One of the first things we had to do for the company was to have the hierarchy, which means to have people filled into positions, such as President, Vice President, etc. The method was: self-nomination and votes. Knowing myself and knowing the uneasy environment of the company, I nominated myself for the Marketing manager position. My opponent was Jeremiah. Who the heck is Jeremiah? I didn’t care, must be some random guy, I thought, having no idea how much insignificant myself also was.
So I put some effort preparing the speech I would give in the next meeting. Using what I had learned in my Business Communication class before, I thought of some arguments to protect me from my disadvantages (such as being non-American, etc.) I was pretty confident, because even though they may not like me much, I would beat my opponent since he shouldn’t have prepared anything beforehand like I did. My girlfriend would be so proud of me.
But all what I pictured in my head was not true at the very least. In the meeting, I realized that Jeremiah wasn’t “just a random guy”, but one of the most involved people during the discussions. But his toughness was yet to reveal later, as we got to wait for the President and other higher positions first. One candidate for the President was a girl that I thought to be too lame. The way she looked at people, how she only read from some paper when having her opinion about something, made her become a very inadequate person in my opinion. So I voted for the other person, a strong guy with a bright face and a responsible attitude. But then the lame girl got the seat, only because many people in the company knew her more than him! The same situation happened for other positions: whoever I thought to be more able didn’t get voted. Then it was my turn finally.
I went out of the room for Jeremiah to give his unexpectedly long speech. Besides being international student and all, I didn’t know any single person in the company; I clearly knew my chance wouldn’t be high. Any rational person would choose to give up doing such a hopeless thing. Unfortunately I wasn’t smart, so I thought that win or lose didn’t matter any more, but if I gave up, I’d regret it forever. I gave my speech anyway. It wasn’t a satisfying speech, but I am now always glad that I did it. We two candidates then were waiting outside for the others to discuss, which of course mainly about my opponent. It was quite a long time and when we got in, we were told the victor. Jeremiah became our Marketing manager, and even though already anticipated all of this, I was a bit surprised and sad that I lost. The candidates couldn’t know who vote for whom, but I wished I could know if there was any person did vote for me.
But now I am not sure if it was better off for me if I have won. Jeremiah later on appeared to be a much capable person for the position than me for various reasons that I may mention later. Sometimes love and determination still need some rationale. So I should just do my best always, and leave the rest to God. “But what am I gonna tell her now?” I wondered.
(to be continued…)
Part 02

Sunday, March 29, 2009

Ánh Thu


Đèn bỗng vụt tắt, mọi thứ ngập chìm trong bóng tối. Hắn cố gắng kìm nén không quẳng luôn tách cà phê vào màn hình laptop. Thế là thôi, bye bye LeeChunKute vừa mới quen tức thì.
Hắn nhấp một ngụm rồi ngước lên nhìn quanh căn phòng lặng ngắt. Vài người khách vẫn ngửa đầu phun phì phèo vài làn khói. Một “thằng” bên trái hắn đang cầm cuốn sách thật dày, vẫn đọc say sưa chả biết trời trăng thế nào. Một ông cụ không hiểu vào quán café này làm gì, vẫn ngồi trầm ngâm nhìn cái phen nhỏ từng giọt buồn vô tận. Một cô gái ngồi cạnh cửa sổ, mắt đang nhìn lên cao xa xăm như chờ ai.

Hắn cúi xuống nhấp thêm một ngụm rồi lại ngước lên, nheo mắt để nhìn xem đấy là do ánh trăng ngoài kia rọi vào hay chính cô đang tỏa sáng. Mái tóc dài hơi xoăn khẽ tung bay, nhẹ nhàng mà đẹp lạ lùng như Galadriel nơi núi rừng Rivendell lấp lánh.

Đã quen nhìn bao cô gái qua tầng tầng lớp lớp của photoshop, giờ ngắm nàng qua mỗi gọng kính làm hắn chẳng biết được thật hay mơ, cũng chẳng dám chớp mắt hay ngó lơ đi vì sợ chỉ thế thôi người ta cũng sẽ biến mất.

Nàng như một cuốn tiểu thuyết đầy màu sắc và tinh hoa, mỗi ngày là từng trang văn trong trẻo và mới mẻ. Còn hắn lúc này, đang nhìn nàng chằm chằm chẳng khác gì một tờ hóa đơn vô tình, cố len lỏi chui vào cuốn sách để rồi nằm đó lạc lõng.

Đèn vụt sáng, màn đêm cùng bao sự mơ màng bỗng tan biến mất, nhẹ nhàng và nhanh chóng như cái chớp mắt giữa buổi chiều thu. Phải mất tới vài giây để hắn nhận ra nàng đang rời khỏi quán. Hắn vơ vội cellphone chạy với theo.

Trăng vẫn lững lờ trên cao, thấp thoáng.


--------------------------------------------------
Related topics:
Ánh Thu 2 (maybe ?)
Cúp điện (không phải là "Ánh Thu 3" đâu :D)
Tắt Đèn! :))

Other Series:
Sâu Con Online

Saturday, September 13, 2008

Sâu Con Online


Part 1: Game pro – Audition – Bắt đầu

Hôm nay nó online. Nói ra thì ngày nào nó chẳng online? Trong “Game Pro” này không ai là không biết mặt thằng Hoàng “Half life” hết! Không chỉ vì tài bắn Counter Strike của nó rất pro, mà vì nó vốn thành trùm từ thời đó.

Cái “thời Half-life” ấy, vậy mà đã cả bảy năm trôi qua rồi. Khiếp. Vậy là cũng bao nhiêu trò game đã lướt qua bàn tay nó ráo cả. Hết StarCraft thì Warcraft III, rồi sau Võ Lâm lại thêm Cửu Long Tranh Bá… Vừa ngồi nhảy nhót trên Audition, Hoàng vừa tức giận khi thằng Tuấn kế bên cứ lải nhải:

- Mày vừa mua cánh cấp hai bên MU đã nhảy qua trò khác rồi àh? Chán mày quá! Tính mày mà cứ thay đổi xoành xoạch thế này thì bao giờ mới có bạn gái đây?...

Hoàng im lặng chẳng nói gì. Nó cứ bơ mặt thế mà nhảy nhót bên bàn phím. Bạn gái thật làm cái quái gì! Một thằng pro như nó thì cứ gọi là một đàn con gái bu theo …buff, cho dù nó có đổi bao nhiêu trò đi nữa…

………
Hôm nay nó online. Nga tủm tỉm cười khi nó phát hiện thấy có một nick lạ muốn add mình. “thienvuongdaica”? Thôi thì cũng là lạ, “sauconxauxi” accept vậy. Ai thế nhỉ?
Sau năm phút “bạn là ai?” “bạn tên gì”… thì Nga cũng bắt đầu nhớ ra mang máng. Đây là một bạn mà hôm trước nhảy 179-8K với mình àh? Đúng rồi, chính xác. “Nice to meet you too!^^”, Nó trả lời cậu bạn mới mà miệng tủm tỉm cười. “Chắc bạn này nhảy thua mình nên …hâm mộ mình rồi. Hi hi.” Nó tự hào cũng phải, từ bé đến giờ nó đã biết trò nào khác ngoài Audition đâu?

…………..
- Có vậy mà mày cũng để ý à? - Tuấn ngạc nhiên.
- Mày ngưng cái trò sủa oang oang bên tai tao dùm cái. – Hòang cằn nhằn. – Thế mày đã thấy đứa nào …khủng khiếp như vậy chưa? 179-8K mà tòan Perfect với lại Great. Tao ngồi è cổ ra Finish Move mà vẫn thua nó mới ghê chứ!

Tuấn ngồi bơ ra nghĩ ngợi. Thằng bạn thân của nó chưa thế này bao giờ cả. Cũng bởi vì Hoàng quá là năng khiếu, phải gọi là thiên khiếu mới đúng. Có trò nào nó để thua ai thế này đâu? … Không chừng lần này…

- Thế con bé tên gì?

Hoàng xụ mặt xuống, miệng lung búng:

- Nó không nói =.=’. Cái gì cũng giấu tịt. Pro như tao cũng chỉ biết được …giới tính thật của nó thôi… Chắc lần này nhờ cả vào mày vậy, Tuấn “trình” ạh.

- Biết đâu con bé nó có bồ rồi thì sao mày?
-…
Thằng Hòang nhờ nó tìm kiếm như vậy mà chẳng có cái gì khác ngoài Y!M thì có mà bó tay. Tuấn đành vào Internet Explorer, nhập vào địa chỉ: 360.yahoo.com/sauconxauxi. Không có tên thì đi mò blog vậy. Mà thật ra, mò blog kiểu này đúng là rất phiêu. Nhỡ đâu con bé không có blog, hoặc dùng dưới địa chỉ khác là hai thằng ngồi bơ mặt chó thôi.

Vậy mà ra blog con bé thật. Hai thằng trố mắt nhìn, miệng cười toe toét dần biến dạng thành meo méo, khi blog toàn là …sâu! Trời ơi, cơ man là sâu. Cái tên
Sâu Con Xấu Xí’s blog thì không nói rồi, nhưng tất cả entry đều để bày tỏ …tình cảm đối với sâu. Cả cái avatar cũng là một con sâu béo núc – đầu gắn nơ trắng, miệng tủm tỉm cười. Hết.
Tuấn đành lên tiếng:
- Hay quá, chẳng thấy nói về đứa con trai nào hết. Mừng cho mày nhé!
- =.=’ mày bị khùng hả? Ai ngờ nó lại nhiều … “sâu” thế này! Ôi con điên =.=’!!! Giấc mơ của tao luôn là một em xinh xắn như …Nga Mi kìa! Một “Thiên Vương đại ca” như tao không chơi với sâu! – Hòang quả quyết.

…………………..
Đêm khuya. Có 2 thằng con trai ngồi cặm cụi trước máy tính. Một thằng ngồi luyện phím luôn tay theo những điệu nhạc. Một thằng ngồi mân mê mày mò blog với blog…
- Hoàng, tao có một tin vui và một tin buồn. Mày muốn nghe tin nào trước?

- Mày chỉ được cái nhố nhăng – Hoàng cau có, mắt vẫn dính liền vào màn hình vi tính – có gì thì cứ nói đại ra đi!

Tuấn nhe răng cười toe toét, trả lời:

- Uhm thì, tin buồn là tao chỉ có một tin vui thôi, và tin vui là …
- Là?!!!- Thôi không có gì.- Mày!!! Như thằng khùng!!! Có gì thì nói đại đi còn…- Cũng không có gì ghê gớm. Chỉ là, tao tìm ra trường của con bé…- Thật hả mày?!!!
Hòang nhảy ra khỏi chỗ ngồi lập tức, và chồm lại ngó vài thứ trên màn hình máy tính kế bên, theo hướng ngón tay Tuấn đang chỉ. Hai thằng nhìn nhau đắc ý, nhoẻn miệng cười đầy …nham hiểm (!).

(còn tiếp...)

Phần 02 click here

-------------------------------------------------------
Lời người viết:
Đây là truyện ngắn nhiều kì hoàn chỉnh đầu tiên DK sáng tác, nếu mọi người ủng hộ thì hay quá. Vì truyện này có dùng một số khái niệm về game, nhất là Audition, cho nên những ai chưa từng tiếp xúc với trò này sẽ khó tiếp nhận truyện này hơn. Vì thế, cuối mỗi phần tôi sẽ cố gắng giải thích để mọi người cùng hiểu. Nếu có gì sai sót hay chưa hoàn chỉnh, rất mong mọi người góp ý.
Game online?
- Trước hết, game online là game … chơi trên mạng internet, là môi trường để nhiều người ở nhiều nơi xa nhau có thể cùng chơi và chia sẻ như một xã hội ảo (để tham khảo thêm, mời bạn đọc bài viết liên quan tại đây). Những game mà DK nhắc đến ở phần này, Võ Lâm Truyền Kỳ, Cửu Long Tranh Bá, MU và Audition là những game online tiêu biểu.
Audition?
- Khác với đa số game online, Audition là game âm nhạc và vũ đạo, rất phổ biến ở Việt Nam. Hiện nay đã có những game online tương tự, như Hot step chẳng hạn.
- Thao tác khi chơi khá đơn giản, đó là sự kết hợp giữa những dấu mũi tên (lên, xuống, trái, phải) và phím khoản trắng (space bar). Thỉnh thoảng sẽ có những bước nhảy đặc biệt khó, gọi là Finish Move.
- Bài mà nhịp điệu (beat) càng nhanh thì càng khó theo, và tốc độ nhanh chậm được thể hiện qua chỉ số bpm. Một điều nữa là Audition có dạng nâng cao là nhảy 8 phím (thay vì mỗi lên, xuống, trái, phải thì còn chéo qua chéo lại này nọ) khá khó, gọi là 8K. Vì thế nên trong truyện, Hoàng có nói về một bài nhảy 179-8K là đang nói về một bài rất khó, ít ai làm được.
Đại khái là thế thôi, nói lắm quá thì thật không cần thiết. DK mong là phần 01 không tệ lắm, và các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ phần tiếp theo, post vào tuần tới.
Thank you a bunch!!!
----------------------------------
Other series:


Saturday, August 2, 2008

Giấc mơ tan

Bất chợt hiện ra trước mắt tôi
Một nàng công chúa của tinh khôi
Hàng dài hoa lệ trong nhung gấm
Ngỡ ngàng ước mộng chốn xa xôi.

Bong bóng vây quanh như muốn ngỏ
Hỡi người em nhỏ mỏng manh ơi
Từng chùm hoa đỏ lung linh ngó
Bao giờ cho tỏ nỗi chơi vơi?!

Và khi bóng bể, em gục khóc,
Khẽ khàng thổn thức giữa màn đêm.
Từng hạt mưa tuôn như trách móc
Người đi chẳng lại, còn mình em!

Ngoảnh lại đi nào, nhành hoa bé!
Để thấy còn tôi vẫn đứng chờ.
Tiến lại gần, ta cùng bay nhé?
Hạnh phúc biết đâu đến bất ngờ.

Rền vang chớp giật nơi xa xôi
Vỡ mộng thì ra đã muộn rồi
Thuyền xa rời bến khi người đến
Lẳng lặng đời trôi, em quên tôi.

Nắng vàng rọi xuyên đời lơ lửng
Mưa tạnh, trời thưa, chim hót mừng
Và băng tuyết lạnh tan thành nước,
Chảy mãi trong tôi, chẳng thể ngừng.