Friday, July 16, 2010

Chúng tôi cũng đang vượt khó



Trên báo chí, truyền hình này nọ luôn có những tấm gương “vượt khó”, “vươn lên từ những cảnh đời” các thể loại. Tất cả những câu chuyện đời họ đều là “Cha mẹ chia rẽ”, “mồ côi từ bé”, “nhà đông anh em” … Đồng ý là khi xuất than từ gia đình nghèo thì sẽ có nhiều khó khăn, đồng ý là nếu hoàn cảnh éo le túng quẫn thì cần nhiều cố gắng, nhưng đâu phải chỉ những người như họ thì mới đáng được cho là đang “vượt khó”?

Sẽ là một sự nhầm lẫn lớn lao nếu cho rằng đi du học là sung sướng. Không phải nếu nhà không thiếu tiền, hay không có hoàn cảnh gì đặc biệt, thì con đường từ giường tới nhà vệ sinh sẽ trải đầy nhung lụa. Gia đình càng có điều kiện vật chất và tinh thần, thì cơ hội giao tiếp với kiến thức và tư tưởng càng cao và đa dạng hơn, dẫn đến một hệ quả tất yếu là sự cao hơn về mức độ kỳ vọng. Nói một cách đơn giản hơn, những đứa trẻ sinh ra từ gia đình có điều kiện khi lớn lên sẽ phải đặt mục tiêu cao hơn những đứa trẻ mà gia đình gặp nhiều thiếu thốn.

Cho nên khi đã đi du học thì mỗi du học sinh đã phải gánh vác một trách nhiệm to lớn. Tôi có một cậu bạn sống ở
Sa Pa, hỏi sau này làm gì, hắn bảo, “Mình học để sau này làm kỹ sư lâm nghiệp, quê mình còn nghèo quá.” Nghe thấy thương không? Thương và cũng cảm phục hết biết. Nhưng ví dụ như tôi, ở hoàn cảnh của tôi, một mục tiêu như thế hoàn toàn trong tầm tay và tôi cần phải làm gì đó cao xa hơn. Con đường của tôi, như bao du học sinh khác, đầy mơ hồ và mông lung, để những ước mơ giản dị đầy mộc mạc của cậu bạn kia làm tôi đôi lúc cũng thấy sao mà hấp dẫn quá.
Du học là phải qua một đất nước khác, sống giữa những con người khác, văn hóa khác. Cái sự nghiệp du học ấy, so với ở nhà thì không phải là “khác nhiều”, mà là “hoàn toàn khác”. Tôi nhận thấy sự thay đổi rõ rệt của bản thân khi đi tới Mỹ hoặc khi về thăm Việt
Nam. Không chỉ khác về cơ thể, hoặc giờ giấc ngủ nghỉ, mà còn về cách suy nghĩ, khả năng hoạt động, và cả niềm tin nữa. Tôi ở Mỹ và tôi ở Việt Nam là hai cái tôi khác hẳn. Đối với tôi, nơi tôi đến và nơi tôi thuộc về là hai thế giới cách nhau thật xa, như không phải chỉ là ở hai bên quả Địa Cầu.
Du học sinh, những người con của sự đầy đủ và lòng yêu thương, khi không phải đi đến một thế giới khác, lạc thõm vào giữa biển người không quen biết, không cùng ngôn ngữ, đi lại hối hả trên những nẻo đường mà tuổi thơ và kỷ niệm chưa bao giờ sinh ra từ đó. Từ sự đầy đủ đến thiếu thốn mọi bề, so với từ thiếu thốn này sang thiếu thốn khác, chẳng phải đáng nói hơn sao? Sự cách ly với cả một quê hương, so với sự xa gia đình lên tỉnh, chẳng lẽ lại thua kém sao? Từ sự ham chơi game và shopping phải chuyển sang sự học ngày học đêm không cách nào khác, so với sự thèm mà không được học, chẳng phải cùng là sự không được làm những điều bản thân muốn sao? Du học sinh chúng tôi có kém gì ai về mức độ “vượt khó” đâu?

Tại sao báo chí chỉ ca ngợi thật nhiều về những cô gái vừa bán khoai vừa đậu đại học, những chàng trai vừa bán kem bông vừa chăm chỉ đến trường, mà không ai khen gì đến những du học sinh đi làm thêm mà điểm vẫn cao ngất ngưởng? Bán khoai mà đậu vài trường đại học thì hiếm, chứ du học mà làm thêm vài chỗ khác nhau thì không hề ít. Và thử nghĩ xem vì lẽ gì mà con người ta phải đi du học? Nếu giàu có đại gia quá thì chúng tôi đã ngồi nhà lông bông cho sướng. Đi du học cũng chỉ như người ta lên thành phố thôi, đều là nỗ lực vươn lên vì một ngày mai tươi sáng hơn, cái mà như người ta nói, “vượt khó” đấy!

Cho nên xin hãy tiếp tục khen ngợi những tấm gương gia đình khó khăn, họ là những con người tuyệt vời và xã hội sẽ nhờ họ mà tốt đẹp hơn. Nhưng cũng đừng đánh giá thấp du học sinh chúng tôi, vẫn ngày đêm vượt khó – trong hoàn cảnh của chúng tôi – và cũng sẽ góp phần xây dựng một xã hội tươi mới hơn – theo cách của chúng tôi.


Saturday, July 10, 2010

Những Chuỗi Ngày Hoang Vắng



Những chuỗi ngày hoang vắng
Mang ta đến nơi đây
Chen lấn
Đẩy xô
“Lô nhô loài người”
Lọt thõm giữa bao làn lãng quên
Lại một lần nữa
em
Mà ta chợt nhớ đến một tình yêu diệu kì.

Ta nhớ bàn tay ấy
Mỏng manh, trong suốt
Nhớ những đón đưa
Dưới những làn mưa gột rửa hai tâm hồn
Và nhớ những nụ hôn
Hòa tan
Cùng nắng chiều lưu luyến.

Thế là lại đến gần nhau
Lại cần tay
Và ngóng chờ nhau từng ngày…

Rồi ban mai lại trôi qua
Và lòng ta
Vì sao thầm lặng quá!
---------------------------------------------
Author’s note:
“Lô nhô loài người” là cụm từ trong bài hát Vẫn nhớ cuộc đời. Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn mới có thể nghĩ ra những từ ngữ lạ lùng đến thế. Dù chẳng liên quan gì, nhưng bài thơ này được viết sau khi tôi tình cờ nghe bài hát ấy trên Youtube. Có lẽ vì thế mà trong đầu lúc ấy luôn nghĩ: phải đưa cụm từ ấy vào bằng được. : )


Friday, July 2, 2010

The Way of Happiness



“Change your thoughts and change your world.”
– Norman Vincent Peale

This summer I am taking ICAP, one of the last courses of my college life. This Organizational Policy and Strategy class will make this month of July very challenging for me. The students here are all seniors (we have to, in order to sign up for this class), and we study various business majors such as CIS (Computer Info System) or Marketing. This ICAP class is therefore a very diversified class.

Last week, Dr. Yue, our professor, told us to discuss about our experiences in UCM, what we had learned, what we loved and hated. I myself had a very good experience. I was taught so many things that I was always thankful for, and I had also made all kinds of relationships with many people. Zahra, the girl whom I was discussing with, also had a good time with the school. She gladly told me her story in which one professor was very helpful to her.

It turned out that, however, UCM didn’t give everyone the same experience. When we started sharing opinions with the whole class, one Marketing guy said that the school’s teachers were uncaring. They would teach the students as they had to, and that was it. They did not care for the students’ personal problems at the slightest, and acted as strangers outside the class. Some students agreed with him. I was surprised. My professors were very nice and helpful to me. How could our experiences be that different? Would the problems really come from the professors only?

What another student said was even more astonishing. He was from Saudi Arabia, and he was a person that when I was doing a group assignment with him the first time, I quickly decided not to be in his team ever again. He said, “I think it’s possible to graduate without learning anything. I will graduate soon but I still don’t know anything!” This statement of his stunned me strongly, as I was filled with things I learned in the past three years. I wondered if we really were in the same school. The professor, as surprised as I was, asked him what his GPA was. “Very decent,” he said, “2.6.”

Just so you know, my current GPA is 3.93, and I still have to try just yet. That guy has 2.6 and is satisfied with it. 2.6 means most of his grades are Cs with a few Bs here and there. He obviously does not study at all. By complaining the school now, he ridicules himself.

The lazy student blamed the school for not teaching him anything. So we certainly can assume that the Marketing student I mentioned earlier was not that involved in his classes neither. The students who contribute in class and show their willingness to learn will always be noticed and get all kinds of supports. They would find the class very enjoyable and beneficial. The rewards for those who try their best, comparing to those who don’t, are vastly different.

We all live in the same world, but this world does not treat us all the same. We are treated exactly the way we treat the world. We can talk about luck all day long, how other people have more money and better situations. But spoiled rich kids never know how to appreciate the goodness of life, and those successful people who are pessimistic cannot see their fortunes right in front of them. People who are at fault tend to complain, and those who acknowledge their mistakes are usually forgiven. Life is just as fair as it can ever be.

We should all live fully, and treat life with kindness. Until then, we may see that the true heaven is not that far away.