Skip to main content

Chuyện Tôi Thời Trẻ (P. 1) - Chuyện Anh Phụng

Dạo này tự nhiên tôi nhớ về thời học cấp Hai.

Lúc tôi học lớp 7 hay 8 gi đó, anh Phụng* (tên nhân vật đã được thay đổi) là thầy dạy kèm môn Toán cho tôi. Ảnh cũng còn trẻ, là sinh viên khoảng 20, 21 tuổi, nên chúng tôi cũng dễ thân nhau. Ngoài giờ học, ảnh và tôi hay ra tiệm game. (Thời đó “tiệm game” và “tiệm net” còn khác nhau. Mấy tiệm chơi game dùng mạng LAN chứ không có internet, còn mấy tiệm net thì không có game.) Anh Phụng là người bày cho tôi trò Civilization III mà lúc đó đối với tôi là rất đặc sắc. Tôi đã nghĩ rằng nếu ai chơi giỏi trò này chắc chắn sau này sẽ làm… nguyên thủ quốc gia vĩ đại(!). Giờ nhớ lại, đó là khoảng thời gian của những buổi chiều dài và nắng, anh Phụng và tôi vừa chơi game vừa ăn mì trứng chiên do cô giúp việc nấu cảm thấy cuộc đời vui lắm.

Là con trai thì nên có một người anh để noi theo. Tôi không có anh nên tôi coi anh Phụng như anh mình. Ảnh giỏi Toán và giỏi chơi game đã đành, nhưng ảnh còn chia sẻ với tôi về nhiều thứ khác nữa, như chuyện ca hát hay dở hoặc về những cô bạn gái của ảnh. Giờ nghĩ lại tôi thấy tôi bị ảnh hưởng từ anh Phụng cũng nhiều thứ, từ cách nhìn nhận cuộc sống đến thói quen hay nói “hổng dzui!” của ảnh.

Anh Phụng dạy tôi được vài tháng thì tự nhiên ba tôi cho ảnh nghỉ. Đột ngột quá nên ảnh thấy buồn còn tôi thì thấy choáng. Một thời gian sau, anh Phụng có đến nhà tôi chơi, tôi vừa vui mừng vừa ngạc nhiên không biết nói gì; ảnh thấy tôi có vẻ lạnh nhạt không vui nên đi về. Tôi mới lớp 7, lớp 8 mà, đâu biết gì, dạ anh về thì về. Địa chỉ nhà trọ ảnh đã rời đi; số điện thoại anh cho cũng là của bạn ở trọ cùng nên tôi không có cách nào liên lạc được. Nhà tôi dặn cô giúp việc thật kĩ là nếu anh Phụng tới thì phải hỏi số điện thoại của ảnh liền. Ảnh tới thiệt, mà tới lúc cả nhà tôi đi vắng, nên ảnh để quà lại rồi về. Còn cô giúp việc chắc là thấy ảnh nên xúc động quá đâm ra quên không hỏi số điện thoại. Thế là thôi thua. Mất đi một người bạn tốt thì buồn lắm. Mất bạn mà lỗi do mình lạnh nhạt thì càng buồn hơn.

15 năm sau (là bây giờ nè), một ngày tôi nằm trên giường gác tay lên trán nghĩ ngợi lung tung, tự nhiên nhớ về anh Phụng. Ngẫm nghĩ thêm một lúc nữa thì nhớ ra cả họ tên của ảnh. Long Hổ Phụng. Cái tên lạ thế này chắc ít người có, nên có khi search trên Facebook lại ra được không chừng. Mà tìm người trên Facebook thật ra không có dễ, vì người Việt Nam mình nhiều khi không để tên thật mà để Son Goku hay Triển Chiêu gì đó, hoặc không thì để hình con heo con mèo chứ không để hình mình.

May sao Thượng Đế cho phép, anh Phụng để tên thật và để hình cái mặt của ảnh. Cũng hên là tôi còn nhớ mang máng mặt ảnh ra sao và ảnh sau bao nhiêu năm cũng không thay đổi mấy (chỉ hơi mập ra tí). Không biết ảnh sẽ nghĩ gì khi tôi tự nhiên ở đâu ra xuất hiện. Thế là tôi viết:

- Chào anh Phụng. Anh biết em là ai không? : D

Comments

Popular posts from this blog

How Many Words in This List That You Know?

How are you doing on your readings in general and more specifically in developing your vocabularies? Recently I started reading a book for my Finance class called The End of Wall Street by Roger Lowenstein. In the very first chapter of the book – a short 6-page prologue, there were many words that I did not know, and I am listing them here: destitute somnolent bulwark scrutinize (to) prick quiescent laudatory salient fervent (adj) frothy parlance umbilical (cord) placate carnage plenitude opiate dictum stupendous I was so surprised to see so many new words in such a small amount of pages! How is this Roger Lowenstein guy? You would think that while reading a finance book, the only words you would stumble upon are technical terms or lingos. Or maybe I am just bad. How many words in the list above that you already know?

Niềm tự hào Việt ?!

Từ khi mới sinh ra, không biết bao nhiêu lần người ta rót vào tai nhau: “Chúng ta thật tự hào là người Việt Nam !” “Yeah, chúng ta là người Việt Nam , yeah!” “Yeah! Tự hào! Yeah!”… Thế là bản thân cũng phải có lúc tự hỏi mình: tại sao lại tự hào vậy? Tôi không tự hào mình là “con rồng” hay “cháu tiên” rồi. Tôi hẳn nhiên là con người. Vậy thì vì cái gì nhỉ? Vì sự thông minh ư? Điều này nghe rất có lý. Bao nhiêu người Việt Nam xa xưa nghĩ ra rất nhiều kế rất hay. Những “Trạng Lường” Lương Thế Vinh, những Trần Hưng Đạo hay Cao Thắng, Trần Đại Nghĩa thì quả thật không thể không nể trọng. Và ngày nay, bao nhiêu du học sinh Việt Nam du học đã đạt thành tích cao, đứng đầu lớp và đầu khối. (Về điều này thì tôi không hề nói tốt gì về mình. Tôi luôn thua kém xa các bạn Việt Nam xung quanh về thành tích.) Vậy là người Việt Nam thông minh sao? Đúng. Nhưng đó có phải là điều để chúng ta tự hào không? Tôi luôn tin rằng sự thông minh phải đi kèm với sự khôn ngoan thì mới đáng tự hào được. Sự th...

Sâu Con Online Part 06

Part 06: Nghĩ ngợi – bánh gai – có điềm The story so far: Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã thấy được cô bé cấp ba ấy, với hình dáng của một “Thạch Sanh” thời hiện đại. Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi Hoàng còn bị Thạch Sanh chửi “thật là tồi tệ!”… Để đọc câu chuyện từ đầu click HERE Part 05 click HERE Lần này là Hoàng tức giận thật rồi. Hắn vẫn biết trên đời có nhiều chuyện trớ trêu, nhưng ai có thể tin được mội con quái nhân khủng khiếp như thế có thể tồn tại chứ. Quá ghê gớm, bên trong còn hơn cả bên ngoài. Trình độ xấu xa của “Thạch Sanh” đến thế này thì ai …kill được nó chắc hưởng nhiều EXP lắm… Cơn tức của Hoàng một lúc sau thì hạ bớt. “Cậu thật là tồi tệ!”- câu nói “độc ác” lại vụt thoáng qua trong đầu hắn. Hàng lông mày đang cau lại bắt đầu dãn ra từ từ. Hình như…, con bé nó sủa cũng không phải là sai lắm… Đúng là có rất nhiều thằng con trai suốt ngày chỉ để ý ...