Skip to main content

B for Becoming Better

When I graduated from Petra, I clearly understood that I was an incomplete graduate, that I lacked so many things which any true "Petrafied" graduate should have had. Since then, I have been concerned how to become more sophisticated.
I was thinking about it again yesterday night, and suddenly realized one stunning fact: I have learned almost
nothing from Mr. V’s Bible Interpretation class! I remember I have tried to ask several questions about Christianity, but they were all off-topic, so Mr. V denied to answer them, and Richard’s responses to my questions weren’t really efficient since I couldn’t understand much what he said back then. As a matter of fact, the only thing I think I’ve learned in that class was merely knowing “what’s going on” in the books Esther, Ruth, and the Gospels. I did not understand the “points” or any innate lesson from them, and I didn’t have any idea what the book Philippians was talking about. How crazy it truly was!
Surely, I am not going to criticize Mr. V at all, especially after watching “true” graduates making their speeches, any single one of them expressed how challenging Mr. V’s classes were, and how many things they have learned from him. However, I truly don’t think it was my fault neither (bad me.) I did try in that class and I got an A for the final, and a high B for the class. The only thing bothers me is that somehow I’ve missed a chance to be a better interpreter, and if only I could go back and attained his class again, I might have been appreciate the class much more (and maybe I would have mentioned Mr. V in my speech also.)

Back then when I received my final grades, I kept thinking that if only I have got an A in my Bible class, I would get straight A’s and become… another Richard (never mind about this.) As now I am thinking back, I am actually glad that it was not an A, or else things would have become really ridiculous.

The thought leads me to wonder if I really deserve all the A’s in the other classes. I realized the difference was that in those classes, I really learned things and my knowledge in those fields have improved a lot. Because of that, I was given A’s even though I was still so far behind my classmates. An A was not showing what level I was at, but how big the improvement I got. Realizing these, I am extremely thankful.

“Hey Anh, how're your grades in college?”
“Are you asking about the official grades or the real ones?”

Comments

Popular posts from this blog

How Many Words in This List That You Know?

How are you doing on your readings in general and more specifically in developing your vocabularies? Recently I started reading a book for my Finance class called The End of Wall Street by Roger Lowenstein. In the very first chapter of the book – a short 6-page prologue, there were many words that I did not know, and I am listing them here: destitute somnolent bulwark scrutinize (to) prick quiescent laudatory salient fervent (adj) frothy parlance umbilical (cord) placate carnage plenitude opiate dictum stupendous I was so surprised to see so many new words in such a small amount of pages! How is this Roger Lowenstein guy? You would think that while reading a finance book, the only words you would stumble upon are technical terms or lingos. Or maybe I am just bad. How many words in the list above that you already know?

Niềm tự hào Việt ?!

Từ khi mới sinh ra, không biết bao nhiêu lần người ta rót vào tai nhau: “Chúng ta thật tự hào là người Việt Nam !” “Yeah, chúng ta là người Việt Nam , yeah!” “Yeah! Tự hào! Yeah!”… Thế là bản thân cũng phải có lúc tự hỏi mình: tại sao lại tự hào vậy? Tôi không tự hào mình là “con rồng” hay “cháu tiên” rồi. Tôi hẳn nhiên là con người. Vậy thì vì cái gì nhỉ? Vì sự thông minh ư? Điều này nghe rất có lý. Bao nhiêu người Việt Nam xa xưa nghĩ ra rất nhiều kế rất hay. Những “Trạng Lường” Lương Thế Vinh, những Trần Hưng Đạo hay Cao Thắng, Trần Đại Nghĩa thì quả thật không thể không nể trọng. Và ngày nay, bao nhiêu du học sinh Việt Nam du học đã đạt thành tích cao, đứng đầu lớp và đầu khối. (Về điều này thì tôi không hề nói tốt gì về mình. Tôi luôn thua kém xa các bạn Việt Nam xung quanh về thành tích.) Vậy là người Việt Nam thông minh sao? Đúng. Nhưng đó có phải là điều để chúng ta tự hào không? Tôi luôn tin rằng sự thông minh phải đi kèm với sự khôn ngoan thì mới đáng tự hào được. Sự th...

Sâu Con Online Part 06

Part 06: Nghĩ ngợi – bánh gai – có điềm The story so far: Cậu sinh viên trẻ Hoàng muốn tìm hiểu và làm quen với một cô gái bí ẩn trong game Audition. Với sự giúp đỡ của cậu bạn thân tên Tuấn, Hoàng đã thấy được cô bé cấp ba ấy, với hình dáng của một “Thạch Sanh” thời hiện đại. Mọi thứ trở nên tồi tệ hơn khi Hoàng còn bị Thạch Sanh chửi “thật là tồi tệ!”… Để đọc câu chuyện từ đầu click HERE Part 05 click HERE Lần này là Hoàng tức giận thật rồi. Hắn vẫn biết trên đời có nhiều chuyện trớ trêu, nhưng ai có thể tin được mội con quái nhân khủng khiếp như thế có thể tồn tại chứ. Quá ghê gớm, bên trong còn hơn cả bên ngoài. Trình độ xấu xa của “Thạch Sanh” đến thế này thì ai …kill được nó chắc hưởng nhiều EXP lắm… Cơn tức của Hoàng một lúc sau thì hạ bớt. “Cậu thật là tồi tệ!”- câu nói “độc ác” lại vụt thoáng qua trong đầu hắn. Hàng lông mày đang cau lại bắt đầu dãn ra từ từ. Hình như…, con bé nó sủa cũng không phải là sai lắm… Đúng là có rất nhiều thằng con trai suốt ngày chỉ để ý ...