Skip to main content

Anastasia is actually alright!!!


It was a rainy evening, and I just came back to my room from work. As usual, I checked my e-mails, and here I saw the most surprising thing I could ever think of: a message saying that a person in Myspace wanted to add me, and it was… Anastasia. ANASTASIA!!! Oh my goodness! Oh my goodness! I looked at her last name, and it was really hers. And the profile picture, it was her right there. It really was Anastasia, at last…!
How long was it? One year or two years? No, it was forever, since the day she left. Oh my, what a great joy! What a great pain!

Surprisingly, thinking of her still makes me hurt deeply even now. And just like any other time I did, memories just come back to me all at once…

-Anastasia, when you disappeared I was so confused. No one told me anything - any single thing! And I was just nobody but a powerless exchange student. So I just randomly heard Nam asking Chelsea: “Huh, her (some one) died?”, and assumed that it was your brother. And the next morning I asked Petra people to pray for him. (And it was actually Maria’s grandmother who died). Knowing the story, Mr. Baker said, “Well, then keep praying.” How amusing! Painfully amusing indeed.

-Anastasia, the Battle-B team and me had a break-dance show in the end and it was fun, though we screwed up a bit.

-Ana, we did our presentations about the Civil War, and we did really well. I presented mine while drawing a portrait of “Stone wall” Jackson, and it was ok.

-Ana, our house Pendragon have fought splendidly with Avilion that year, thought we lost in the end.

-Ana, we had the Renaissance Fair, and it was awesome. I got second place in drawing and singing with Nam. And my costume too, I made it with some sticky tape…

-Ana, we went to Helena to visit The Houses one day, and the trip was really nice. Everyone was observing and learning things, while I kept looking at the crowds for nothing.

-Ana, we played volleyball in the end of the spring, and it was fantastic.

-Ana, we had a play about Tom Thumb, and we did well in the play and people loved it. Oh, and I was the bailiff…

-Ana, I got only one B (in Mr. V’s class) and the rest were A’s. I graduated in the end, Ana, with a speech that even made some people cry.

-And Anastasia, I became a Christian! I am a Christian, you know, just like you. Oh God!

NO! I don’t want to tell you like these. I can’t. I only wished you had been there, if only you had! Now I don’t even know what to start to tell you with. Days and months have passed by, and things have changed so much. Now you have someone you love, and I am going to have mine. I don’t even know what to start with. We are just strangers now, Anastasia. But you know, the little naive crush of a high school boy two years ago was just too clear as the sky of the day you left, and too deep as the last look I had from your eyes.

I ran out to the rainy night. The sky was crying.


Thank You, my Lord, for that what I have been praying is fulfilled. She is alright after all…

Comments

Popular posts from this blog

How Many Words in This List That You Know?

How are you doing on your readings in general and more specifically in developing your vocabularies? Recently I started reading a book for my Finance class called The End of Wall Street by Roger Lowenstein. In the very first chapter of the book – a short 6-page prologue, there were many words that I did not know, and I am listing them here: destitute somnolent bulwark scrutinize (to) prick quiescent laudatory salient fervent (adj) frothy parlance umbilical (cord) placate carnage plenitude opiate dictum stupendous I was so surprised to see so many new words in such a small amount of pages! How is this Roger Lowenstein guy? You would think that while reading a finance book, the only words you would stumble upon are technical terms or lingos. Or maybe I am just bad. How many words in the list above that you already know?

Niềm tự hào Việt ?!

Từ khi mới sinh ra, không biết bao nhiêu lần người ta rót vào tai nhau: “Chúng ta thật tự hào là người Việt Nam !” “Yeah, chúng ta là người Việt Nam , yeah!” “Yeah! Tự hào! Yeah!”… Thế là bản thân cũng phải có lúc tự hỏi mình: tại sao lại tự hào vậy? Tôi không tự hào mình là “con rồng” hay “cháu tiên” rồi. Tôi hẳn nhiên là con người. Vậy thì vì cái gì nhỉ? Vì sự thông minh ư? Điều này nghe rất có lý. Bao nhiêu người Việt Nam xa xưa nghĩ ra rất nhiều kế rất hay. Những “Trạng Lường” Lương Thế Vinh, những Trần Hưng Đạo hay Cao Thắng, Trần Đại Nghĩa thì quả thật không thể không nể trọng. Và ngày nay, bao nhiêu du học sinh Việt Nam du học đã đạt thành tích cao, đứng đầu lớp và đầu khối. (Về điều này thì tôi không hề nói tốt gì về mình. Tôi luôn thua kém xa các bạn Việt Nam xung quanh về thành tích.) Vậy là người Việt Nam thông minh sao? Đúng. Nhưng đó có phải là điều để chúng ta tự hào không? Tôi luôn tin rằng sự thông minh phải đi kèm với sự khôn ngoan thì mới đáng tự hào được. Sự th...

Sâu Con Online Part 06

Part 06: Nghĩ ngợi – bánh gai – có điềm The story so far: Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã thấy được cô bé cấp ba ấy, với hình dáng của một “Thạch Sanh” thời hiện đại. Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi Hoàng còn bị Thạch Sanh chửi “thật là tồi tệ!”… Để đọc câu chuyện từ đầu click HERE Part 05 click HERE Lần này là Hoàng tức giận thật rồi. Hắn vẫn biết trên đời có nhiều chuyện trớ trêu, nhưng ai có thể tin được mội con quái nhân khủng khiếp như thế có thể tồn tại chứ. Quá ghê gớm, bên trong còn hơn cả bên ngoài. Trình độ xấu xa của “Thạch Sanh” đến thế này thì ai …kill được nó chắc hưởng nhiều EXP lắm… Cơn tức của Hoàng một lúc sau thì hạ bớt. “Cậu thật là tồi tệ!”- câu nói “độc ác” lại vụt thoáng qua trong đầu hắn. Hàng lông mày đang cau lại bắt đầu dãn ra từ từ. Hình như…, con bé nó sủa cũng không phải là sai lắm… Đúng là có rất nhiều thằng con trai suốt ngày chỉ để ý ...