Saturday, November 1, 2008

Sâu Con Online Part 08


Part 08: Hụt hẫng – Thơ xàm – Mắt khẽ nhắm
The story so far:
Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, liệu cuối cùng Hoàng có nhận được một ending tốt đẹp gì không, hay cứ mãi xoay vần cùng những trò lố oái oăm của cuộc đời?
do ngu…
do ngu…
do ngu…

Hai từ ấy, nhỏ bé mà lạnh ngắt, đổ ập vào người Hoàng sững sờ. Hắn vừa đang ngồi đây, trên ghế trước màn hình vi tính… bỗng dưng mọi thứ biến đâu mất. Xung quanh tối sầm lại, bất chợt đẩy hắn rơi xuống, rơi mãi. Hoàng tức giận, tức thì ít mà giận thì nhiều. Hắn giận saucon vô tình, giận bản thân hắn dễ tin người ta để rồi thất vọng. Chẳng lẽ đời cứ mãi thế sao, những điều tốt đẹp đến chỉ để rồi vô tình biến đi… Là vậy thật sao, never a dream comes true…

Trời tạnh mưa, hơi đất ẩm trào lên vừa kinh dị vừa sảng khoái lòng người. Tuấn vừa bước đi vừa ngắm bầu trời xanh trong trên cao. Hắn dừng lại trước cửa nhà Hoàng, do dự trong giây lát rồi bước vào. Hoàng đang ngồi đó, cặm cụi bên cuốn sách giáo khoa dày cộm. Tuấn thoáng ngạc nhiên hỏi:

- Ủa, mày không chơi Audition nữa àh?
- Không! – Hoàng trả lời gọn – Trò ấy xấu.- …, là sao? :-??- Trò ấy nó xấu. Tao ghét nhất những cái gì xấu.-…- Nhất là mấy đứa xấu xí. Giống tụi nó đã xấu là xấu tất, cả trong lẫn ngoài, ngoại hình lẫn tâm tính. – Hoàng nói tiếp.
Tuấn nhẹ thở dài, ngước lên nhìn vào góc trần nhà và nói:
- Không phải đâu, tôi không liên quan gì đến vụ này cả, đừng hiểu lầm.
Hoàng hơi ngoảnh lại hỏi:
- Hả, mày vừa nói gì với ai vậy?- Đâu có gì. – Tuấn nói. Uhm, vậy lại có chuyện gì rồi? “Thạch Sanh” nó bị làm sao?
Dùng dằng trong một giây, rồi Hoàng bắt đầu kể lại chuyện tối qua. Tuấn nghe xong thì im lặng, tay phải chống cằm và ngó vào khoảng không xa xôi trong giây lát. Cuối cùng hắn nói:

- Uhm, chuyện này quả nhiên là kì quái, giờ chỉ có một cách. Con bé nó thường viết blog một ngày một lần. Nếu như đọc bài nó vừa viết hôm nay thì, biết đâu…

Hoàng chán nản gập cuốn sách lại, rơ chuột chui vào
Sâu Con Xấu Xí’s blog. Quả nhiên hai đứa nhìn thấy cái Sâu Con vừa post hôm qua, một bài thơ thật ngắn.
Sâu già ngã bệnh
Nằm mãi trên giường
Sâu con từ trường
Bò vào chăm sóc
Sâu con bật khóc
Ông đỡ bệnh rồi
Sâu già vẫn ngồi
Cười tươi nhìn cháu.
Hoàng đọc xong, chớp mắt hai cái rồi nhíu mày nói:

- Thơ vớ thơ vẩn!!! =.=’ Rồi đọc rồi đấy, sao nữa? Tao là chẳng thấy gì trong ấy hết!

Tuấn vẫn nhìn vào màn hình, trả lời:

- Ông con bé bị bệnh. Có khi tối qua nó đến chăm ông nó thì phải.
- Bậy bạ! – Hoàng nhăn mặt. Rõ ràng tối qua nó online tao thấy mà! Chứ nó hông online thì ai chửi tao đó?
Tuấn lại hỏi:
- Lúc nó chửi mày “đồ ngu”đó, mày có thấy điều gì khác thường không?- Làm gì có! Nó chửi mỗi một câu rồi thôi. Rõ là…
Hoàng vừa nói đến đây thì ngừng lại. Trong đầu hắn lóe lên những ý nghĩ mới. “Đúng là con bé chửi nó ‘do ngu’ không có dấu, khác hẳn mọi lần khác”… Nhưng dòng blog hắn đã đọc tối hôm qua dần hiện lên… những cá thể sâu nhỏ bé trong thế giới xinh xắn… Hắn buột miệng:

- Thằng em trai?!


Nga về nhà, thở dốc và ngồi vào bàn. Dạo này stress thật, học bài chẳng vào nữa rồi. Mà đằng nào cũng vừa thi xong, ngày mai đâu còn bài gì nhiều nữa. Nó nghĩ thế rồi quết định đẩy tập qua một bên và mở máy tính lên. Thienvuongdaica đang sáng đèn như chờ nó.
Thienvuongdaica: hôm qua bạn không online àh?
Sauconxauxi: uhm, mình bận.
Thienvuongdaica: …
Thienvuongdaica: ông của bạn thế nào rồi?

Nga mở to mắt ngạc nhiên. “Làm sao cậu ấy biết được hay thế?! Mình có kể hồi nào đâu nhỉ?” Nga mỉm cười trả lời:
Sauconxauxi: ^^
Sauconxauxi: ông mình đỡ bệnh rồi
Sauconxauxi: đã khỏe lên nhiều
Sauconxauxi: :D
Thienvuongdaica: uh, thế thì hay quá
Thienvuongdaica: :D

Nga vui lắm. Vậy là, ở đâu đó ngoài kia cũng có người quan tâm đến nó, đến những điều mà nó lo lắng. Nghĩ thế, Nga khẽ nhắm mắt và mỉm cười.
Sauconxauxi: Thế bài thuyết trình của bạn thế nào rồi?
Thienvuongdaica: uhm…

(hết part 08, còn tiếp…)
--------------------------------------------
Lời người viết:
Vậy là Sâu Con online đã được tám phần rồi, thật không ngờ. Có vẻ như càng ngày càng ít người đọc thì phãi, chẳng lẽ truyện dở lắm sao? ^^ Mong là truyện sẽ kết thúc trước khi không còn ai thèm đọc nữa.
Tuần trước tôi nhận được một số comment mang đầy những giả thiết về nhân vật Tuấn. Tôi rất ngạc nhiên và nghĩ nếu áp dụng những giả thiết ấy, thì Sâu Con Online có thể trở nên rất khác so với dự tính ban đầu. Thế mới biết comment đối với người viết cũng lý thú quá…



No comments:

Post a Comment