Giữa dòng bề bộn của cuộc đời, tự nhiên bao kí ức thời cấp ba lại hiện về. Quá khứ ơi, biết bao giờ trở lại…? Tự nhiên thấy thèm được đá cầu quá. Chỉ mới hôm qua thôi, tôi đi đến lớp từ sớm để còn …”dành sân” với tụi B13, còn vừa đá cầu vừa hả họng cười hô hố với DF. Vẫn rõ rệt ngay cạnh bên là DO tưng cầu rất ư quái chiêu và hài hước. Trước mặt tôi đây là DW, vẫn giở trò “quỳ lạy” làm cả bọn bò lăn ra mà “khóc”. Và cả DN nữa… ôi, sao mà nhớ quá!... Rồi lại thèm được …hót (!). Mới hôm qua là cả bọn đã cùng chui vào Nice mà gào, rống, và …cào thẻ (thẻ nhỏ xinh xinh cào số lấy quà ấy :D). Và rồi có mấy bài mà cả bọn cứ hát đi hát lại mãi không chán . Văng vẳng bên tai vẫn là “Ảo mộng tình yêu”, “25 minutes”, “Vầng trăng khóc”… chẳng thể quên được. Làm sao có thể quên chứ, khi mà mỗi khi DK hát là bị… chê bai sỉ nhục đến bơ mặt chó T_T, để rồi còn cảm thấy mình tội nghiệp hơn mỗi khi “thằng” BL vừa rống vừa được nguyên một bầy hò reo cổ vũ =.=’ Vậy mà vẫn nhớ quá… Và cả đi “cứu thế giớ...
There's Hope Within Each Flower