Saturday, August 2, 2008

Giấc mơ tan



Bất chợt hiện ra trước mắt tôi
Một nàng công chúa của tinh khôi
Hàng dài hoa lệ trong nhung gấm
Ngỡ ngàng ước mộng chốn xa xôi.
Bong bóng vây quanh như muốn ngỏ
Hỡi người em nhỏ mỏng manh ơi
Từng chùm hoa đỏ lung linh ngó
Bao giờ cho tỏ nỗi chơi vơi?!
Và khi bóng bể, em gục khóc,
Khẽ khàng thổn thức giữa màn đêm.
Từng hạt mưa tuôn như trách móc
Người đi chẳng lại, còn mình em!
Ngoảnh lại đi nào, nhành hoa bé!
Để thấy còn tôi vẫn đứng chờ.
Tiến lại gần, ta cùng bay nhé?
Hạnh phúc biết đâu đến bất ngờ…
Rền vang chớp giật nơi xa xôi
Vỡ mộng thì ra đã muộn rồi
Thuyền xa rời bến khi người đến
Lẳng lặng đời trôi, em quên tôi…
Nắng vàng rọi xuyên đời lơ lửng
Mưa tạnh, trời thưa, chim hót mừng
Và băng tuyết lạnh tan thành nước,
Chảy mãi trong tôi, chẳng thể ngừng.
--------------------------------------------
Related topics:
Giấc mơ tan 2
Giấc mơ bất tận

Other Poems:
Present
Hôn Mưa

No comments:

Post a Comment